Thanh trường kiếm cùn và một gã dân làng thất tình

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 0

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 0

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 28

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 18

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 814

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

446 23084

Lời hứa bên bờ biển - Chương 27: 「Nhân Thần」

Đêm ở thị trấn Knight, tối hơn bất kỳ nơi nào khác.

Không chỉ là vấn đề ánh sáng, mà còn là bầu không khí.

Ngột ngạt, khiến người ta không thở nổi.

Vì vậy, vào ban đêm ở thị trấn Knight, người dân đều không ra khỏi nhà.

Bất kể đêm xuống thị trấn xảy ra chuyện gì, cũng không ai quan tâm.

Đối với người dân thị trấn Knight, ban đêm là lúc để an giấc.

William mặc lễ phục, đứng trên đỉnh tháp chuông thị trấn Knight.

Không, bây giờ nên gọi hắn là Logan.

Logan dang rộng hai tay, hít thở không khí ban đêm.

Không trong lành, mà là một cảm giác sền sệt lại lạnh lẽo âm u.

Nhưng Logan rất thích.

Vầng trăng trắng ngà treo cao trên bầu trời, vô số vì sao điểm xuyết cho màn đêm.

“Kẻ ngáng đường, cuối cùng cũng đi rồi.”

“Không ai có thể ngăn cản ta, đúng vậy, không ai có thể ngăn cản ta làm bất cứ điều gì.”

Owen đã chết trong ác mộng, ngoài đời thực cũng đã trở thành phế nhân.

Còn gã mạo hiểm giả tựa ác quỷ kia, cũng đã rời xa thị trấn Knight.

Qua một loạt thí nghiệm trước đó, Logan đã hiểu ra một vài điều.

“Mắt” và “não” không thể chỉ là sự ghép nối hời hợt trên bề mặt.

Mà phải là sự kết hợp ở tầng sâu.

Giống như những đứa trẻ trong ngôi trường đó.

Mất đi thể xác, chỉ còn lại vật kết hợp giữa “não” và “mắt”, chúng vẫn có thể sống sót.

Thậm chí “tâm” còn được thăng hoa hơn nữa, đến mức những đứa trẻ đó có thể nhận ra mình đang ở trong mơ.

Chỉ cần đi theo hướng này, Logan tin rằng mình nhất định có thể khám phá chân lý.

Nắm giữ 「Khái Niệm」 của Chủng tộc Bạch Ngân cũng chỉ là vấn đề thời gian.

Đứng ở nơi cao nhất của thị trấn Knight, Logan nảy sinh một ảo giác rằng mình đang chi phối tất cả.

“Được rồi, đến lúc kết thúc rồi.” Logan tự lẩm bẩm.

Trước đây ở thị trấn Knight, hắn đều lén lút làm thí nghiệm trong ác mộng.

Bây giờ là lúc, để tiến hành thí nghiệm kiểm chứng cuối cùng.

Đem tất cả người dân trong thị trấn hòa làm một, rốt cuộc sẽ biến thành tình trạng như thế nào đây?

“Vậy thì, hãy để ác mộng thật sự giáng xuống màn đêm này.”

“Đoong—” Tháp chuông của thị trấn Knight vang lên.

Thông thường, tháp chuông của thị trấn Knight sẽ không đổ chuông vào ban đêm.

Vầng trăng trên cao bị một màu đỏ sẫm bao phủ, ánh trăng cũng bị phủ lên một lớp màu đỏ nhàn nhạt.

Vầng trăng tròn trên đầu lúc này, gọi là trăng máu cũng không ngoa.

Màu đỏ sẫm u ám, khiến cho thị trấn Knight vốn đã ngột ngạt lại thêm vài phần điên cuồng.

Tiếng chuông của tháp chuông rất vang dội.

Và tiếng chuông vang lên giữa đêm khuya này đã đánh thức phần lớn người dân trong thị trấn.

“Thằng khốn nào gõ chuông vậy!?”

“Còn để người khác ngủ nữa không!”

“Mẹ ơi, bên ngoài ồn quá.”

“Không sao đâu con, ngủ tiếp đi.”

Người dân không hề nhận ra tiếng chuông này rốt cuộc có ý nghĩa gì.

Logan có thể nghe thấy những âm thanh ồn ào của người dân, những lời phàn nàn của họ càng làm cho ranh giới giữa ác mộng và hiện thực trở nên mơ hồ.

Những tòa nhà vốn bình thường bắt đầu bị bóp méo.

Từng gương mặt hiện lên trên tường, nhà cửa mọc ra đủ thứ đồ trang trí ghê rợn.

Một số người phát hiện cảnh vật xung quanh trở nên kỳ quái, vội vàng chạy ra đường.

“Đây là cái gì vậy?” Thị trấn Knight làm gì có những tòa nhà mang phong cách kinh dị thế này.

“Này, anh có biết đã xảy ra chuyện gì không?” Khi đối mặt với những điều chưa biết, con người luôn hỏi những người xung quanh.

Đáng tiếc là, không một ai biết thị trấn đã xảy ra chuyện gì.

