Thanh trường kiếm cùn và một gã dân làng thất tình

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1311

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21777

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1361

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2138

Mộng phế nhân - Chương 27: Có cần đợi anh đánh xong rồi mới giải thích không?

Lúc này, ở đầu kia của con đường xuống địa ngục, Bray đang chăm chú quan sát xung quanh.

Anh vẫn đang ở trong hang động.

Tovic ngã trên mặt đất, co giật không ngừng, đôi mắt trợn ngược làm Bray chỉ biết lắc đầu.

Gã này chắc là chẳng sống được bao lâu nữa.

Xung quanh vẫn còn rất nhiều Người Dã Man còn sống, nhưng trước đó phần lớn đã chạy trốn hết.

Vì vậy Bray mới để Naruko và Rebi dẫn đám Tinh linh đi trước.

Sau trận rung lắc dữ dội vừa rồi, những Người Dã Man đó cuối cùng cũng không nhịn được mà thò đầu ra.

— “Ra ngoài xem tình hình trước đã.” Bray nhạy bén nhận ra có chuyện gì đó lạ thường.

Đã lâu như vậy mà Naruko và Rebi vẫn chưa quay lại.

Hang động cũng không sụp đổ, bình thường thì hai người họ đáng lẽ đã vào hang tìm anh rồi.

“Đợi đã...” một giọng nói cực kỳ yếu ớt vang lên bên tai Bray.

Bray cúi đầu nhìn, thấy đó là Tovic, kẻ vừa nãy còn đang trợn ngược mắt.

Bây giờ trông gã có vẻ tỉnh táo hơn một chút, Bray dùng đôi mắt cá chết nhìn gã, đánh giá gã.

Tovic đây chẳng qua chỉ là hồi quang phản chiếu mà thôi.

Bray đã gặp quá nhiều người sắp chết, Tovic chỉ là một trong số đó.

“Cứu họ với...” Lời Tovic nói làm Bray hơi bất ngờ.

“Tại sao.” Giọng Bray có chút điềm tĩnh.

Từ giọng điệu của Bray, không thể nào đoán được anh muốn làm gì.

“Họ đều vô tội.” Tovic chật vật thốt ra câu nói này.

Câu hỏi “tại sao” này đã đâm thẳng vào tim Tovic.

“Họ thật sự vô tội, họ không làm gì sai cả...” Tovic lẩm bẩm.

Hắn cứ lặp đi lặp lại câu “họ vô tội”.

Bray biết rõ Tovic đang nói đến những người già, phụ nữ và trẻ em.

Thật khó tưởng tượng một người như vậy lại gắn bó với bộ lạc của mình đến thế.

Sau đó, giọng Tovic yếu dần, hắn vồ lấy cổ chân Bray.

Nếu là bình thường, Bray đã vung kiếm chém đứt tay Tovic rồi.

Nhưng lần này, Bray lại như mọi khi, thở dài một hơi.

Bray hay thở dài, là vì anh cảm thấy trên đời có quá nhiều chuyện khiến người ta cảm thấy bất lực.

Ví như bây giờ.

“Họ vô tội.” Tovic nói xong, bàn tay đang nắm cổ chân Bray liền rã rời ra.

Điều này đương nhiên Bray biết.

Cơ thể gầy gò như xác khô khiến Bray cảm thấy nặng lòng.

Anh liếc mắt nhìn hang động, rất nhiều Người Dã Man đang lo lắng bồn chồn nhìn Bray.

Bray trông rất mạnh, nếu muốn quét sạch tất cả Người Dã Man ở đây cũng khá đơn giản.

Những người sống sót, ngoài một hai tên không tặc có thể xem là có chút khả năng chiến đấu ra, những người khác đều là gánh nặng.

Bray quay người, đi ra ngoài hang động.

“Các người muốn cứ tiếp tục ở trong hang động sao?” Bray dừng bước, quay lưng về phía đám Người Dã Man mà nói.

Một vài Người Dã Man đứng ngẩn ra một lúc rồi bước ra.

“Bên ngoài còn có Tinh linh, họ sẽ giết chúng tôi.” một tên không tặc ôm vết thương của mình, nói.

“Lẽ nào các người ở trong đó thì họ sẽ không giết các người sao?” Bray nói.

Anh cũng không nói thêm lời nào nữa với những Người Dã Man này, im lặng đi ra ngoài.

Lời cần nói đã nói hết, không cần lãng phí hơi sức.

Võ mồm không hợp với Bray cho lắm.

“Đi theo đi.” một tên không tặc khác đỡ một người phụ nữ bị thương nặng bên cạnh, giọng trầm khàn nói.

Bray đi phía trước, còn những Người Dã Man đi theo sau.

Nhưng những Người Dã Man đó luôn giữ một khoảng cách an toàn với Bray.

Họ vẫn giữ được sự cảnh giác cần thiết.

Bray bước ra khỏi đường hầm, đến bên ngoài hang động.

