Thanh trường kiếm cùn và một gã dân làng thất tình

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Gã Vô Lại Của Nhà Bá Tước

(Đang ra)

Gã Vô Lại Của Nhà Bá Tước

Yoo Ryeo Han

Nhưng dù vậy, vẫn đáng để thử coi đây là cuộc sống mới của mình.

9 8

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

54 1384

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

385 1570

Bạn có thích nhân vật chính Romcom không?

(Đang ra)

Bạn có thích nhân vật chính Romcom không?

Rinae Chikai

Akashi Yuto luôn thắc mắc điều đó.“Sousuke~, hôm nay cậu cũng ngầu lắm đó~, tớ yêu cậu lắm~”“Rồi rồi, cậu lúc nào cũng nói vậy nhỉ.

607 25637

[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

(Đang ra)

[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

Người may mắn

Tịnh Châu được chọn làm “vùng đất sống tốt nhất” bởi man di. Có vẻ như tôi đã mang về một đứa trẻ sinh nhầm thời đại ở nơi đó.

76 71

Khúc Dạo Trường Miên - Chương 4: Tìm chuyên gia

Chương 4: Tìm chuyên gia

"Marek, ngươi không cho ta tiếp xúc với hai mẹ con đó, chính là vì lũ rồng kia sao?" Dạ Sương dựa vào cây cột, giọng điệu có chút bất mãn.

Trong Hoàng Đô, đại sảnh này của 「Hội Số Lý」 đã tồn tại không biết bao lâu, nhưng chưa từng bị người ngoài phát hiện.

Giống như ngoại trừ người của 「Hội Số Lý」 ra, bất kỳ ai cũng không nhìn thấy nơi này.

"Thưa quý cô Ma Nữ thân mến, đây không phải là lý do." Marek đứng trong bóng tối, mỉm cười nhìn Dạ Sương.

Đối mặt với cơn giận như có như không của Dạ Sương, Marek không có phản ứng gì, vẫn mỉm cười như mọi khi.

Trừ khi nhìn thấy chuyện gì đặc biệt thú vị, biểu cảm của Marek sẽ không có thay đổi quá nhiều.

Về ý nghĩa nào đó, hắn cũng giống như Jonathan, luôn đeo một chiếc mặt nạ.

"Ồ? Chẳng lẽ ngươi không biết bên cạnh hai mẹ con đó có rồng canh giữ sao?"

"Đương nhiên biết, nhưng đây không phải lý do đâu nhé." Marek đặt ngón tay lên môi mình.

Marek sẽ không đơn thuần vì có ai đó canh giữ một người nào đó mà không làm chuyện gì đó.

Ồ ồ ồ, vẫn có ngoại lệ.

Nhưng thế giới này người có thể khiến Marek hoặc Jonathan nhận thua cũng chỉ có một người, đó chính là Bạch Diện.

Tuy nhiên thời hạn giao ước giữa Bạch Diện và bọn họ đã qua, hiện tại không còn ai có thể trói buộc bọn họ nữa.

"Uy hiếp người thân cận của người khác, sau đó ép buộc người khác đưa ra lựa chọn vô vị, mới là chuyện vô vị nhất."

"Loại lời này thốt ra từ miệng kẻ lấy tính mạng vô số người ra làm trò đùa như ngươi, thật chẳng có chút sức thuyết phục nào cả."

"Chuyện như vậy tôi chưa từng làm đâu nhé, quý cô Ma Nữ." Marek đối với lời nói của Dạ Sương, chẳng qua chỉ cười cho qua chuyện.

"Hơn nữa 「Hội Số Lý」 chúng tôi cũng không phải tổ chức giết người gì."

"..." Dạ Sương đến một nửa lời của Marek cũng không muốn tin.

Cô ta không biết 「Hội Số Lý」 rốt cuộc dùng để làm gì, nhưng cô ta hiểu rõ 「Hội Số Lý」 tuyệt đối không phải dùng để cứu thế.

"Cho nên rốt cuộc ngươi muốn ta từ Bắc Đại Lục quay về làm cái gì?"

"Trước tiên tôi muốn hỏi cô, tại sao cô muốn tùy tâm sở dục lại phải nghe lời tôi nhỉ?" Marek đầy hứng thú nhìn Dạ Sương.

"Tùy tâm sở dục cũng cần một phương hướng không phải sao?" Dạ Sương tùy ý nói.

"Không sai, nói không sai, vạn sự đều cần một phương hướng." Marek bất ngờ nhìn Dạ Sương một cái.

---

"Được rồi, Đại tá Eric, xốc lại tinh thần đi." Đại úy Alice cầm trong tay một xấp tài liệu, liếc nhìn vị Đại tá ủ rũ bên cạnh.

Đại tá giống như cái xác không hồn đi trong con hẻm tối tăm.

Trên phố vắng vẻ lạnh lẽo, thậm chí trong hẻm ngay cả chuột cũng không thấy mấy con.

"Không, tôi không muốn xốc lại tinh thần." Eric chẳng hề suy nghĩ trả lời ngay.

"Xin đừng đùn đẩy công việc cho cấp dưới." Alice lạnh lùng nói.

Suốt thời gian qua, Alice và Eric vẫn luôn điều tra chuyện của 「Hội Số Lý」.

Trong tình hình Trung Đại Lục như thế này, 「Hội Số Lý」 vậy mà lại di chuyển từ Bắc Đại Lục sang đây, thực sự khiến người ta bất an.

Carrasco rất dứt khoát ném công việc cho Eric.

