Chương 23: Nơi trước kia dễ dàng đến được
Bray thuận đường làm xong ủy thác đã nhận, liền vác vẻ mặt mệt mỏi về nhà.
Hắn không muốn biến mình trở nên bận rộn như Eric hay Carrasco.
Nhưng trong loại chuyện này, cứ hễ biết những chuyện này, cũng như người có thể xử lý những chuyện này, lại chỉ có một mình hắn.
Điều này quả thực khiến người ta bất lực.
Hắn đẩy cửa nhà ra, trực tiếp nằm ườn ra ghế, hóa thân thành cá mắm.
Ban ngày cửa cơ bản sẽ không khóa điểm này, những lúc thế này lại cảm thấy rất tốt, ít nhất không cần tốn sức mở cửa.
Đương nhiên rồi, không khóa cửa quả nhiên vẫn là một chuyện vô cùng nguy hiểm, cũng may trong nhà có một con cảnh sư, mới dám thao tác như vậy.
Trong khu an toàn xuất hiện trộm cắp lưu manh thực sự là chuyện quá đỗi bình thường, những gia đình không nơi nương tựa sẽ bị bắt nạt mà không có chỗ nói lý.
Mà những kẻ bắt nạt người khác kia, sau khi bị phát hiện, cứ việc chạy là được.
Mặc dù thường nói trị an của khu an toàn Hoàng Đô chưa đến mức hỗn loạn, nhưng cũng tuyệt đối chẳng tốt đẹp đến đâu.
Chỉ có thể nói cuộc sống bình thường được đảm bảo, nhưng đối với các loại chuyện vặt vãnh xen ngang thì cơ bản không ai quan tâm.
"Mặc dù không biết anh đã làm gì, nhưng vất vả rồi." Naruko nhìn thấy Bray hóa thân thành cá mắm, liền nói một câu này.
Sau khi Bray nghe thấy câu này, cả người đều lún sâu vào trong ghế.
Naruko không nói còn đỡ, nhắc tới hắn càng cảm thấy mình rất mệt.
Chỉ là, những lúc mệt muốn chết, trong nhà lại có người nói với bạn câu nói có cũng được không có cũng được này, luôn cảm thấy nhẹ nhõm hơn không ít.
Rốt cuộc là tại sao nhỉ?
"Anh như thế này rất giống một củ khoai tây, anh biết không?" Naruko ghét bỏ nhìn Bray lười biếng, nói.
"Khoai tây cũng được, tôi chỉ muốn bất động." Bray rất vô tư đáp lại một câu.
Chưa đến giờ ăn cơm, thế là Bray nhìn Naruko đang sửa sang lại căn nhà cũ nát này, nhìn Rebi giơ Nia chạy khắp nhà.
"Bray, chơi cùng không?" Rebi giơ Nia đang cười khanh khách, quay đầu nhìn Bray một cái, chủ động mời 0V0.
"Không đâu, mệt lắm." Bray chán nản từ chối lời mời của Rebi.
"Ồ!" Rebi cũng không thất vọng, tiếp tục giơ Nia chạy như bay khắp nhà, chỉ để lại một chuỗi tàn ảnh.
Lúc chạy hăng say, thậm chí sẽ không cẩn thận bay ra khỏi nhà.
Bray nhìn ra được, Nia cảm nhận được tốc độ điện xẹt rất vui vẻ, mà Rebi có thể tự do chạy nhảy cũng vui vẻ như thế.
Thế là Bray cứ thế từ từ nhắm mắt phải lại, chợp mắt một lát.
Một ngày... cứ thế trôi qua trong yên lặng chẳng có chuyện gì xảy ra, cũng không tệ.
Cái ngày thường tưởng chừng như đương nhiên, lại không phải đơn giản như vậy mà có được.
---
Đúng vậy, cái gọi là ngày thường, là được thiết lập trên tiền đề có người trả giá đắt, người khác mới có thể có được.
Chưa từng có cái ngày thường nào là đương nhiên cả, chỉ có ngày thường quen rồi thì cảm thấy khô khan mà thôi.
Cho nên Bray biết mình rốt cuộc phải làm gì, hay nói đúng hơn là mình nên làm chút gì đó.
Nếu không biết con đường phải đi về hướng nào, thì cứ thử bước ra một bước trước đã.
Nếu không chỉ có thể dậm chân tại chỗ.
Mà rất đáng tiếc là, sẽ không có ai chờ đợi bạn.
Chủng tộc Hoàng Kim đang hổ đói rình mồi sẽ không, Chủng tộc Bạch Ngân đang chiếm cứ chủ quyền thế giới sẽ không, những người cùng là Chủng tộc Thấp Kém cũng sẽ không.
Ngày hôm sau, sau khi Bray đạp Naruko đang quấn lấy mình như bạch tuộc xuống giường, liền lo liệu xong xuôi tất cả mọi việc buổi sáng.
Đương nhiên rồi, hắn tránh né hoàn hảo Nia cũng đang ngủ trên giường.
Đợi sau khi tất cả mọi việc làm xong, hắn lẳng lặng ngồi trong phòng khách.
"Nicol Bolas, tôi có việc tìm ông." Bray mở miệng nói.
