Thanh trường kiếm cùn và một gã dân làng thất tình

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

(Đang ra)

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Giai thất

PS: Truyện thiên về đấu trí, thuộc thể loại vô hạn lưu. Tác giả đảm bảo dàn nhân vật chính (cả nam và nữ) sẽ không "bay màu", còn các người chơi khác thì.

1047 15177

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 14

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 3

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 33

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 19

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 821

Đất cháy nơi lãnh nguyên băng giá - Chương 24: Bray và vai quần chúng

Nghe thấy lời của Eric, một bộ phận khán giả đã cố gắng bỏ chạy.

Khi thấy nhiều người đã chạy thoát an toàn, những khán giả còn lại cuối cùng cũng tin lời Eric nói là thật.

Bên ngoài đã an toàn, con quái vật trong nhà hát cũng đã bị Alice và Eric khống chế.

Hiểu rằng mình có thể thoát chết, các khán giả tranh nhau chạy khỏi nhà hát opera này.

“Ngài Bray.” Virginia liếc nhìn Bray, khẽ gọi.

Virginia rất hiểu thực lực của Bray, bất cứ ai nói Bray yếu, Virginia đều sẽ cười khinh bỉ.

Cũng chính vì có Bray ở bên cạnh, nên cô không hề cảm thấy chút căng thẳng nào.

Giống như Virginia, Naruko, Rebi và Blanche đều rất bình tĩnh.

Đặc biệt là Rebi và Naruko, hai cô bé cứ thế chống cằm xem diễn biến sự việc.

Dĩ nhiên, không phải ai cũng không lo lắng.

Lux lo lắng nhìn anh trai mình.

Từ đầu đến cuối, Lux không thể nào thản nhiên như mấy người kia được.

“Mọi người cứ đi trước đi.” Bray nói.

Bray vẫn luôn để tâm đến tình hình trong nhà hát, không hề có ý định vội vàng ra tay.

Ngay cả khi Carrasco bị đánh bại, nội tâm Bray cũng không hề gợn sóng.

Nếu Bray không nhìn ra Carrasco đang giả vờ yếu thế, thì anh có thể về lò luyện lại được rồi.

Ngay cả Thế giới Tâm Tượng cũng không dùng đến, Carrasco tên này, căn bản không có ý định dùng toàn lực.

Theo Bray thấy, chắc chắn Carrasco biết mình có mặt ở đây, nên mới làm vậy.

Nhưng Bray không định cứ thế làm một quân cờ.

Hơn nữa Bray cũng sớm đã nhận ra động tĩnh của Eric ở phía sau, đoán chừng Eric có suy nghĩ của riêng mình.

Nhưng dù đoán được Eric sẽ hành động, Bray cũng không ngờ Eric sẽ trực tiếp khống chế toàn bộ cục diện.

Bray thật muốn ôm mặt mà thốt lên một câu “Ghê gớm thật”.

“Anh, anh nói ngốc gì vậy, cùng nhau chạy đi chứ.” Lux trầm giọng nói.

Cô chỉ có một người thân duy nhất này, tuyệt đối không thể để Bray cứ ngốc nghếch ở lại nơi nguy hiểm này.

Tuy bây giờ tình hình đã bị hai quân nhân Đế quốc mặc quân phục kia khống chế.

Nhưng không ai có thể đoán trước được chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo.

“Mà.” Bray bị Lux kéo áo, có chút bất đắc dĩ.

Nói mới nhớ, cô em gái nhà mình thật sự chẳng có chút khái niệm nào về thực lực của anh cả.

Bray không mạnh, nhưng cũng tuyệt đối không yếu, ít nhất đối phó với cô bé tóc vàng kia vẫn rất dễ dàng.

Thứ thuốc độc phong tỏa ma lực đó, căn bản vô dụng với Bray, Bray cũng không biết đã bao lâu rồi không dùng đến ma lực, bây giờ về cơ bản đều dùng nội khí.

Hơn nữa, dù Bray không dùng nội khí, cũng có thể cho cô bé tóc vàng kia một trận nhừ tử.

Cô bé tóc vàng đó, ngay cả Rebi cũng có thể đấu với cô bé theo tỷ lệ bốn sáu.

Dĩ nhiên, cô bé tóc vàng là bốn, còn Rebi là sáu.

“Nếu là ngài Bray thì Lux không cần lo lắng đâu.” Virginia nắm lấy tay Lux.

“Ngài Bray rất mạnh.” Virginia rất nghiêm túc nói với Lux.

Chưa từng thấy Bray chiến đấu, thì không thể nào hiểu được trình độ của Bray.

Lux không thể hiểu được thực lực của Bray.

Chỉ là sau khi đối diện với ánh mắt đó của Virginia, Lux đã ngẩn người rất lâu.

“Yên tâm, yên tâm đi, em chồng, tên mắt cá chết không chết dễ vậy đâu.” Naruko xòe tay.

“Ồ!” Rebi reo lên.

Bầu không khí thoải mái xung quanh Bray, tạo thành một sự tương phản rõ rệt với những người đang hoảng loạn bỏ chạy xung quanh.

