Thanh trường kiếm cùn và một gã dân làng thất tình

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

(Đang ra)

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Giai thất

PS: Truyện thiên về đấu trí, thuộc thể loại vô hạn lưu. Tác giả đảm bảo dàn nhân vật chính (cả nam và nữ) sẽ không "bay màu", còn các người chơi khác thì.

1047 15111

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 10

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 3

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 33

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 18

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 821

Khúc Truyện Không Muốn Kết Thúc - Chương 21: Căn nhà nhỏ trên vùng đất hoang

Chương 21: Căn nhà nhỏ trên vùng đất hoang

“Xào xạc.” Xung quanh là tiếng gió cát.

Rector dùng cánh tay che đi ánh sáng chói mắt, cảm nhận không khí mát mẻ hơn một chút so với thành phố ngầm.

Lúc này, hắn và Bray đã không còn ở trong thành phố ngầm nữa.

Đúng vậy, đại quân Thiên sứ bị ký sinh kia, toàn bộ đều bị tiêu diệt.

Nếu không phải tận mắt chứng kiến, Rector cũng khó có thể tưởng tượng đây là chuyện một người có thể làm được.

Giống hệt như Bray đã nói trước đó, chỉ mất hai tiếng đồng hồ.

Rector cẩn thận quan sát Bray bên cạnh.

Trên người Bray nồng nặc mùi máu tanh không tan, có máu của Thiên sứ, cũng có máu của ký sinh trùng.

Trước khi rời khỏi di tích, máu trên người Bray thậm chí còn chưa khô, so với lúc này còn khủng bố hơn.

Rector còn nhớ mang máng, mình run lẩy bẩy thò đầu ra từ tế đàn nhìn thấy cảnh tượng đó.

Vô số Thiên sứ tan biến, một người giẫm lên đống lông vũ bị máu nhuộm đỏ thở hồng hộc.

Chiếc áo khoác vốn đã rất rách nát, bị xé toạc ra.

Rất nhiều đòn tấn công cắt rách quần áo, cắt bị thương Bray.

Vết thương tuy không nhiều, nhưng mỗi một vết đều sâu đến đáng sợ, e rằng sâu thêm chút nữa là có thể nhìn thấy xương.

“Ngài Bray, ngài không sao chứ?” Rector không kìm được hỏi.

Bray hiện tại cũng chẳng khá hơn trước khi rời di tích là bao, những vết thương kia không phải một chốc một lát là có thể chữa khỏi.

“Không chết được.” Bray dùng bộ dạng không sao cả nói.

Vết thương của hắn vẫn ổn, chẳng qua là quá mệt mỏi thôi.

Giả sử có thể, Bray không muốn đối đầu với bất kỳ quân đoàn nào, hắn không có năng lực một kiếm dọn sạch trăm dặm.

Đối phó với kẻ địch cuồn cuộn không dứt, chỉ có thể thành thật từng kiếm từng kiếm chém.

“Nhưng vẫn nên chữa trị một chút thì tốt hơn.” Bray đã dùng thuốc rồi, nhưng vết thương vẫn không thể khôi phục nhanh chóng.

“Đi với tôi đến một nơi, rồi hẵng về Khu an toàn.” Hắn quay đầu nói với Rector đang hít sâu.

“Đến một nơi?”

“Đi chữa thương.” Bray nói.

Câu này khiến Rector ngơ ngác, chữa thương không về Khu an toàn?

Chỉ là Bray nói xong liền chuẩn bị đi, cũng không cho Rector cơ hội lựa chọn.

Hơn nữa trước khi đi, Bray còn chém một kiếm làm vỡ nát mặt đất, chôn vùi lại lối vào dẫn xuống thành phố ngầm.

“Ngài Bray, ngài đang làm gì vậy!!” Rector thấy thế, không khỏi hét lên kinh hãi.

Bray đây là sống sờ sờ cắt đứt khả năng đi xuống thành phố ngầm sau này.

“Cậu còn muốn vào?”

“Đương nhiên, nơi chúng ta khám phá lần này có khi còn chưa đến một phần mười thành phố.”

“Vậy cậu tự nghĩ cách vào đi.” Bray u ám nói.

Một kiếm tùy ý này của hắn, chỉ là để đề phòng trong di tích còn có những ký sinh trùng khác chạy ra.

Mặc dù Bray chém đủ nhiều rồi, nhưng ai biết được có con cá lọt lưới nào không?

Nói không chừng không chôn lại, có một con ký sinh trùng nào đó lẻn vào Khu an toàn đe dọa sự an toàn của mọi người thì sao.

Bray không muốn lúc mình đi mua rau, nhìn thấy bà cô bán rau đối diện bị ký sinh đâu.

“Ách...” Rector ngẩn ra.

Để lại câu này, Bray rời khỏi chỗ cũ, đi về một hướng nào đó.

Bray không thích Rector, không chỉ vì hắn quá ngốc nghếch, mà còn vì nhiều lý do khác.

Ước chừng Rebi đứng trước mặt Rector, tuyệt đối sẽ không bày ra biểu cảm 0V0.

Lý do là Rector chẳng dính dáng gì đến hai chữ “người tốt”.

