Chương 25: Khán giả của vở kịch dài kỳ
"Này, anh đừng có chạy chứ!" Tigia thấy Latis nhảy xuống liền vội vàng bò dậy, chạy nhanh ra ban công.
Khi cô nhìn xuống, bóng dáng Latis đã biến mất hút nơi góc đường.
"Chạy nhanh thật đấy." Tigia thở dài một tiếng.
"Tigia... người vừa nãy là ai thế?" Eols đặt tay lên ngực mình, rũ mắt hỏi khẽ.
Tại sao khi nhìn thấy người đó, cô lại không kìm lòng được mà thốt lên hai tiếng "anh trai".
Nhưng dường như cô chẳng hề ghét bỏ cảm giác lúc nãy chút nào.
Người đó rốt cuộc là ai?
"Tớ cũng không biết, tự nhiên anh ta lại bảo là anh trai tớ." Tigia bất lực lắc đầu, chính cô lúc này cũng đang rất mơ hồ.
"Tigia cũng không biết sao..." Eols lẩm bẩm.
"Còn Eols nữa, tại sao cậu lại đột nhiên gọi người đó là anh trai?" So với người lạ mặt kia, điều khiến Tigia kinh ngạc hơn là tại sao Eols lại có phản ứng như vậy.
"Tớ cũng không biết nữa." Eols rơi vào trạng thái mông lung.
"Chỉ là cứ thế thốt ra thôi."
---
Do nơi Tigia ở chỉ là tầng bốn, Latis tuy không quá mạnh nhưng nhảy từ độ cao đó xuống cũng không đến nỗi bị thương.
Thế nên để rời đi nhanh nhất có thể, hắn đã chọn cách trực tiếp nhảy xuống.
Tuy nhiên, cái giá của việc thích ra vẻ là hiện giờ đôi chân Latis đang đau điếng.
Hắn nghiến răng, lách người chui vào góc đường.
Nhưng vừa rẽ qua, hắn đã đâm sầm vào một người.
"Cái gì..." Latis không nhịn được kêu lên một tiếng, lùi lại nửa bước.
Hắn chưa từng nghĩ mình rẽ vào góc vắng mà cũng đụng trúng người khác.
Đợi đến khi Latis ngẩng đầu lên quan sát đối phương, hắn kinh ngạc đến ngây người.
"Là anh?"
Người hắn đụng phải chính là tên mạo hiểm giả với vẻ ngoài dữ dằn mà hắn từng gặp trên phố lần trước.
"Đúng vậy, là tôi." Bray bình tĩnh nói, còn đưa tay vỗ mạnh lên vai đối phương.
"..." Latis nghi hoặc nhìn Bray, tên này bị làm sao vậy?
Vốn dĩ hắn định xin lỗi vì đã đụng phải người ta. Nhưng bị Bray làm cho bất ngờ thế này, Latis nhất thời quên luôn cả việc mở lời.
"Rất tốt, cậu đúng là một người anh trai tốt." Mắt phải của Bray tràn đầy vẻ tán thưởng.
Trước đây hắn còn bảo tên tinh linh tóc đỏ này là một kẻ ảo tưởng sức mạnh, giờ đây Bray trịnh trọng thầm xin lỗi hắn trong lòng.
Một kẻ quan tâm đến em gái mình như vậy, sao có thể là người xấu được chứ?
"Anh là cái quái gì thế?" Latis lập tức kéo giãn khoảng cách, vô cùng cảnh giác nhìn Bray.
"Làm sao anh biết được chuyện đó..." Bray đột ngột nói ra những lời như vậy, nghĩ thế nào cũng thấy không đúng, chắc chắn là đã biết hắn vừa làm gì rồi.
Tại sao tên mắt cá chết này lại biết rõ hành tung của hắn?
Bây giờ đến lượt Bray bị coi là kẻ khả nghi.
"Tôi kể lại đấy." Tiểu U tao nhã vuốt mái tóc đen nhánh của mình, dùng ánh mắt cao ngạo nhìn tên tinh linh tóc đỏ.
"Đúng, cô ấy kể lại." Bray gật đầu xác nhận.
"???"
"Nói tóm lại là những chuyện của cậu, Tiểu U đều đã thuật lại một lượt cho chúng tôi nghe rồi."
Bởi vì trước đó Bray cứ nghĩ đi nghĩ lại, cảm thấy cần phải xác nhận xem Latis có phải đang đột nhập trộm cắp hay không, nên đã bảo Tiểu U nghe ngóng âm thanh trong phòng.
Thính lực của Rồng rất nhạy bén, nếu tập trung chú ý, cô có thể nghe được âm thanh từ nơi rất xa.
Tuy nhiên bình thường Long Tộc sẽ không làm vậy. Thử nghĩ xem, nếu suốt 24 giờ mà tất cả tạp âm xung quanh đều nghe rõ mồn một thì chẳng mấy chốc mà phát điên. Thính lực tốt là một món quà, nhưng dùng để tự ngược đãi bản thân thì miễn đi.
