Thanh trường kiếm cùn và một gã dân làng thất tình

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Gã Vô Lại Của Nhà Bá Tước

(Đang ra)

Gã Vô Lại Của Nhà Bá Tước

Yoo Ryeo Han

Nhưng dù vậy, vẫn đáng để thử coi đây là cuộc sống mới của mình.

9 8

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

54 1384

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

385 1570

Bạn có thích nhân vật chính Romcom không?

(Đang ra)

Bạn có thích nhân vật chính Romcom không?

Rinae Chikai

Akashi Yuto luôn thắc mắc điều đó.“Sousuke~, hôm nay cậu cũng ngầu lắm đó~, tớ yêu cậu lắm~”“Rồi rồi, cậu lúc nào cũng nói vậy nhỉ.

607 25637

[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

(Đang ra)

[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

Người may mắn

Tịnh Châu được chọn làm “vùng đất sống tốt nhất” bởi man di. Có vẻ như tôi đã mang về một đứa trẻ sinh nhầm thời đại ở nơi đó.

76 71

Thiên Đường Sụp Đổ - Chương 19: Rồng và Rùa

Chương 19: Rồng và Rùa

“Gào !!!!!!” Ngay khi vừa hoàn hồn sau khi bị dịch chuyển, việc đầu tiên Phục Thanh làm chính là ngửa mặt gầm lên một tiếng long trời lở đất.

Ánh mắt sắc bén của hắn quét nhanh qua cảnh tượng xung quanh.

Mảnh đất dưới chân hắn không hề có lấy một chút sinh khí, trông như một vùng đất được bồi đắp sơ sài từ bùn đất. Mặt đất gồ ghề lồi lõm, chi chít những vết lõm như bị vô số thiên thạch va đập mạnh, mang lại cho Phục Thanh một cảm giác vô cùng thê lương.

Bên dưới là đại địa tiêu điều, còn cảnh sắc phía trên lại hoàn toàn trái ngược.

Bầu trời không có lấy một gợn mây xanh, trái lại bị bao phủ bởi một màu đen kịt. Nhưng sắc đen này lại có chút khác thường, bởi lẽ nó không nên đen đến mức cực đoan như thế. Trên màn đêm thăm thẳm ấy, vô số tinh tú điểm xuyết lấp lánh. Những vì sao này giống hệt như những trái cây trên cây trong vườn của Phục Thanh, tỏa ra ánh sáng chói mắt. Thế nhưng, chút ánh sao ấy chẳng thể nào xua tan nổi màn đêm này.

Sắc đen ấy thâm trầm đến mức khiến người ta hiểu rằng, đây không phải là bóng tối do thiếu ánh sáng, mà là màu đen đạt đến cực hạn của sự thâm sâu. Ngay cả ánh sáng dường như cũng phải né tránh màn đêm u uất này.

Ở nơi đây không mang lại cảm giác sợ hãi, ngược lại còn ẩn chứa một sự huyền ảo lạ kỳ. Phải, có lẽ chỉ trong những giấc chiêm bao, người ta mới có thể đặt chân đến một nơi ảo mộng như vậy.

Tuy nhiên, Phục Thanh có thể khẳng định đây không phải là mộng cảnh, mà là một không gian tồn tại chân thực, hoặc là một sự “chân thực” được kiến tạo nên. Là rồng, dù thế nào đi nữa hắn cũng sẽ không để pháp thuật của Nicol Bolas ảnh hưởng đến khả năng phán đoán của thần trí. Muốn khiến một Chủng tộc Bạch Ngân rơi vào ảo giác sâu sắc đến mức không thể tự thoát ra, có lẽ đó là chuyện mà chỉ Chủng tộc Hoàng Kim mới làm được.

“Gào !!!!!” Phục Thanh bất thần phun ra một luồng long tức màu xanh về một hướng định sẵn.

