Chương 18: Kẻ đáng thương
"Say nước? Anh đang nói cái gì thế." Người đàn ông bất mãn nhìn về phía phát ra âm thanh, người nói chuyện thế mà còn vỗ vai gã một cái.
Lúc này cảnh sắc trong mắt gã đầu tiên là vặn vẹo như gợn sóng mặt hồ, sau đó khôi phục lại bình thường.
Tuy nhiên trải qua sự biến hóa như vậy, người đàn ông vẫn không cho rằng có chỗ nào không đúng.
Gã chưa từng nghi ngờ tất cả những gì xảy ra xung quanh.
"Không có gì, nói linh tinh thôi." Bray nhấc bàn tay đang đặt trên vai người đàn ông lên, nhạt nhẽo nói.
Thế giới này vốn không có say nước, có người nhìn thấy nước là chóng mặt, thế là có bệnh say nước.
Cùng một tính chất với say dịch chuyển.
"Là anh? Anh không phải là cái tên tôi gặp trên phố sao?" Người đàn ông định thần nhìn lại, phát hiện người vỗ mình là kẻ đã bắt chuyện với mình trên phố.
"Ừ, là tôi." Bray gật đầu, sau đó nhìn thoáng qua về hướng không có gì cả.
"Đúng rồi, giày của anh ướt sũng rồi kìa, không định đi từ trong vũng nước ra trước đã sao?" Tiếp đó Bray dùng mắt phải ra hiệu một chút.
"Tôi giẫm vào nước lúc nào thế." Người đàn ông kinh hãi, vội vàng bò ra từ trong vũng nước.
Thật kỳ lạ, tại sao mình lại rơi vào trong một vũng nước chứ.
May mà cái vũng nước này không sâu, nếu không mình sẽ phải quay về Khu an toàn trong bộ dạng rất chật vật.
"Không biết, có thể là lúc anh đang mộng du." Bray nói.
Trong Khu an toàn chắc hẳn có rất nhiều người đều bị Chủng tộc Bạch Ngân quản lý nơi này ảnh hưởng qua.
Chỉ là ai bị xóa ký ức, cho dù Bray dùng Tâm Nhãn cũng nhìn không ra.
Cho nên mục tiêu duy nhất hắn có thể khẳng định chỉ có người đàn ông trước mặt này.
Sau khi hắn đi theo ra ngoài, liền phát hiện tên này giẫm vào vũng nước đứng bất động, bộ dạng ngơ ngơ ngẩn ngẩn.
Cho nên Bray mới trêu chọc đối phương có phải bị say nước hay không.
Nhưng thực ra Bray biết lúc đó người đàn ông kia đang bị Khái Niệm ảnh hưởng, nhưng nói thật lòng, từ góc độ người thứ ba nhìn vào, đúng là nhìn không ra đã xảy ra chuyện gì.
Về việc thao túng ký ức có thể đạt được hiệu quả như thế nào, Bray không hiểu, cũng không muốn hiểu.
Nhưng đã không phải là loại ảnh hưởng không thể đảo ngược như xóa bỏ ký ức, thì có thể áp chế xuống được.
"A..." Người đàn ông thốt lên một tiếng "A" khó hiểu, thần sắc trở nên đờ đẫn.
Cái gì mà hộp đêm lúc trước, cái gì mà cây lớn, toàn bộ đều quên sạch.
Tuy nhiên, quên theo cùng với đó còn có cả việc tại sao mình lại tới đây.
"Tôi đi ra ngoài là để làm gì thế nhỉ." Gã lắc đầu một cái, cứ như làm vậy thì có thể nhớ lại những thứ đã quên.
Nhưng làm như vậy đương nhiên là không có hiệu quả, thứ đã quên chính là đã quên rồi.
Gã sờ sờ ba lô của mình, bên trong có rất nhiều đồ tạp nham.
Nhưng gã cũng không biết mình nhặt những thứ này rốt cuộc là để làm gì.
"Thôi bỏ đi, về thôi." Nhưng người đàn ông vẫn còn nhớ mang máng, mình định gọi người khác cũng cùng đi ra ngoài Khu an toàn.
Nhưng mà gọi người khác ra ngoài là để làm gì chứ...
"Còn nhớ đường về không?" Bray đột nhiên hỏi một câu.
"Đang nói lời ngốc nghếch gì thế, đương nhiên là nhớ." Người đàn ông nhìn Bray với ánh mắt kỳ quái, cảm thấy cái tên độc nhãn này hỏi vấn đề rất khó hiểu.
Cũng khó hiểu y hệt như lần trước hắn bắt chuyện với gã trên phố vậy.
Sau khi gã quay đầu nhìn Bray một cái, liền tiếp tục đi về hướng Khu an toàn.
Do gã cũng không đi cách Khu an toàn quá xa, cho nên đoán chừng chưa đến một tiếng là có thể về tới nơi.
"Có vẻ hơi ớn lạnh, là do tên kia sao?" Trên đường trở về, người đàn ông không kìm được mà dựng tóc gáy.
Gã ngay lập tức cho rằng mình có phản ứng này, là do Bray lúc trước.
Tuy nhiên không phải, thứ khiến gã ớn lạnh là trận ác ý khi ký ức bị sửa đổi tùy tiện kia.