“Nhìn kìa! Có người đứng trên tháp chuông.” Một người dân tinh mắt chỉ vào đỉnh tháp chuông ở phía xa.

Dáng vẻ của Logan đã sớm thay đổi, không còn là bộ dạng của William nữa.

Vô số nhãn cầu chi chít trên mặt, ngoài một cái miệng ra, ngay cả mũi, tai cũng không thấy đâu.

“Quả nhiên mặc bộ đồ này không thoải mái chút nào.” Thật ra không chỉ trên mặt, mà khắp nơi trên người Logan đều mọc đầy mắt.

Bộ lễ phục khiến Logan rất không thoải mái.

Rồi một chiếc áo choàng đột ngột khoác lên người Logan, bộ lễ phục kia tan đi như bụi trong gió.

“Hãy tràn đầy lòng biết ơn mà trở thành vật tế để ta khám phá chân lý đi.” Logan giơ tay lên.

Dưới vầng trăng máu, người dân bắt đầu cảm thấy mệt mỏi.

Mí mắt nặng trĩu, dường như giây tiếp theo sẽ sụp xuống.

Không ít người trực tiếp ngã ra đường ngủ thiếp đi.

Nhưng giấc ngủ này, tuyệt đối không phải là yên bình chìm vào mộng đẹp.

Giờ đây, cả thị trấn Knight đã bị ác mộng chồng chéo lên.

Những người từng bị kéo vào ác mộng trước đây, vào lúc này hình dạng bắt đầu méo mó.

Biến thành hình dạng giống hệt trong cơn ác mộng trước đó.

“A a a a a! Quái vật!!”

“Đây là cái thứ gì vậy!?”

Không ai có thể giữ được bình tĩnh khi thấy người bên cạnh mình biến thành quái vật.

Thị trấn rơi vào cơn hoảng loạn tột độ.

“Đừng ngủ nữa!! Mau chạy đi!!” Một số người cố gắng gọi những người đang ngủ say tỉnh dậy.

Nhưng tất cả đều là vô ích, dù cố gắng thế nào, những người đó cũng không tỉnh lại.

Từng người dân một ngủ say như chết.

Từng tiếng hét thất thanh vang lên.

Trên đỉnh tháp chuông, Logan vui vẻ nhìn thị trấn Knight tựa như địa ngục trần gian.

Rất nhanh thôi, những người này sẽ quên đi nỗi sợ hãi.

Một khối nang hình người, nuốt chửng một người dân đang ngủ.

Thể tích của khối nang này đột nhiên tăng vọt.

Rồi nó tiếp tục nuốt chửng những người dân khác.

Khắp nơi, những khối nang bắt đầu nuốt chửng những người dân đang say ngủ.

Những khối nang khổng lồ lại dính vào nhau.

Tất cả các khối nang, cuối cùng hợp thành một khối thịt lúc nhúc.

Thoạt nhìn giống như một bộ não khổng lồ, chỉ là bộ não này được một lớp màng dày bảo vệ.

“““““Chúng ta là ai?”””””

Từ bộ não khổng lồ đó, truyền ra tiếng vọng.

“““““Chúng ta biết rồi, đây là thế giới đan xen giữa hư ảo và thực tại.”””””

Bộ não đó tiếp tục nói.

“““““Thay đổi quy tắc bình thường của thế giới, bóp méo cả thị trấn.”””””

““““Chúng ta là sản phẩm nhân tạo, chúng ta vốn là người dân trong thị trấn.””””

“““““Chúng ta cần một cái tên cho riêng mình.”””””

“““““Đúng rồi, chúng ta cứ gọi là 「Nhân Thần」 đi.”””””

Âm thanh truyền ra từ bộ não, do vô số giọng người đan xen vào nhau.

Vừa giống đàn ông, vừa giống đàn bà, lại như người già, cũng tựa trẻ con.

“Đây là kết quả cuối cùng sao?”

Những con mắt của Logan điên cuồng đảo quanh.

Con quái vật tự xưng là 「Nhân Thần」 này, chỉ trong vài giây, đã hiểu rõ mọi tình hình.

Suy nghĩ của một người không đủ để hiểu được chuyện đang xảy ra trong thị trấn.

Nhưng khi tư duy của hàng trăm người đan xen vào nhau, cùng suy nghĩ về một việc, mọi thứ liền trở nên vô cùng đơn giản.

Trong đó có học sinh, có giáo viên, có thương nhân, có côn đồ, những lối tư duy khác nhau đã đưa ra kết quả hợp lý nhất.

“Phụt—” Một nhãn cầu khổng lồ từ trong lớp màng của bộ não chen ra, nhìn chằm chằm vào Logan trên tháp chuông.

““““Là ngươi đã tạo ra chúng ta sao?””””

“Đúng vậy, ta là đấng sáng tạo của ngươi.”

“Hãy thần phục ta đi.”

““““Không, chúng ta chỉ thừa nhận rằng ngươi đã tạo ra chúng ta.”””” 「Nhân Thần」 bình thản nói.

“““Chúng ta không cần chủ nhân.”””