Luồng long tức tựa như một cơn vòi rồng cuốn theo lá xanh, xé toạc không khí, khiến mặt đất cũng bị dư chấn rạch ra một rãnh sâu hoắm. Hướng mà Phục Thanh nhắm tới nhìn qua không hề có bất kỳ vật cản nào, nhưng luồng long tức đang lao đi với tốc độ cực nhanh lại bị “chặn đứng” sau vài giây, cứ như thể có một bức tường vô hình đang án ngữ ở đó. Ngay cả đôi mắt rồng của Phục Thanh cũng không thể nhìn ra bất kỳ thứ gì trong suốt ở phía đó.

“Quả nhiên là một không gian bị giới hạn.” Thông qua một phát long tức thử nghiệm, Phục Thanh liền nhận ra bản chất của nơi này.

Nicol Bolas đã tạo ra một không gian kỳ ảo, về mặt cảm quan thì thấy vô biên vô tận, nhưng về mặt vật lý lại có phạm vi nhất định. Hai trạng thái mâu thuẫn ấy đã bị cưỡng ép kết hợp lại với nhau. Không phải là có một bức tường tàng hình ở đó, mà là hắn thực sự đang ở trong một không gian vô tận nhưng lại bị cố định về mặt vị trí.

Dường như điều này hơi khó hiểu. Phục Thanh chưa từng nghiên cứu sâu về những thứ này nên không thể giải thích một cách logic. Hắn chỉ dựa vào khả năng thấu hiểu bản chất thế giới gần như là bản năng của Chủng tộc Bạch Ngân để làm rõ hiện trạng của bản thân.

Thế nhưng, hắn phải rời khỏi nơi này bằng cách nào? Một mật thất không thể thoát ra? Nực cười, đối với hắn thì đương nhiên là không. Nơi này vẫn được tạo ra từ ma lực, do đó chỉ cần tốn chút sức lực đánh tan nguồn ma lực duy trì pháp thuật là được. Tiền đề là không có kẻ nào đến quấy rầy hắn.

Nhưng Phục Thanh tin rằng một kẻ giảo hoạt như Nicol Bolas, con rồng phản nghịch ấy, chắc chắn sẽ không thiếu sự chuẩn bị.

“Ngươi chấp nhận làm tay sai cho Nicol Bolas sao, Chấp Minh?” Phục Thanh nhìn chằm chằm vào con rùa khổng lồ đang nằm bất động trên mặt đất, trầm giọng nói.

Màu sắc của rùa khổng lồ tuy không hoàn toàn giống với mảnh đất này, nhưng việc nó không hề nhúc nhích đã khiến người ta lầm tưởng đó là một ngọn núi nhỏ. Thể hình của Chấp Minh chẳng khác nào một tòa cao ốc di động, thậm chí còn to lớn hơn Long tộc một bậc. Chỉ cần đứng ở đó thôi cũng đủ tạo nên sức răn đe cực lớn.

Nhưng cùng là Chủng tộc Bạch Ngân, Phục Thanh sẽ không bị cái mã ngoài ấy dọa sợ. Huống hồ, hắn và Chấp Minh vốn có quen biết. Chấp Minh và Phục Thanh đều là những cá thể Chủng tộc Bạch Ngân nguyên sinh tại Đông Đại Lục, đôi bên đều nắm giữ không ít thông tin về đối phương. Dẫu sao thì Chủng tộc Bạch Ngân danh tiếng ở Đông Đại Lục dù không ít nhưng cũng chẳng hề nhiều. Ladonca và một bộ phận rồng trẻ tuổi khác đều là kẻ từ đại lục khác đến, còn hàng nguyên sinh thì chỉ cần một bàn tay là đếm hết.

“Ưm... ưm... tay sai? Không đúng, tôi là đồng minh của ngài ấy.” Chấp Minh chậm rãi lắc đầu, phủ nhận cách gọi của Phục Thanh. Tốc độ nói của ông ta vẫn chậm chạp đến mức khiến người ta phát bực như ngày nào.