Trong phòng khách không một bóng người, rõ ràng chỉ có một mình Bray, nhưng hắn lại giống như đang đối thoại với người khác.
"Tôi biết ông nghe thấy."
Cuối cùng, sau khi Bray nói xong câu này, Tiểu Nik lăn ra từ hư không, sau đó đứng trên bàn.
"Được được được, Ngô nghe thấy, nhưng mà Minh hữu a, sáng sớm tinh mơ gọi người ta dậy là bất lịch sự đấy." Từ vị trí của Tiểu Nik truyền ra giọng nói của Nicol Bolas.
Tiểu Nik không mở miệng, giọng nói truyền ra từ trong cơ thể cậu ta, Tiểu Nik hiện tại, đang đóng vai trò như một cái loa phát thanh.
Bạn hỏi tại sao Nicol Bolas không trực tiếp truyền âm, mà phải dùng cách phiền phức như vậy?
Đó đương nhiên là vì như vậy khá thú vị.
Chuyện này cũng giống như Nicol Bolas có thể dịch chuyển lung tung, nhưng cứ khăng khăng sử dụng phương tiện giao thông để di chuyển vậy.
Bởi vì một số thứ quá tiện lợi rồi, sẽ trở nên vô vị.
Để không nhạt nhẽo như vậy, mới cố tình phức tạp hóa quá trình.
Sự lười biếng của con người và sự kiếm chuyện làm, hai tính cách mâu thuẫn này lại cùng tồn tại.
Tương tự, Chủng tộc Bạch Ngân cũng có tính cách như vậy. Nicol Bolas là điển hình trong số đó.
Bất kể sống bao lâu, cái thứ đặc điểm tính cách này không phải nói thay đổi là có thể thay đổi được.
"Đêm qua mệt chết đi được, chỉ muốn ngủ." Bray rất thành thật nói ra tiếng lòng của mình.
"Được rồi, thực ra Ngô cũng khá ham ngủ, phải biết Long tộc Ngô tuổi thọ quá dài, cho nên cảm quan về thời gian không giống lắm với Chủng tộc Thấp Kém các ngươi."
"Ngô bò dậy nói chuyện với ngươi đã là rất giới hạn rồi, nếu Ngô nói được một nửa mà ngủ gật thì cũng đừng trách." Nicol Bolas ngáp một cái, tiêm trước cho Bray một mũi phòng ngừa.
Bray cách màn hình cũng có thể tưởng tượng ra dáng vẻ Nicol Bolas đầu tóc rối bù mắt nhắm mắt mở.
"Ông biết 「Nghĩa Trang Lãng Du」 không?" Bray khựng lại, quyết định đi thẳng vào vấn đề.
"Đương nhiên biết, ngươi hỏi cái này làm gì." Nicol Bolas nói.
"Ông thông qua bên phía tôi, chắc đã hiểu rõ có Chủng tộc Hoàng Kim mưu đồ giáng lâm chuyện này rồi đi."
"Đương nhiên, chuyện quan trọng như vậy, Ngô sẽ không dễ dàng bỏ qua."
"Mối quan hệ giữa 「Nghĩa Trang Lãng Du」 và sự giáng lâm của Chủng tộc Hoàng Kim kia, vậy ông rõ hơn tôi."
"Ồ, Minh hữu a, ngươi muốn từ chỗ Ngô biết cách đi đến 「Nghĩa Trang Lãng Du」 sao?"
"Không sai."
"Như vậy thì, Ngô phải làm ngươi thất vọng rồi, 「Nghĩa Trang Lãng Du」 ngay cả Chủng tộc Bạch Ngân cũng không có tư cách đi vào." Nicol Bolas thở dài một hơi sau đó nói với Bray.
"Đó là nơi xử lý người chết của Capras, là một phần quan trọng của thế giới, cho dù là Bán Thần cũng không thể ra vào." Ông ta giải thích cho Bray.
Ngay cả người bác học như Nicol Bolas, cũng không nhất định rõ hết tất cả bí mật của 「Nghĩa Trang Lãng Du」.
Bí mật của 「Nghĩa Trang Lãng Du」 vô cùng vô tận, khi ngươi cảm thấy mình hiểu được một chút, lại sẽ đột nhiên phát hiện, còn có nhiều bí mật hơn đằng sau màn sương mù.
"Tôi từng vào rồi." Bray nói.
"Điểm này, Ngô đã đoán được rồi." Nicol Bolas không có chút ý tứ kinh ngạc nào.
"Thậm chí sự hiểu biết của ngươi đối với 「Nghĩa Trang Lãng Du」, vượt qua Ngô cũng rất bình thường."
Nicol Bolas có đôi khi cho dù không có Chủng tộc Bạch Ngân khác can nhiễu, cũng không thể nhìn trộm màn hình.
Lúc đó ông ta đã nghĩ Bray đã đi đến một nơi Bán Thần cũng khó can thiệp.
Do đó nghe Bray nói mình từng đến 「Nghĩa Trang Lãng Du」, ông ta một chút cũng không ngạc nhiên.
Nhưng chính vì như thế, ông ta mới có chút khó hiểu.
"Ngươi cũng không biết nên vào lại như thế nào, tìm phương pháp trên người Ngô có chút ép người quá đáng đấy."
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