Ký ức của con người rốt cuộc quan trọng đến mức nào, sau khi bị sửa đổi ký ức con người lại sẽ biến thành dạng gì?
"Cũng không biết tên kia tên là gì."
"Ơ, tên của mình là gì ấy nhỉ..."
Bởi vì liên tưởng đến tên, cho nên gã không kìm được nhớ lại tên của mình.
Thế nhưng ký ức về mảng tên họ đó lại trống rỗng.
Gã nhớ rất nhiều thứ, nhớ nhà mình ở đâu, nhớ thân phận của mình là gì.
Thậm chí ngay cả hàng xóm tên gì cũng còn nhớ.
Nhưng gã lại cứ thế quên mất chính mình tên là gì.
Sự trống rỗng ký ức như vậy, khiến người đàn ông không kìm được run rẩy.
Một nỗi sợ hãi từ trong lòng dâng lên, gã rốt cuộc là bị làm sao vậy.
Rất nhiều thứ quên mất rồi, gã đều không phát hiện ra, nhưng quên mất tên này suy cho cùng vẫn là quá quỷ dị.
"Mình tên là gì... Mình tên là gì..." Gã bắt đầu lẩm bẩm một mình với giọng điệu gần như điên loạn.
Mỗi khi đào sâu vào hồi ức của mình một chút, gã lại càng thêm sợ hãi, mỗi một chỗ đều tỏa ra cảm giác sai lệch.
Nhưng gã lại cứ thế không cách nào nói ra được rốt cuộc là chỗ nào không đúng.
Cảm giác sai lệch sau khi Khái Niệm bị loại bỏ, cuối cùng cũng bùng nổ trong nháy mắt.
Gã lập tức bò dậy, chạy về phía Khu an toàn một cách vô cùng chật vật, cứ như sau lưng có quái vật gì đang đuổi theo gã vậy.
"Cứu mạng! Cứu mạng!" Trong thế giới của gã, từng con cá vàng bơi trên nền cát đang di chuyển về phía gã, khiến gã không kìm được hét toáng lên.
Cát chảy từ từ dâng lên, vài giây sau toàn bộ biến thành nước.
Mà người đàn ông ở trong nước, khua khoắng chân tay loạn xạ, bị cảm giác ngạt thở bao trùm.
Nhưng thực tế trên vùng đất chết chẳng có gì thay đổi, người đàn ông cũng không chạy, chỉ là nằm sấp trên mặt đất một cách vô nghĩa.
Duy chỉ có biểu cảm dữ tợn trên mặt có thể nhìn ra được gã đã chịu sự kích thích lớn đến nhường nào.
"Tỉnh lại đi." Giọng nói của Bray lại vang lên lần nữa.
Hắn đẩy người đàn ông kia một cái, đẩy gã tỉnh lại.
"Hộc..." Người đàn ông toàn thân ướt đẫm mồ hôi lạnh, kinh hoàng nhìn Bray vừa gọi mình dậy.
"Về ngủ một giấc thật ngon đi." Bray bất lực đưa ra một lời khuyên.
"Lúc về tốt nhất là nhanh lên một chút." Hắn bổ sung một câu.
Từ biểu cảm vặn vẹo của người đàn ông không khó nhận ra gã bị 「Rồng Bị Lãng Quên」 Migkaf hành hạ thê thảm đến mức nào.
Nhưng mặt khác cũng đủ để chứng minh lực thẩm thấu Khái Niệm của Migkaf mạnh đến đâu.
Nếu Bray không đến gần một chút, năng lực Khái Niệm có thể sẽ có hiệu lực.
Xem ra mình để Rebi và Nia ở lại trong Khu an toàn là đúng đắn.
Bray không hy vọng bọn họ sau khi hoàn hồn lại, nói với mình "Ông là ai".
"Ngủ... đúng, tôi phải về nhà nghỉ ngơi một chút..." Người đàn ông thì thầm với giọng yếu ớt.
Gã nhất định là quá mệt mỏi rồi, chỉ cần ngủ một giấc, sau khi tỉnh lại thì sẽ không còn chuyện gì nữa.
---
Người đàn ông đó rời đi rồi, Bray lần này cũng không tiếp tục đuổi theo nữa.
Bởi vì đã không còn cần thiết nữa rồi.
Kẻ đầu têu Chủng tộc Bạch Ngân, hiện tại đang ở ngay gần hắn.
Hơi thở của Chủng tộc Bạch Ngân lan tỏa bên người, cho dù không sử dụng Tâm Nhãn, cũng có thể hiểu được có kẻ không tầm thường đang ở gần đây.
"Rõ ràng trông giống sâu bọ, mà còn có thể đổi màu như tắc kè hoa sao." Bray tùy ý nói, chém một kiếm về phía bên trái.
Nơi vốn dĩ không có gì truyền đến một tiếng "uỳnh".
Vô số đá sa thạch đột ngột xuất hiện, bắt đầu sụp đổ, sau đó bên trên có vết tích bị kiếm chém qua.
Cùng lúc đó, xuất hiện trên mặt đất còn có một con quái vật chân khớp có màu sắc không ngừng đồng bộ với bối cảnh.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