Rồi cả người anh đứng sững lại.

— “Đây là cái quái gì vậy?” Bray ngỡ ngàng nhìn quanh.

Lúc này, anh không đứng trên mặt đất, mà đang đặt chân lên những pháp trận tựa thủy tinh.

Vô vàn pháp trận chồng chất, đan cài vào nhau, tạo thành một con đường màu đỏ sẫm.

Bray quay đầu lại, là một đỉnh núi bị khoét đi một mảng.

Hang động nằm trong đỉnh núi đó.

Đỉnh núi này cũng nghiêng vẹo nằm trên con đường.

Những pháp trận này trông tưởng chừng mỏng manh vô cùng, nhưng lại có khả năng chịu lực đáng kinh ngạc.

“「Tuyệt Hưởng」, biết chuyện gì đang xảy ra không?” Bray vỗ vỗ thanh kiếm dài bên hông.

— “Không rõ.” 「Tuyệt Hưởng」 hơi tiếc nói với Bray.

Cô cũng chỉ học được kiến thức từ sự chỉ dạy của 「Bills」.

「Bills」 cũng hoàn toàn không hiểu gì về tình huống này.

“Vậy sao.” Bray lầm bầm, giơ tay lên.

“Tiểu Nik!” anh đột nhiên gọi một tiếng.

Anh cũng không biết nơi này có thể triệu hồi Tiểu Nik ra được không.

Bây giờ chỉ có thể cầu nguyện Tiểu Nik vạn năng thật sự vạn năng mà thôi.

Và Tiểu Nik đã không làm Bray thất vọng, một giây sau, Tiểu Nik đã chui ra từ một kẽ hở nhỏ bên cạnh.

Đúng vậy, Tiểu Nik rất vạn năng.

“Bray... Bray Crass, chào anh.” Thân hình mũm mĩm nhỏ nhắn của Tiểu Nik có vẻ hơi khó khăn để lách ra khỏi kẽ hở.

Lúc chui ra, nói chuyện cũng không còn trôi chảy nữa.

“Tiểu Nik, biết chuyện gì đang xảy ra không?” Bray nhấc Tiểu Nik lên, để nó quan sát kỹ những gì xung quanh.

“Trong cơ sở dữ liệu có ghi lại.” Tiểu Nik gật đầu, ung dung nói.

“Nơi anh đang ở là dị vị diện.” Tiểu Nik nói.

“Dị vị diện?” Bray nhíu mày, những chuyện phức tạp anh không rành lắm.

“Giống như nơi của đại nhân Favalona vậy.” Tiểu Nik nói thêm một câu, câu nói này khiến Bray bừng tỉnh.

“Anh có thể hiểu là, nơi này giống như một thế giới trong gương của nơi anh ở lúc trước.” Tiểu Nik không ngừng giải thích.

“Không gian của đỉnh núi đã được dịch chuyển hoàn toàn đến nơi này.”

Bray đã nắm sơ tình cảnh của mình, đang định hỏi làm sao để quay về, anh lại sực nhớ chuyện khác.

“Vậy những thứ này là sao?” Bray chỉ vào trụ sáng do vô vàn pháp trận tạo thành dưới chân.

“Đây là con đường được tạo ra bởi sự cộng hưởng, mỗi một điểm trên đó đều có khả năng dịch chuyển.” Tiểu Nik tiếp tục nói.

“Cộng hưởng? Dịch chuyển?” Đầu óc Bray lại rối tung lên.

“Cộng hưởng với cái gì, và nó sẽ dịch chuyển cái gì?” Bray hít một hơi thật sâu, hỏi Tiểu Nik.

Có Tiểu Nik thật tốt quá.

Nhưng điều không tốt là có lẽ Nikolas đang theo dõi mình.

Ngay lúc Tiểu Nik chuẩn bị trả lời, một con quái vật từ trên con đường rơi xuống.

Con quái vật này có sừng dê, to lớn gấp ba người.

Bốn chi to khỏe của nó đều đeo trang sức bằng vàng, trên người chỉ khoác nửa bộ giáp nhẹ.

“Đây là Ác quỷ.” Tiểu Nik giải thích.

“Được rồi, tôi biết nó dịch chuyển thứ gì rồi.” Bray nhếch mép.

Mỗi một điểm trên con đường này đều có thể dịch chuyển Ác quỷ sao?

Đúng là một “tin tốt”.

“Có cần đợi anh chiến đấu xong rồi mới giải thích tiếp không?” Tiểu Nik hỏi một cách ân cần.

Nó đã dự đoán 99% khả năng sẽ có giao chiến, nên hỏi trước một tiếng.

“Không cần đâu... cứ nói tiếp đi, tôi nghe được.”

“Keng——” Thanh đại kiếm sau lưng được rút ra, khoảnh khắc lưỡi kiếm ra khỏi vỏ liền cuốn theo một cơn cuồng phong.

Pháp trận trên mặt đất bắt đầu lấp lánh sáng tối.