Dưới sự nhờ vả của Bray, Tiểu U miễn cưỡng nghe lén một chút, tiện thể tường thuật lại toàn bộ.
Thế là, nhóm Bray trong khoảng thời gian ngắn ngủi đó đã nghe xong vở kịch gặp gỡ của hai anh em thất lạc.
Bray thấy cảm động rồi!
Cho nên sau khi Latis đi ra, hắn không kìm được mà muốn cổ vũ đối phương một chút.
Hắn rất hiểu cảm giác sau khi xa cách em gái lâu ngày, hoàn toàn không biết nên mở lời thế nào. Vì thế trước đây Bray còn đặc biệt nghĩ ra đủ loại quà cáp để tặng em mình. Trải qua đủ mọi chuyện, khoảng cách giữa hai người mới dần tan biến.
"Nghe được âm thanh trong phòng? Đùa kiểu gì vậy, các người là pháp sư? Hay là du hiệp?" Latis chỉ có thể nghĩ đến hai chức nghiệp này.
"Ờ..." Bray hơi xấu hổ. Hai nghề nghiệp mà Latis vừa nói chính là hai thứ mà hắn vô duyên nhất. Cái trước là do không có tài năng ma lực, cái sau là vì hắn đến kéo cung còn chẳng xong.
"Ta là Rồng ——" Đồng tử của Tiểu U trong nháy mắt dựng đứng như kim, lạnh lùng nhìn Latis.
Trong khoảnh khắc đó, Latis cảm thấy cả cơ thể mình như sắp bị nghiền nát. Đó không phải là ảo giác, mà linh hồn hắn thực sự đang run rẩy dưới uy áp khổng lồ. Chỉ cần Tiểu U tiếp tục gây áp lực, hắn thực sự sẽ bị Long Uy giết chết ngay lập tức.
"Đợi đã, Tiểu U không được nói lung tung, sẽ hù chết người ta đấy." Naruko vội vàng bịt miệng Tiểu U lại.
Thực ra Naruko không hề nhận ra Latis vừa mới dạo một vòng quanh ranh giới sinh tử. Sở dĩ cô ngăn cản Tiểu U hoàn toàn là vì cảm thấy hành động này rất không đúng phong thái "Long Tộc".
Rồng thì phải rộng lượng, tao nhã, không thể hơi tí là nổi giận được, phải học tập tiểu Nikolas mới đúng.
"Ư... ư ư! Ư!!!" Tiểu U bị Naruko bịt chặt miệng, mặt không cảm xúc phát ra những âm thanh ú ớ.
"Ở đây không có pháp sư hay du hiệp nào cả." Bray liếc nhìn một người, một sư tử và một con rồng phía sau, rồi quay đầu giải thích với Latis.
"Cậu tên gì?" Để tiện xưng hô với người anh trai thương em này, Bray phá lệ chủ động hỏi tên.
"..." Latis do dự một hồi lâu.
"Latis... còn họ thì đừng hỏi tôi." Ma xui quỷ khiến thế nào, Latis lại thực sự khai tên thật cho Bray.
Rõ ràng bản thân đang bị truy nã, vậy mà lại đi nói tên cho một người lạ. Đến khi Latis nhận ra thì đã quá muộn rồi.
"Latis đúng không? Cố gắng lên nhé, khoảng cách giữa anh em quả thực rất khó xóa bỏ." Bray dùng ánh mắt nghiêm túc nhìn Latis.
Với tư cách là người đi trước, Bray cho rằng cần phải dành cho người bạn mới này sự giúp đỡ tận tình.
"Anh đang nói cái quái gì vậy..."
"Gặp em gái mà không biết mở lời thế nào đúng không? Tôi hiểu mà, tôi hiểu rất rõ." Nhưng Bray hoàn toàn không để ý đến Latis, bắt đầu thao thao bất tuyệt.
"Tiếp theo cậu có việc gì phải làm không?" Bray vô cùng nhiệt tình.
"Ờ... không có." Latis bị nói cho ngây người.
"Vậy tôi mời cậu uống một ly nhé. Tôi biết một quán tên là Cầy Hương, ở đó đặc biệt yên tĩnh." Bray giới thiệu quán rượu quen thuộc.
"..." Latis phát hiện mình chẳng biết từ lúc nào đã bị Bray khoác vai kéo đi.
---
"Ưm, Naruko này, đây thực sự là Bray sao?" Rebi lộ ra biểu cảm bối rối.
Rebi nhớ là Bray đâu có nói nhiều như vậy. Bray lúc này nói quá nhiều! Hơn nữa chẳng thấy chút vẻ lờ đờ uể oải thường ngày nào cả! Kỳ lạ thật!
"Chà, đây chắc chắn là Bray hàng thật giá thật rồi." Naruko lắc đầu nói.
"Ư ư..." Tiểu U vẫn đang bị Naruko bịt miệng, dường như Naruko đã quên buông tay ra.
"Em phải biết, Bray nhà em ấy mà, là một tên cuồng em gái chính hiệu."
"Ồ!" Rebi bừng tỉnh đại ngộ.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
