Thanh trường kiếm cùn và một gã dân làng thất tình

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 0

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 0

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 28

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 18

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 814

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

446 23084

Khúc ca tuyệt mệnh của ca cơ - Chương 4: Khi Mắt Cá Chết Không Có Kiếm (2)

Chương 4: Khi Mắt Cá Chết Không Có Kiếm (2)

Sau khi dạy dỗ nửa ngày, Arlen đã hiểu sâu sắc rằng Bray không có năng khiếu về thương kỵ sĩ đến mức nào.

Bray không thể nói là quá ngốc, nhưng tuyệt đối không phải thiên tài, ít nhất là ở phương diện thương kỵ sĩ thì là như vậy.

“Hôm nay đến đây thôi, ngày mai phải đổi người rồi.” Arlen thu vũ khí của mình lại, nói với Bray.

“Ừ, cậu nên đi rồi, Bray.” Mira cũng nói.

“Người sống chớ vào đúng không.” Bray thở dài một hơi.

Anh cũng cảm thấy sau khi mình ở trong nghĩa trang quá lâu, dường như có chút không thoải mái.

Mira trước đây từng nhắc nhở Bray, cho dù anh có chút đặc biệt nhỏ, cũng không có nghĩa là anh có thể ở lại nghĩa trang trong thời gian dài.

Nửa ngày, đã đủ khoa trương rồi.

“Ngày mai tôi lại đến.” Hiện tại xem ra, trong thời gian ngắn là không thể trở về Hoàng Đô rồi.

Ít nhất phải ở 「Nghĩa Trang Lãng Du」 vài ngày, như vậy thì cần phải sống ở Clinton một tuần.

Chỉ hy vọng Rebi trước khi mình trở về đừng biến thành con sư tử phế vật.

“Nhớ đi nhanh chân lên, đừng có tùy tiện biến thành xác sống đấy.” Mira dặn dò một câu nhỏ.

“Biến thành xác sống thì chắc không đến nỗi đâu...” Bray có chút buồn bực.

“Không, chẳng lẽ hiện tại cậu không có cảm giác hoảng hốt sao.”

“...” Bray ôm trán, bị Mira nói vậy, hình như đúng là có cảm giác đó thật.

“Cứ tiếp tục như vậy, cậu sẽ bị đồng hóa thành vong giả đấy, mau rời đi đi.” Mira nói.

“Xác sống lạnh lẽo, không nghe được truyện cười lạnh đâu.”

“...”

Câu vừa rồi của Mira, chắc cũng được tính là truyện cười lạnh nhỉ.

---

Ngày hôm sau, sau khi Bray nghỉ ngơi đủ ở bên ngoài 「Nghĩa Trang Lãng Du」, cảm giác hoảng hốt đó liền tan biến.

Thế là anh lại một lần nữa bước vào 「Nghĩa Trang Lãng Du」.

Tuy nhiên khác với hôm qua là, người dạy dỗ anh đã thay đổi.

“Tình hình đại khái của sự việc, tôi đều đã tìm hiểu rõ từ chỗ lão già háo sắc đó rồi.” Một Du hiệp trẻ tuổi, chỉnh lại tay áo của mình.

Du hiệp rất tuấn tú, là kiểu mỹ nam cùng loại với tên Carrasco kia.

Nhưng Bray chẳng có cảm giác gì với điều này, dù sao anh cũng không phải gay.

Có đẹp trai nữa, vẫn là đàn ông, không bằng một thiếu nữ xinh đẹp.

“Bảo tôi dạy cậu thứ gì đó, thì tôi cũng chỉ có thể dạy cậu cầm cung du đấu thôi.” Du hiệp trầm tư giây lát rồi nói như vậy.

Tất nhiên bắn xa anh ta cũng biết, nhưng theo lời của Arlen thì Du hiệp không nghĩ Bray học được.

Tiễn thuật đâu phải chuyện một sớm một chiều là có thể thành thạo.

Dù có yêu nghiệt đến mấy cũng phải mất hai ba năm mới có thể nói là tỷ lệ trúng đích đạt chuẩn.

Cự ly gần thì đơn giản hơn nhiều.

Quên bổ sung giải thích rồi, cự ly gần này là chỉ khoảng cách chưa đến ba mét.

Xa hơn một chút nữa, Du hiệp dám cá là Bray bắn không trúng.

“Cung à.” Khóe miệng Bray giật giật.

Vũ khí cận chiến thì tạm coi là hiểu nhanh một chút, vũ khí tầm xa thì thực sự là điểm mù của Bray rồi.

“Tóm lại cứ cầm lấy trước đã.” Du hiệp ném một cây cung ngắn cho Bray.

Bray nhận lấy cung ngắn, mắt phải tò mò quan sát cây cung.

Anh còn thử dùng ngón tay gảy dây cung một cái.

“Cậu là lần đầu tiên chạm vào cung nhỉ.”

“Ừ.” Bray gật đầu thật mạnh.

Đúng vậy, đây là lần đầu tiên Bray chạm vào vũ khí loại cung.

Không đúng, cơ bản là ngoài kiếm ra thì chưa từng tiếp xúc với vũ khí nào khác.

Thương kỵ sĩ thì hôm qua dưới sự dạy dỗ của Arlen đã nắm được một chút cơ bản trong cơ bản.

“Vậy thì, trực tiếp chiến đấu đi.”

“???” Trên đầu Bray hiện ra một chuỗi dấu chấm hỏi.

Đợi chút đã nào, anh còn chưa biết cách giương cung bắn tên thế nào đâu.

Đừng có vừa vào đã độ khó cao như vậy được không.

