Chương 20: Kem Và Vũ Khí
---
*PS: Bug về năng lực của Wiltrun ở chương trước và quyển trước đã được sửa. Ngoài ra, hôm nay phải tăng ca nên không có chương kép.*
---
Bray đợi sau khi Shinta rời đi, vẫn không mạo muội bỏ đi ngay.
Mặc dù trời đã vào đêm, Bray vẫn lo lắng cốt truyện sẽ đột ngột bị đứt đoạn.
---
**Bạn đã phát hiện một lượng lớn ác quỷ đang ẩn náu trong thị trấn, vui lòng tìm kiếm điểm kích hoạt cốt truyện.**
---
Lần này không phải là tìm nhân vật cốt truyện nữa sao?
Nhìn thấy mũi tên chỉ dẫn xuất hiện, Bray thở phào nhẹ nhõm.
Anh giơ cao tay, hoạt động gân cốt một chút.
Cuối cùng cũng không cần tiếp tục chờ đợi nữa.
Đã có mũi tên xuất hiện, chứng tỏ cốt truyện đã được nối lại.
Chỉ cần tìm thời gian đi theo mũi tên là được.
“Buồn ngủ chết đi được.” Bray nheo mắt phải lại, mấy ngày nay anh đều không được ngủ nghỉ và tắm rửa tử tế rồi.
Hôm nay nhất định phải nghỉ ngơi cho đã.
Thật tình, rõ ràng là trò chơi, vậy mà còn bày đặt làm ra cái chỉ số mệt mỏi này nữa.
Bray rời khỏi căn nhà đầy mùi máu tanh.
“Rầm.” Ngay khi chân trước Bray vừa bước ra khỏi nhà, chân sau căn nhà đã sụp đổ.
Chỉ là Bray thậm chí còn lười quay đầu lại nhìn, một tay che túi eo, một tay đút túi quần, thong dong rời đi.
Trên đường đi không hề dính phải một giọt máu nào.
Anh không muốn vì trên người dính máu mà bị lính canh đi tuần nghi ngờ.
---
“Chắc là ở đây nhỉ.” Bray ngẩng đầu, nhìn tấm biển hiệu đang sáng đèn.
**「Kem và Thuốc Súng」**
“Chắc là nhà trọ không sai đâu nhỉ.” Bray có chút nghi ngờ liệu có phải trời quá tối nên mình nhìn nhầm biển hiệu hay không.
Cái tên quán quái dị và chẳng biết phải kháy từ đâu này là thế nào.
Thật sự có nhà trọ đặt cái tên kiểu này sao?
Bray đối chiếu đi đối chiếu lại, xác định mình đã đến đúng địa chỉ ghi trên mảnh giấy.
Nói gì thì nói bà chủ Virginia chắc sẽ không lừa mình đâu.
Nhưng biết đâu là bà chủ Virginia viết nhầm thì sao.
Chuyện này rất có khả năng xảy ra.
Bray đứng ở cửa, vô cùng rối rắm.
Vào? Thôi được rồi, vẫn là nên vào thôi.
Không tận mắt kiểm chứng thì sẽ không biết được bộ mặt thật của cửa tiệm này.
Bray đẩy cánh cửa tiệm không khóa ra.
“Cửa hàng trưởng Eric, có người vào kìa.” Một giọng nữ trầm ổn vang lên.
“Cô Alice, tôi biết rồi, tôi chưa có điếc.” Sau đó là một giọng nam cợt nhả vang lên.
“Không, cho dù Cửa hàng trưởng Eric anh chưa điếc, tôi thấy cũng sắp rồi đấy.”
“Cô nói câu đó là sai ngữ pháp đấy, cô Alice.”
“...” Bray đứng ở cửa muốn nói lại thôi.
A ha, người quen.
A ha cái khỉ mốc!
Sao lần này lại đổi thành gã quân nhân và cô nàng sĩ quan kia rồi.
“Cửa hàng trưởng Eric, vậy anh cứ định để khách đứng ở cửa thế sao?” Alice mặc trang phục tiếp tân nói với Eric.
“Cô Alice, tôi nhớ người phụ trách tiếp đãi khách khứa lẽ ra phải là cô chứ nhỉ?” Eric cũng phải kinh ngạc trước độ ném nồi tỉnh bơ của Alice.
“Nhưng thưa Cửa hàng trưởng Eric, anh mới là ông chủ.”
“Không không không, hai chuyện này đâu có quan hệ tất yếu gì đâu? Hơn nữa tôi đã trả lương cho cô rồi đấy, cô Alice.”
“...” Alice bất động.
“...” Eric không nói một lời.
Bray lặng lẽ đóng cửa lại, đứng vào trong tiệm.
Đứng bên ngoài hứng gió lạnh có chút khó chịu, vẫn là vào trong sưởi ấm trước đã.
Còn chuyện giữa Eric và Alice, anh không định xen vào.
Ở thế giới hiện thực, chuyện giữa hai người này đã khiến người ta khó mà quản nổi rồi.
Vợ chồng cãi nhau sao?
Bray ngồi xuống ghế sofa, nheo mắt phải lại một cách đầy hưởng thụ.
Lênh đênh bên ngoài bao nhiêu ngày như vậy, được ngồi lên ghế sofa đúng là sự hưởng thụ tột đỉnh.
