Chương 29: Tiếng khóc sẽ vang lên
"Mặc dù cắt ngang trận chiến của ngài là rất ngại, nhưng tôi cần thiết phải nhắc nhở ngài một chỗ." Tiểu Nik đột ngột nói khi Bray vẫn đang đánh nhau.
"Nhắc nhở tôi một chỗ?" Bray có chút nghi hoặc.
"Có một bộ phận lớn Chủng tộc Bạch Ngân, đang tiến về phía Hoàng Đô." Tiểu Nik nói như vậy.
Lúc đầu những Chủng tộc Bạch Ngân đó đều không có mục đích rõ ràng, giống như một bầy dã thú nổi điên.
Thế nhưng, ngay vừa rồi, những con "dã thú" bạo loạn này bắt đầu di chuyển có quy luật về phía một nơi nào đó.
Giống hệt như quân đội vậy.
Nói như vậy có lẽ hơi khó tin.
Dù sao Chủng tộc Bạch Ngân hợp thành "quân đội", đây là chuyện không thể tưởng tượng nổi.
Mỗi một Chủng tộc Bạch Ngân đều có sự kiêu ngạo của riêng mình, ai có tư cách đi dẫn dắt bọn chúng chứ?
Tuy nhiên, sự thật hiện tại chính là như thế.
Những Chủng tộc Bạch Ngân này dường như định một lần phá hủy toàn bộ thành phố lớn nhất đại lục này.
"..." Bray cứng người lại, lông mày không khỏi nhíu chặt.
Hoàng Đô... nơi này có thể nói là khá nhạy cảm.
"Tiểu Nik, đưa tôi về nhà." Một tay chém gục con cự thú đang gầm rú, Bray vừa điều chỉnh xong nhịp thở liền nói như vậy.
"Không... hay là đưa tôi đến gần chỗ cái tên ở gần Hoàng Đô nhất đi." Bray khựng lại một chút, rồi thay đổi ý định ban đầu.
Lúc đầu Bray muốn chạy về xem Naruko và mọi người có bình an không.
Nhưng bình tĩnh lại chút thì hiểu, bây giờ về cũng chẳng có tác dụng gì.
Thay vì chạy về nhà, chi bằng chém bớt một phần Chủng tộc Bạch Ngân đang áp sát Hoàng Đô.
"Vậy thì, sắp xuất phát." Tiểu Nik mở miệng nói.
Không có hiệu ứng âm thanh đặc biệt, chỉ có tầm nhìn của Bray thay đổi dữ dội.
Cảnh vật xung quanh vặn vẹo cực độ, sau đó nửa giây lại như lò xo trong nháy mắt khôi phục trạng thái bình thường.
Cảnh vật sau khi khôi phục, lại không còn là ngôi làng bị thiêu rụi mà Bray vừa đứng nữa.
Mà là nơi hoang vu hẻo lánh cách Hoàng Đô mười mấy cây số.
Ngoại ô vô cùng vắng vẻ, vắng vẻ đến mức ngay cả không khí cũng có chút lạnh lẽo.
Nếu là trước đây, nơi này sẽ không đến mức ngay cả bóng người cũng không có, ít nhiều cũng được coi là một nơi tốt để đạp thanh.
Nhưng trong thời kỳ hỗn loạn này, chẳng có ai đi đạp thanh cả.
Bray bị Tiểu Nik tùy tiện ném một cái, vứt xuống một ngọn đồi.
Cũng may lúc Tiểu Nik ném hắn bay cũng không cao lắm, Bray chỉ cần lăn vài vòng trên đất là không sao rồi.
"Tiếng động này lớn thật..." Bray lắc lắc đầu, bên tai là âm thanh khó nghe của một loại sinh vật khổng lồ nào đó đè nát mảng lớn thực vật.
Giống như tiếng xào xạc phát ra khi máy hủy tài liệu chỉ có thể hủy được hai mươi tờ giấy, lại bị cưỡng ép nhét vào năm mươi tờ giấy vậy.
Hắn phủi bùn đất trên người, mặt không cảm xúc đi về phía nguồn phát ra âm thanh.
Bray mặc dù vẫn chưa biết đối phương rốt cuộc là quái vật như thế nào, có thể giống bò? Cũng có thể giống dê...
Tất nhiên cụ thể dáng vẻ ra sao thực ra đã không còn quan trọng, miễn là đừng quá ghê tởm thì sao cũng được.
Dù sao sau khi Bray gặp mặt đối phương, chỉ có một việc có thể làm ——
Đó là đánh một trận, sống chết do trời.
"Tiểu Nik, còn bao nhiêu con." Bray trước khi hành động hỏi Tiểu Nik một câu.
"Còn bảy mươi bốn tên Chủng tộc Bạch Ngân." Tiểu Nik báo ra một con số chính xác.
Trước khi Bray trảm sát tên Chủng tộc Bạch Ngân tiếp theo, con số này sẽ không xảy ra bất kỳ biến động nào.
Vừa dứt lời, một cái bóng khổng lồ bao trùm lấy Bray.
"Ầm!" Mặt đất nứt toác ra.
Đối phương không phải đi từng bước tới, mà là trực tiếp nhảy tới.
