Tuy hai anh em đã quyết định trở thành mạo hiểm giả.
Nhưng cụ thể cần phải làm gì thì họ lại hoàn toàn không biết.
Mạo hiểm giả, mạo hiểm giả, ngày nào cũng nghe đến nghề này, nhưng rốt cuộc phải làm thế nào mới trở thành một mạo hiểm giả được đây?
“Anh ơi, tiếp theo chúng ta phải làm gì ạ?” Nika được Wayne dắt tay, mặt mày ủ rũ.
Hừng hực khí thế đòi làm mạo hiểm giả, nhưng Nika lại chẳng biết quy trình ra sao.
“Không sao, anh biết mà,” Wayne nói.
Thực ra Wayne đã lén lút tìm hiểu từ lâu.
Hội Mạo Hiểm Giả ồn ào náo nhiệt, Nika bất giác nép sau lưng Wayne.
“Chào chị, em muốn đăng ký làm mạo hiểm giả,” Wayne nói với cô gái ở quầy lễ tân.
Cô gái ở quầy là một người hồ tộc đáng yêu.
“Hửm?” Cô gái ở quầy nhìn Wayne.
Tuổi của Wayne nói nhỏ không nhỏ, mà nói lớn cũng chưa lớn.
“Vậy à, chỉ cần nộp 30G là có thể đăng ký rồi.”
Thực ra, đăng ký làm mạo hiểm giả là một việc rất đơn giản, chỉ cần có tiền là được.
“Em gái em cũng muốn đăng ký.”
“Vậy thì tổng cộng là 60G nhé,” cô gái ở quầy kiên nhẫn nói.
Cô không hề tỏ ra coi thường chỉ vì họ là hai đứa trẻ loài người chưa đến mười sáu tuổi.
“Vâng, 60G.” Wayne đưa số tiền trong túi cho cô gái ở quầy.
Wayne đã phải dành dụm rất lâu mới được 100G.
Trong nháy mắt đã mất hơn một nửa.
“Anh ơi, đắt quá,” Nika khẽ nói.
“Hay là em không đăng ký nữa nhé.” Bây giờ Nika mới biết đăng ký làm mạo hiểm giả cũng cần tiền.
Nhưng Wayne siết chặt tay Nika, khiến cô bé không nói thêm nữa.
Wayne siết tay cô, ý bảo mọi chuyện cứ để anh lo.
“Hai em có bằng chứng gì về thực lực không?” Cô gái ở quầy lật giở tài liệu, vừa bảo Wayne và Nika ký tên, vừa nói.
Wayne ký tên rất đơn giản, nhưng Nika thì hơi phiền phức một chút.
May mà có sự giúp đỡ của Wayne, Nika cũng đã ký xong tên mình một cách thuận lợi.
“Không có bằng chứng thực lực ạ,” Wayne nói.
“Vậy thì cấp bậc ban đầu chỉ có thể là mạo hiểm giả hạng G, cấp thấp nhất,” cô gái ở quầy nói.
“Mạo hiểm giả hạng G có thể làm gì ạ?”
“Ừm, chắc là mấy việc vặt thôi,” cô gái ở quầy nhíu mày, suy nghĩ một lúc lâu rồi nói.
Mạo hiểm giả hạng F có thể lên núi săn những dã thú thông thường.
Còn hạng G thì chỉ ở mức tìm thú cưng đi lạc mà thôi.
“Nhiệm vụ hạng G… kiếm được bao nhiêu tiền ạ.” Đây mới là điều Wayne muốn biết.
“Hạng G thì, mỗi nhiệm vụ chắc chỉ được khoảng 3 đến 5G thôi,” cô gái chống cằm, giải thích cho Wayne.
“Nếu lên được hạng F, thu nhập sẽ cao hơn một chút, cứ thế mà tính lên.”
Wayne giơ ngón tay ra tính, nhẩm tính phải làm hơn hai mươi nhiệm vụ mới có thể hoàn vốn.
“Nhưng mà, đã làm mạo hiểm giả thì tốt nhất nên nâng cao thực lực.”
“Nhiệm vụ cấp cao sẽ bắt đầu có nguy hiểm, an toàn là trên hết đó.”
“Vâng.” Wayne gật đầu, không cần cô gái ở quầy này nói, cậu cũng sẽ coi trọng sự an toàn của mình.
Nếu mình xảy ra chuyện gì, Nika biết phải làm sao.
“Nếu chọn nhiệm vụ cấp thấp, đừng nhìn vào thù lao mà hãy chọn theo thời gian hoàn thành.” Ngay lúc Wayne định chọn vài nhiệm vụ, một giọng nói đầy vẻ uể oải vang lên bên tai cậu.
“Cảm ơn ạ,” Nika lịch sự cảm ơn chủ nhân của giọng nói.
“Cảm ơn,” Wayne cũng vô thức nói lời cảm ơn, sau đó mới nhìn thấy người vừa lên tiếng.
“Không có gì đáng để cảm ơn đâu.” Giọng nói nghe có vẻ rất mệt mỏi.
Người nói có mái tóc đen ngắn, đeo một miếng bịt mắt.