“Lão già háo sắc nói cậu là kiểu người chỉ trưởng thành trong chiến đấu, cho nên thay vì từ từ dạy, chi bằng trực tiếp đánh luôn đi.” Du hiệp trẻ tuổi nói một cách nghiêm túc.

“Không phải, tôi đến cách dùng còn chưa biết mà.”

“Haizz.” Du hiệp dùng ánh mắt thiếu kiên nhẫn nhìn Bray.

Uầy, tên Du hiệp này còn thiếu kiên nhẫn hơn cả tưởng tượng.

May mắn là có Mira ở bên cạnh, dù có thiếu kiên nhẫn đến mấy, Du hiệp cũng sẽ thử dạy Bray.

Dù sao Bray nói cũng không sai, cũng phải biết bắn tên thế nào chứ.

Thế là, một giờ trôi qua.

“Bốp!!!!!” Du hiệp hung hăng ném cây cung xuống đất.

“Này, cậu là đồ ngốc à.”

“...” Bray im lặng.

“Tôi cũng chưa từng nghĩ cậu ngay từ đầu đã có thể bắn trúng cái gì, nhưng mà!! Nhưng mà!!”

“Cậu cũng phải để mũi tên bay ra chứ!!!” Du hiệp trẻ tuổi chỉ vào mũi tên trên mặt đất, gầm lên giận dữ.

“Phụt.” Mira cười một tiếng.

Bray càng thêm xấu hổ.

“Hơi khó.” Bray lấy hết can đảm nói.

“Khó cái con khỉ khô ấy, tôi đâu có yêu cầu cậu bắn trúng đồ vật, chỉ yêu cầu tên của cậu rời khỏi dây cung thôi mà!!”

“Khỉ khô cũng mạnh lắm đấy...” Bray lầm bầm nhỏ một câu, có một con khỉ khô còn là Chủng tộc Hoàng Kim nữa kìa.

“Đừng tập nữa, trực tiếp đánh với tôi đi.”

“Emmmmm” Mặc dù Bray vẫn muốn học một chút cách bắn tên, nhưng vì tên Du hiệp này đã nói như vậy rồi, chỉ đành làm theo.

---

“Ha ha ha...” Sau khi đánh vài trận, Du hiệp trẻ tuổi phát ra tiếng cười quái dị.

Tiếng cười đó khiến Bray có chút rợn tóc gáy.

“Ra là vậy, quả nhiên là kẻ không đánh nhau thì sẽ không học thấu đáo được.” Du hiệp trẻ tuổi hiện giờ đã hiểu sâu sắc lời của Arlen có ý nghĩa gì.

Trên trán Bray có một điểm rất đỏ.

Đó là do Du hiệp bắn ra.

Mũi tên đầu mềm liên tục bắn trúng cùng một điểm, cứ thế mài ra một vết hằn đỏ như vậy.

Tình huống này là do Du hiệp đã nương tay rồi.

Lực đạo của Du hiệp tuyệt đối có thể khiến mũi tên đầu mềm này có sức xuyên thấu như mũi tên bình thường.

Có điều, chỉ là luyện tập đơn thuần, không cần thiết phải gây chết người.

Sau đó trong quá trình chiến đấu, tên mắt cá chết này đã biết bắn tên rồi.

Còn hữu dụng hơn cả nửa ngày trời mình “kiên nhẫn” dạy dỗ.

“...” Bray cuối cùng cũng hiểu ra cách giương cung sau khi bị hành hạ nửa ngày.

Cố nén xung động muốn dùng cung làm kiếm, Bray du đấu với Du hiệp——

Sau đó bị bắt nạt.

“Giáo trình của tôi đến đây là kết thúc.” Du hiệp trẻ tuổi lắc đầu, thở dài một hơi.

Dạy Bray tiễn thuật, khiến anh ta rất mệt mỏi.

“Như vậy là đủ rồi sao?” Bray hỏi.

“Cậu chỉ muốn tìm hiểu thôi thì mức độ này là được rồi.” Du hiệp nói.

“Tuy nhiên, cậu thực sự rất mạnh sao?” Anh ta nheo mắt, không tin lắm việc Bray là một nhân vật lợi hại.

“Ờ.” Bray cũng không biết nên trả lời thế nào.

Nếu lúc này nói “Cái gì? Anh không tin tôi! Đánh cho tôi!” các kiểu, thì đúng là côn đồ rồi.

“Trông thì có vẻ là nhân vật nguy hiểm, nhưng công phu trên tay...”

“Hay là anh cầm kiếm thử với tôi một chút xem.”

“Cậu chắc chứ?” Bray xác nhận đi xác nhận lại với tên Du hiệp trẻ tuổi này.

“Chắc chắn, thử một chút đi, hiếm khi tỉnh lại, chiến đấu một chút cũng không tồi.” Vừa nãy du đấu với Bray, trong mắt Du hiệp ngay cả chiến đấu cũng không được tính là.

“Ừ.” Người ta đã dạy mình tiễn thuật rồi, đưa ra yêu cầu nhỏ này, Bray cảm thấy vẫn nên đồng ý.

Bray ngồi xổm xuống, cầm vỏ kiếm của thanh trường kiếm trong tay.

“Cậu coi thường tôi?”

“Không phải...” Bray vội vàng xua tay.

“Chỉ là luyện tập thôi, không cần thiết phải dùng kiếm thật đâu.”

“Cũng phải.” Du hiệp nhún vai, công nhận lời Bray.

---

Nửa giờ sau, Du hiệp trẻ tuổi hai tay chống đất, nằm sấp trên mặt đất.

Anh ta đang hoài nghi nhân sinh.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!