“Cô cũng đi theo đi.” Bray liếc nhìn Naruko đang ngồi yên tại chỗ, bực bội nói.

“Tại sao?” Naruko bất mãn trừng mắt nhìn Bray.

“Tôi hỏi cô, cô trúng độc rồi, có khác gì cá muối không?” Bray hỏi.

“Tôi…” Naruko định nói lại thôi, nhưng nghĩ kỹ lại, bây giờ cô dường như thật sự chẳng khác gì cá muối.

“Vậy Rebi cũng là cá muối mà!” Naruko chỉ vào Rebi, hét lớn.

Rebi lộ ra vẻ mặt mờ mịt 0A0, không biết tại sao Naruko lại chỉ vào mình.

“Thuốc độc này vô dụng với Rebi.” Bray nói xen vào.

“Hả!” Naruko kinh ngạc.

Naruko dĩ nhiên không biết Rebi dùng hệ thống năng lượng của ma vật, tức là ma tố.

Bray cũng không định nói cho Naruko biết, Rebi rất gần với ma vật.

“Sao lại thế được, chẳng phải con người sinh ra đều bình đẳng sao?” Naruko ôm ngực, vẻ mặt đau khổ.

Dựa vào đâu mà Rebi không sợ thứ độc này.

“Cho nên đừng có vướng chân vướng tay, mau đi đi.” Bray mất kiên nhẫn nói.

Naruko nhìn Bray, lại liếc nhìn ba người Virginia đã đi đến lối ra.

“Vậy em đi nhé.” Naruko hỏi dò.

“Ừm.” Bray đáp lại Naruko rất nghiêm túc.

Nói rồi Naruko chạy biến đi như một làn khói, quyết tâm muốn ở lại lúc trước dường như chỉ là giả vờ.

“Cái này còn hay hơn cả kịch opera nhiều.” Bray tự mình gật đầu.

“Rebi, chúng ta ngồi xổm xuống, đừng để họ thấy chúng ta.” Bray đề nghị.

“Ồ!” Rebi hưng phấn đáp lại Bray, đuôi vẫy lia lịa.

Đối với Rebi, chuyện này giống như chơi trốn tìm vậy.

---

Có người chạy thoát ra ngoài, thì rất nhanh sẽ có viện quân đến, đến lúc đó đám người Marek sẽ bị bao vây.

Còn những người bị trúng độc bên ngoài, cũng có cách tìm được thuốc giải, dược sư của Đế quốc không phải là kẻ ăn không ngồi rồi.

Thực lực của Tiểu Bạch có thể giúp cô bé rời đi, nhưng Marek và Hương Tuyết xem ra là tiêu đời rồi.

Trò chơi của Marek còn chưa bắt đầu, đã thua rồi.

Không phải thua trong tay Carrasco, mà là thua trong tay một quân nhân của Đế quốc.

“Người đi hết rồi, mọi chuyện đều đúng như dự tính của anh.” Marek khẽ nói.

“Ừm, không ai phải chết, cái trò chơi tàn sát lẫn nhau nhàm chán này cũng sẽ không bắt đầu.” Eric nói, phủi phủi bụi trên quân phục.

Đối với Eric, bảo vệ người dân là ưu tiên hàng đầu.

Chỉ cần những khán giả trong nhà hát opera đều rời đi, thì Eric đã thắng rồi.

Trò chơi sinh tử tàn sát lẫn nhau? Thứ đó, Eric sẽ không để nó bắt đầu.

“Thật đáng tiếc, trò chơi mà anh dày công sắp đặt, còn chưa kịp bắt đầu.”

“Không sao, thua là thua.” Marek lắc đầu.

“Qua lâu như vậy, tôi mới nhớ ra, anh là 「Đại tá Vạn năm」.”

“Eric Alphonse.” Marek thở dài một hơi.

Một nhân vật như 「Đại tá Vạn năm」, Marek của Liên bang dĩ nhiên có tìm hiểu qua.

“Tôi nổi tiếng đến vậy sao, đến cả người của Liên bang cũng biết tôi.”

“Hầu hết các sĩ quan có tên có tuổi của Đế quốc, tôi đều đã tìm hiểu qua.” Marek nói.

Chỉ là Marek vốn nghĩ mình đã nắm chắc phần thắng, nên không để tâm đến người quân nhân đứng dậy này.

Nhưng Marek hiểu, dù biết Eric là 「Đại tá Vạn năm」, mình cũng sẽ không quá để ý.

Ngay cả 「Kiếm Thánh」 còn thua trong tay mình, sao lại phải để tâm đến một 「Đại tá Vạn năm」 chứ?

Marek dĩ nhiên biết Carrasco đang giả vờ yếu, giả chết, nhưng gã cũng có cách xử lý.

Thật sự nghĩ rằng Marek không nhìn ra Carrasco đang giả vờ sao?

Gã rất rõ lần này mình thua ở đâu, đó là đã cẩn trọng suốt cả quá trình, nhưng cuối cùng lại lơi lỏng cảnh giác.

“Xem ra tôi đã thua rồi, thua một cách triệt để.” Marek bất đắc dĩ nói.