Nhưng thanh đại kiếm và trường kiếm đeo trên người lại có chút đáng chú ý.
Tiếc là vũ khí đều rất cũ kỹ, trông không giống vũ khí tốt.
Người nhắc nhở Wayne cách chọn nhiệm vụ, dĩ nhiên là Bray.
Lạ một điều là bên cạnh Bray không có hai cô gái đi cùng.
Dĩ nhiên là do cậu tự mình chuồn đi.
Bray cũng muốn có thời gian riêng tư, trốn trong góc uống chút rượu hoa quả, thở dài than vãn gì đó.
Đời người thật là gian nan mà.
“Cho một ly rượu hoa quả,” Bray nói với cô gái ở quầy.
Đôi tai hồ ly của cô gái giật giật, nở một nụ cười chuyên nghiệp.
“Vâng, xin chờ một lát, mời ngài tìm chỗ ngồi trước ạ.”
Hội Mạo Hiểm Giả, đôi khi còn có thể đóng vai trò như một quán rượu.
“Xong thì cứ mang qua đây.” Bray thờ ơ phẩy tay, tìm một góc rồi ngồi xuống.
---
“…”
“Chào ngài, rượu hoa quả của ngài đây ạ.”
“Ừm, cứ để đó đi.”
“…”
“Có chuyện gì không.” Bray bất lực nhìn Wayne và Nika đang ngồi trước mặt mình.
“Tiền bối,” Wayne ngồi thẳng người, gọi Bray như vậy.
“Chào tiền bối ạ,” Nika cũng nói theo.
“…” Bray giật mình đến nỗi suýt làm rơi cả ly.
“Hai người gọi tôi là gì?” Bray kinh ngạc, hỏi thử.
“…” Wayne muốn nói gì đó, nhưng lại không biết mở lời thế nào.
“Gọi ngài là tiền bối ạ,” lúc này Nika mỉm cười nói.
“Hai người có nhầm lẫn gì không vậy, tại sao lại gọi tôi là tiền bối.” Không ngờ khoảng thời gian thư giãn hiếm hoi cũng bị làm phiền.
Bray cảm thấy hôm nay không nên ra đường.
“Anh trai và em vừa mới trở thành mạo hiểm giả, có rất nhiều điều không hiểu, cảm ơn tiền bối đã chỉ dạy ạ,” Nika cười rất đáng yêu.
“Vâng.” Wayne gật đầu thật mạnh.
“Vậy nên, có thể phiền tiền bối kể cho chúng em nghe thêm về chuyện của mạo hiểm giả được không ạ?” Nika đến bên cạnh Wayne, nắm chặt tay anh.
Wayne tuy rất đáng tin cậy, nhưng lại rất kém trong việc giao tiếp.
Không phải vì ngại ngùng, cũng không phải vì nhút nhát.
Đơn giản là không biết phải bắt đầu câu chuyện như thế nào.
Có lẽ vì thường xuyên bị bắt nạt, không muốn nói chuyện nhiều với người khác, lâu dần, kỹ năng xã giao trở nên rất yếu.
“Chà, anh em sao.” Nhìn hai anh em với vẻ mặt thành khẩn, Bray bất giác thở dài.
Màu tóc này trông thật thân quen, mà nhắc đến anh em…
“Thật giống với đứa nhà mình mà,” Bray uống một ngụm rượu hoa quả, lẩm bẩm.
“Cái gọi là mạo hiểm giả ấy à, là một đám người liều mạng làm việc.” Cách hình dung này, không biết Bray đã học được từ tên ngốc nào.
“Hai người bây giờ chỉ là mạo hiểm giả hạng G, vẫn chưa đi sâu vào đâu.”
“Đợi đến khi đi sâu hơn, hai người sẽ phát hiện ra mạo hiểm giả thực chất là một đám người nay đây mai đó.”
“Nhiệm vụ hôm nay có thể ở đây, ngày mai có thể ở nơi khác.”
“Hơn nữa rất nhiều nhiệm vụ, thậm chí có thể phải đánh đổi cả tính mạng.”
Trở thành mạo hiểm giả, có người vì muốn tìm kiếm sự kích thích mới mẻ, có người vì thù lao hậu hĩnh…
Lý do thì đủ loại, thậm chí có người làm được nửa chừng thì chán, rồi bỏ nghề.
“Em muốn kiếm tiền,” Wayne thành thật nói.
“Em muốn nuôi em gái, muốn cho em ấy một cuộc sống tốt hơn.”
Bray đánh giá trang phục của hai anh em.
Nika còn đỡ, khá sạch sẽ, nhưng Wayne thì trông chẳng khác gì một tên ăn mày.
Thật nể cô gái ở quầy đã không ghét bỏ Wayne.
“Chà… nếu vậy thì, em gái cậu cũng không cần phải làm mạo hiểm giả.”
“Em không muốn anh trai xảy ra chuyện ngoài ý muốn,” Nika kiên quyết nói.
“Hai anh em nhà cậu, nói nhiều như vậy với người lạ thật sự ổn chứ?” Bray đặt ly rượu xuống, thở dài.
【Nhóm QQ】68217716
Lấy từ dứa gai 168217716