Lúc này rốt cuộc nên nói Eric đáng tin cậy, hay là nói Eric dễ dùng đây?

Có điều, nói thật lòng, cho dù Carrasco không chỉ định anh ta, anh ta cũng sẽ tự mình làm.

Dù sao thứ này cũng giống như bom hẹn giờ vậy, nói không chừng ngày nào đó sẽ cho nổ tung cả Hoàng Đô.

Chỉ là độ khó khi điều tra cao đến mức dị thường, cao đến mức Eric mệt muốn liệt người.

"Được rồi, thành viên 「Hội Số Lý」 tiếp theo, chắc là ở chỗ này." Alice dừng lại trước một cánh cửa, xoay người đá một cước tung cửa.

Cánh cửa gỗ vỡ nát trong nháy mắt, sau đó Alice ném xấp tài liệu lên đầu cấp trên nhà mình.

Rút súng, bắn, liền mạch lưu loát.

Tuy nhiên viên đạn không bắn chết bất kỳ ai, chỉ có một người bị dọa cho ngơ ngác.

"Các, các người là ai?" Một người đàn ông ngồi bệt dưới đất, trên trán đầy mồ hôi lạnh.

"Sĩ quan quân đội bình thường." Eric bước ra từ sau lưng Alice, trong tay vung vẩy tài liệu trên ngón tay, bực bội nói.

"Sĩ quan quân đội bình thường?" Người đàn ông kia bộ dạng kinh nghi bất định.

"Trước tiên hỏi ngươi chút, các ngươi chính là đám người muốn cứu thế giới đúng không." Eric ngồi xổm xuống trước mặt người đàn ông kia.

Phát súng mạc danh kỳ diệu của Alice, trực tiếp dọa cho tâm lý gã đàn ông này có chút sụp đổ.

Tiếp theo chỉ cần nói chuyện bâng quơ là được.

"..." Mắt người đàn ông hơi mở lớn, dường như có chút ngạc nhiên.

"Ồ, nhìn ánh mắt của ngươi, chắc là phải rồi."

"Cái tổ chức định cứu thế giới kia, tên là 「Hội Số Lý」 đúng không."

"Ngươi là một phần tử trong đó chắc hẳn rất tự hào nhỉ." Eric câu được câu không trò chuyện với người đàn ông.

"Đương nhiên tự hào!"

"Đúng không, đúng không, ta cũng cảm thấy chuyện này rất đáng tự hào." Eric gật gật đầu.

"Ta cũng khá tự hào về nghề nghiệp này của mình, xem ra chúng ta khá hợp nhau."

Alice nghe cuộc đối thoại như tán gẫu giữa Eric và người đàn ông lạ mặt, bất lực thở dài một hơi.

Lại là kiểu đối thoại dài dòng văn tự này, cô mua khẩu súng kia là để ép cung cho đơn giản hơn mà.

Eric nói chuyện vừa thối vừa dài, thế là Alice lẳng lặng mở vali da của mình ra.

"Đại tá, xin tránh ra."

"Hả? Tôi đang nói chuyện vui mà."

"Xin hãy làm việc hiệu quả chút, cứ thế này chúng ta sẽ không được ăn cơm tối mất." Alice nghiêm túc nói, sau đó rải một nắm ảnh trong vali da ra trước mặt người đàn ông.

"Được rồi, bắt đầu giờ mị hoặc chính kinh nào."

"Cái này thì mị hoặc ở chỗ nào chứ." Eric ôm mặt, tâm trạng vô cùng phức tạp.

"A! A ~"

Bên trong cửa truyền ra tiếng đàn ông kêu la dễ gây hiểu lầm.

Âm thanh này kỳ quái đến mức ngay cả Eric cũng không nhịn được bịt tai lại.

Khoảng một khắc sau, Alice mới phủi bụi trên tay.

"Không nghe ngóng được gì cả." Alice thu lại mấy tấm ảnh mát mẻ của mình, bất lực nói.

Nằm bên cạnh Alice là người đàn ông đang nở nụ cười bỉ ổi và đã ngất đi.

"Không nghe ngóng được gì sao?"

"Tên kia, đột nhiên ngất xỉu luôn." Alice vạch mí mắt đối phương ra xem, mày nhíu chặt.

"Hơn nữa quá đột ngột, không giống như chịu kích thích gì."

"Cảm giác cứ như bị hỏi vấn đề là ngất vậy."

"Vẫn là kiểu sẽ không tỉnh lại nữa đúng không." Eric ở bên cạnh vuốt cằm nói.

"Y hệt mấy lần trước." Alice nói.

"Đúng thế, cho nên mới không tìm ra 「Hội Số Lý」."

Chỉ có thành viên 「Hội Số Lý」 biết đại sảnh 「Hội Số Lý」 ở Hoàng Đô nằm ở đâu, nhưng khổ nỗi người bị hỏi đều sẽ hôn mê vĩnh viễn.

"Đau đầu thật, lần nào cũng kết thúc thế này." Eric dang hai tay.

"Vậy làm sao bây giờ, đã là người thứ hai mươi rồi." Trong tình huống này, cô vẫn rất tin tưởng Eric.

"Chuyện kỳ kỳ quái quái, chỉ có thể tìm chuyên gia thôi."

"Có một tên nợ tôi không ít ân tình, đến lúc bắt hắn làm việc rồi."

---

"Hắt xì!" Bray đang phơi nắng bỗng hắt hơi một cái thật mạnh.

"Bray bị cảm à?" Rebi hỏi.

"Không có, chắc là ai đó mắng anh thôi."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!