“Vị khách này, ngài hình như hơi bốc mùi đấy.” Alice bịt mũi, mặt không cảm xúc nói với Bray.
“Cô Alice, dù sao cậu ấy cũng là khách của chúng ta, cô có thể khách sáo một chút được không.”
“Chẳng lẽ Cửa hàng trưởng Eric anh không thấy thối sao?”
“Mặc dù là rất thối, nhưng nói toẹt ra như thế chứng tỏ EQ của cô rất thấp đấy, biết không hả? Mà này, tại sao cô dùng kính ngữ với cậu ta, còn với tôi thì không?”
“Rõ ràng tôi đã dùng ‘Cửa hàng trưởng’ để gọi anh rồi, có dùng thêm từ ‘Ngài’ để gọi anh nữa cũng đâu có vấn đề gì.”
“Quả nhiên dùng kính ngữ với Cửa hàng trưởng Eric khiến tôi không thể chấp nhận nổi về mặt sinh lý.”
“Cô Alice...” Eric còn muốn phản bác gì đó, thì Bray u ám mở miệng.
“Tôi mấy ngày chưa tắm rồi.”
Buổi sáng còn đỡ, không ra mồ hôi mấy, chưa thối lắm.
Nhưng vừa rồi mới đánh nhau một trận nhỏ, Bray đổ đầy mồ hôi, khiến mùi hôi trên người bùng phát.
Thật là tội lỗi, Bray cũng đâu có muốn thế.
Ai bảo cái cục tròn vo Wiltrun kia làm game chân thực quá mức làm chi.
Phân biệt rõ ràng giữa game và hiện thực giùm cái đi, cái cục tròn vo đó đúng là khiến người ta lo lắng quá mà.
““...”” Eric và Alice nhìn nhau một cái.
“Tiên sinh, qua đây làm thủ tục và trả tiền cọc đi.” Ngón tay Eric gõ nhịp nhàng trên mặt bàn.
Bray không tình nguyện đứng dậy khỏi chiếc ghế sofa êm ái, đi tới quầy thu ngân.
“Thối quá.” Alice vẫn giữ vẻ mặt ghét bỏ như cũ.
“Chú ý thái độ một chút, cô Alice, vị này là khách đấy.” Eric gõ mạnh xuống bàn một cái.
“...” Bray cạn lời.
“Tiền cọc là một đồng vàng.” Eric ra hiệu tay.
Bray rất dứt khoát lấy một đồng vàng từ trong túi eo đưa cho hắn.
Sau đó Eric ném một chiếc chìa khóa cho Bray.
“Cô Alice, đưa vị khách này về phòng đi.”
“Tôi không muốn.” Alice rất thành thật nói ra tiếng lòng.
“Đây là công việc của cô, cô Alice.”
“Đừng quên bản thân cô vẫn là một nhân viên phục vụ được không hả?” Eric bực bội nói.
Alice bĩu môi.
“Quý khách, mời đi lối này.” Alice cuối cùng vẫn làm động tác “mời”, sau đó ngoan ngoãn dẫn đường cho Bray.
Leo khoảng hai tầng lầu, Alice đưa Bray đến trước cửa phòng.
“Đây là phòng của ngài.”
“Nếu có nhu cầu gì, xin hãy ấn chuông là được.” Alice kiên nhẫn nói với Bray.
“Tất nhiên, cá nhân tôi không hy vọng ngài ấn chuông vào đêm khuya.”
“...” Cô Alice này thực sự là nhân viên phục vụ đấy hả?
“Mà này, quý khách ngài không định tắm rửa một cái sao.”
“Tắm chứ.”
“Nhưng hoàn toàn không nhìn ra là ngài có mang theo quần áo để thay đấy.”
“!!!” Bray kinh ngạc.
“Nếu ngài cần, chỉ tốn một đồng vàng, chúng tôi sẽ giúp ngài đi mua một bộ.” Alice nói như vậy.
“Gian thương.” Bray không kìm được mà buông lời kháy đểu.
“Vâng, rất gian.” Alice thừa nhận.
Nhưng xem ra Bray cũng không thể không trả một đồng vàng này.
Quả nhiên giờ này thì chẳng có tiệm quần áo nào mở cửa cả.
Cho dù có mở, Bray cũng không biết người chơi như mình có mua được quần áo bình thường hay không.
“Đồng vàng này cho cô.” Bray lại đưa ra một đồng vàng.
Tiền vàng của anh lại chẳng còn mấy đồng.
Rõ ràng cách đây không lâu mới kiếm được một món hời... tại sao tiền lại tiêu nhanh như vậy chứ.
“Được rồi.” Alice lịch sự cúi người, nhận lấy đồng vàng.
---
“Cô Alice, lát nữa lau sạch cái ghế sofa đi nhé.” Eric chống cằm, nói với Alice đang đi xuống lầu.
“Tốt nhất là...” Eric dường như còn muốn bổ sung một câu.
“Xịt xịt xịt——” Nhưng trước khi Eric nói xong, Alice đã lôi chai xịt khử mùi từ trên người ra, xịt điên cuồng vào ghế sofa.
“Được rồi, cô đang làm rồi.” Eric nhún vai.
“Lúc cô ra ngoài mua quần áo, tiện thể mua cho tôi một phần kem đá bào nhé.”
“Anh bị bệnh à.” Alice đáp.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