Nếu ở thời đại hòa bình, tên này có thể là loại người vì nghiên cứu mà sẽ gây họa cho rất nhiều thứ.

Hiện tại Rector hạ thấp tư thái thế này, chẳng qua là do đối phương không ở địa vị ưu thế, nếu hắn thân cư cao vị, tính cách sẽ thay đổi một trăm tám mươi độ.

“Đợi đã, đừng bỏ tôi lại!” Rector lưu luyến không nỡ nhìn di tích, sau đó chạy theo bóng lưng Bray.

---

Trên vùng đất hoang, tại một nơi cách Khu an toàn Hoàng Đô một đoạn, yên tĩnh lạ thường.

Nơi đó không thấy ma vật tàn phá, còn có một phần nhỏ kiến trúc được bảo tồn quá mức hoàn chỉnh.

Thậm chí đi vào gần chút, còn có thể nhìn thấy vài cái xác khổng lồ đến mức khó tin.

Trên những cái xác đó không có sinh vật ăn xác thối.

Về phần tại sao không có? Lý do rất đơn giản, bởi vì đây đều là xác của Chủng tộc Bạch Ngân.

Bán Thần cho dù đã chết, vẫn là Bán Thần, muốn làm chúng mục nát vẫn là một chuyện khá khó khăn.

Cha Thune sống ở đây cũng vì những cái xác không chuyển đi nổi, không cắt nát được này mà đau đầu một thời gian rất dài.

Đến cuối cùng ông từ bỏ việc xử lý xác của những Bán Thần này, coi chúng như phong cảnh nơi đây.

Ông ngồi trước một căn nhà nhỏ bên trong bị cháy đen, bên ngoài lại hoàn hảo không tổn hao gì, một tay cầm một cuốn sách đang đọc, tay kia cầm nửa miếng bánh nhỏ đang ăn.

Thức ăn không nhiều, cho nên Cha Thune luôn rất tiết kiệm.

Chỉ có những lúc nào đó, một mạo hiểm giả sẽ xách đồ nhà mình chuẩn bị, hoặc quà do nữ tu tặng đến nơi này.

Cuộc sống ở đây thú vị không? Không, rất nhàm chán.

Giả sử đổi là người khác, rất nhanh sẽ bị bức điên, chỉ có số ít người mới có thể giữ được bản ngã ở cái nơi cô độc đến cực điểm này.

Cha Thune có năng lực trở về Khu an toàn, trở về bên cạnh những người quen thuộc, chỉ là ông không về mà thôi.

Những thứ sau lưng, ông phải dùng tính mạng để bảo vệ.

“Cha Thune.” Giọng nói quen thuộc vang lên bên tai Cha Thune.

Cha Thune bất đắc dĩ gấp sách lại, sau đó cất kỹ thức ăn, ngẩng đầu nhìn về phía người nói chuyện.

“Cứu mạng.” Bray mặt không cảm xúc nói với Cha Thune.

“Ngài Bray, tôi cảm thấy cậu chưa đến mức phải kêu cứu mạng đâu.” Cha Thune cười nói.

Ông chú ý tới Bray toàn thân đầy máu, chỉ là vết thương của Bray thực ra không nặng.

Đương nhiên rồi, là so với những vết thương Bray thường chịu thì không nặng, những vết thương này nếu để đó không xử lý, vẫn rất dễ chuyển biến xấu.

“Đi lại gần chút đi, phép thuật của tôi không phải tầm xa đâu.” Cha liếc nhìn người lạ mặt sau lưng Bray.

Thật là một đôi mắt tràn đầy dục vọng.

Trong lúc Cha Thune quan sát Rector, Bray rất ngoan ngoãn đi tới.

Cha thu hồi ánh mắt khỏi người Rector, ném một phép thuật trị liệu lên người Bray.

Mặc dù ông có phép thuật có thể trong nháy mắt chữa lành toàn bộ vết thương cho Bray, nhưng kiểu chữa trị quá nhanh đó không phải là thủ đoạn tốt nhất.

Cho nên cú ném phép thuật này, mặc dù cảm giác đau đớn của Bray giảm mạnh, vết thương cũng đang từ từ khép lại, nhưng không lập tức đạt đến trạng thái đỉnh cao.

Ước chừng muốn khỏi hẳn, Bray phải ngoan ngoãn nằm trên giường một ngày.

“Chữa khỏi cho tôi đi, gần đây không có thời gian nằm trên giường.” Nhưng Bray phảng phất như nhìn thấu suy nghĩ của Cha Thune, mở miệng nói.

Cha Thune dừng lại vài giây, sau đó đối mắt với Bray.

“Vậy sao.” Bray chưa bao giờ vội vã bình phục, đây cũng là lần đầu tiên.

“Nói thật, để vết thương tự lành, đối với cơ thể cậu chỉ có lợi, không có hại.”

“Sao cũng được.” Bray lắc đầu.

Cha không tức giận, mà mỉm cười một cái.

“Xem ra cậu gần đây rất bận.” Cha Thune không tiếp tục khuyên nhủ, mà chữa trị triệt để cho Bray.

“Chúc con đường phía trước của cậu không có sương mù.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!