"Cóc..." Bray kinh ngạc nhìn cái bụng trắng ở ngay phía trên mình, dùng giọng điệu rất phức tạp nói.
Không phải bò, cũng không phải dê, là cóc.
Là đối thủ, Bray vẫn hy vọng đối đầu với mấy vị Bán Thần uy phong bá khí hơn.
"Nhân loại?" Con cóc lớn tò mò cúi đầu nhìn Bray dưới bụng mình.
Dáng vẻ cố sức cúi đầu của nó, có chút buồn cười.
Nhưng đoán chừng không ai dám nói trước mặt nó.
"Tư thế này của ngươi hơi kỳ cục đấy." Mắt phải Bray nhìn nhau với con cóc, rất dứt khoát "cà khịa" một câu.
"Ngươi thật sự là cóc sao?"
"?????" Con cóc lớn kia ngẩn ra vài giây.
Sau đó trước khi con cóc lớn này có phản ứng quá khích, Bray lẳng lặng rút kiếm của mình ra.
Tiếp theo là cảnh tượng chiến đấu kịch liệt? Không, nói một cách nghiêm túc thì, không có, có lẽ ngay cả cảnh tượng chiến đấu cũng không tính là có.
Bởi vì từ đầu đến cuối, đại khái chỉ có vài chiêu.
Thậm chí không cần thiết phải miêu tả.
Thêm mười phút nữa thì, chỉ còn lại bảy mươi ba tên Chủng tộc Bạch Ngân thôi.
Gánh nặng đường xa... cũng không biết kết cục cuối cùng sẽ như thế nào.
---
"Oa a a a a a!!!!!" Nia gào khóc thảm thiết trong lòng Naruko.
"A, đừng khóc đừng khóc mà." Vì Nia khóc lóc om sòm, Naruko có chút luống cuống tay chân.
Trong lúc chăm sóc Nia, Naruko thỉnh thoảng sẽ nhìn về một hướng nào đó.
Mặc dù đến giờ vẫn chưa nhìn thấy gì, nhưng trực giác của Naruko mách bảo cô, có rất nhiều thứ tồi tệ đang đến gần.
Khi những thứ đó đến, chính là lúc thành phố này diệt vong.
Naruko lắc mạnh đầu, xua đi những ý nghĩ không tốt này của mình.
Thành phố diệt vong gì chứ, mình cũng dám nghĩ thật đấy.
"Hu..." Nia túm lấy áo Naruko, khóc rất tủi thân.
"Ba ba... ba ba..." Nia nói không rõ ràng hai chữ này.
"Bố à... bố của Nia, chị cũng không biết bây giờ đang làm gì nữa."
"Nhưng mà chắc chắn không phải đang chơi đâu." Naruko lầm bầm.
"Tiểu U, Tiểu Tuyết, từ nãy đến giờ, hai em cứ ngồi như vậy, không chán sao?" Đợi đến khi tiếng khóc của Nia nhỏ dần, Naruko tò mò nhìn Song Tử Long.
Tiểu U và Tiểu Tuyết, mỗi người ngồi trên một chiếc ghế sofa, vừa khéo kẹp Naruko và Nia vào giữa hai con rồng.
"Rất chán." Tiểu U mở miệng lạnh lùng nói.
"Nhưng mà, chúng em không thể đi đâu cả." Cậu nhóc nói thêm.
"Đúng vậy, chị Naruko, chị em chúng em không thể đi đâu, cũng sẽ không đi đâu cả." Tiểu Tuyết cười dịu dàng, ôn nhu nhìn Nia trong lòng Naruko.
"Nếu chúng em đi rồi, mọi người sẽ bị giết trong nháy mắt đấy." Tiểu Tuyết nở nụ cười ngọt ngào, nói ra những lời cực kỳ đáng sợ.
"Cái gì mà giết trong nháy mắt?" Naruko kinh ngạc, có phải cô vừa nghe thấy chuyện gì đó rất đáng sợ không.
"Ừm, tóm lại là, trước khi đến bước đường cùng, đừng rời khỏi căn nhà này."
"Em và chị sẽ không để chị chết dễ dàng đâu." Tiểu Tuyết nhỏ nhẹ nói.
"?????" Naruko đầy một đầu dấu hỏi.
Nếu không có Song Tử Long, chỉ cần có Chủng tộc Bạch Ngân đến gần, Naruko và Nia sẽ bị Khái Niệm ảnh hưởng.
Người phàm chịu sự xung kích của Khái Niệm, cái chết đơn giản là kết quả bình thường nhất.
Hơn nữa, còn có thể phải chịu đựng những chuyện đáng sợ hơn cả cái chết.
"Hơn nữa dường như Rebi cũng đang canh chừng cho chúng ta." Tiểu Tuyết nói.
"Hả, Rebi?" Lúc này Naruko mới phát hiện Rebi đang phơi nắng đã biến mất khỏi bệ cửa sổ.
Rebi lúc này, đang ngồi xổm trên nóc nhà, ngay gần cái phong hướng tiêu.
Rebi nheo đôi mắt lại, trong cổ họng không ngừng phát ra tiếng "gừ gừ" như sư tử đe dọa kẻ thù.
Mùi máu tanh, nồng quá.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