“Nhưng mà, ưm... tôi quả thực đến đây để trấn áp ngài.” Chấp Minh vừa lắc đầu vừa nói.

Ông ta cũng muốn tìm một cái hang động yên bình để cư ngụ, thế nên mới hợp tác với Nicol Bolas. Để có được sự nghỉ ngơi tốt nhất, ông ta đành phải hoạt động gân cốt nhiều hơn một chút trong hành động lần này.

“Vậy thì nói nhiều vô ích.” Phục Thanh dứt lời, lập tức tung người bay vút lên không trung.

Mặc dù không gian vật lý có hạn, nhưng Phục Thanh ít nhất vẫn có thể bay lên độ cao gần ngàn mét. Chiếm lĩnh quyền kiểm soát bầu trời vốn là một trong những phương thức chiến đấu kinh điển của rồng đối với các đối thủ khác.

“Ưm... ngài bay cao quá rồi.” Chấp Minh chậm rãi thốt ra một câu.

Khoảnh khắc tiếp theo, Phục Thanh đang ở trên cao bỗng cảm thấy như có một vật nặng khổng lồ đè nặng lên vai, cả cơ thể rơi thẳng xuống theo chiều dọc, cuối cùng đập mạnh xuống đất.

“...” Cảm nhận sức nặng hoàn toàn không tương xứng với thể hình của mình, Phục Thanh trịnh trọng nhìn Chấp Minh một cái.

Hắn gần như không thể cử động tự do, chứ đừng nói là bay lên. 「Trọng Lượng」, đây chính là Khái Niệm mà Chấp Minh đang nắm giữ. Cái gọi là 「Trọng Lượng」 có thể phát triển theo rất nhiều hướng, nhưng hướng mà Chấp Minh thường dùng nhất vẫn là trọng lượng theo ý nghĩa vật lý thuần túy.

Giây tiếp theo, Chấp Minh vốn nhìn có vẻ cục mịch lại dùng một tốc độ quỷ dị tiếp cận Phục Thanh, định bồi cho con rồng khổng lồ vảy xanh đang có vẻ nhỏ bé kia một cước. Một khi 「Trọng Lượng」 có thể khiến vật nặng thêm, thì đương nhiên cũng có thể khiến nó nhẹ đi. Với điều kiện sức mạnh bản thân không đổi, sức bật do việc giảm nhẹ trọng lượng mang lại là điều không thể tưởng tượng nổi.

Tốc độ của Chấp Minh nhanh đến mức Phục Thanh cũng không ngờ tới, càng không kịp phản ứng.

“Xẹt xẹt xẹt ——” Nhưng theo một tiếng vang tựa như tiếng băng ghi hình bị tua ngược, thân hình Chấp Minh bỗng chốc trở về vị trí ban đầu, còn Phục Thanh cũng không hiểu sao lại một lần nữa xuất hiện trên không trung.

Nếu định nghĩa một chuỗi động tác nào đó là một đoạn phim có thể lặp lại không ngừng, thì quyền năng của Phục Thanh chính là có thể khiến động tác đó của đối phương quay về thời điểm khởi đầu. Nếu đối phương là kẻ yếu, thậm chí là Chủng tộc Hắc Thiết, hắn hoàn toàn có thể khiến kẻ đó lặp lại một động tác duy nhất đến vô tận, giống như một nhân vật trong cuộn phim bị phát đi phát lại, hoàn toàn mất đi tự do.

Tất nhiên, Chấp Minh không thể bị khống chế đến mức ấy, nhưng để ép ông ta trở lại vị trí cũ thì Phục Thanh vẫn có thể miễn cưỡng làm được.

“Ngươi nảy sinh sát ý sao...” Phục Thanh nói.

“Ưm... sát ý sao... chuyện này, chẳng phải ngài cũng có đó sao?” Chấp Minh thản nhiên đáp, dứt lời liền dẫm mạnh chân xuống đất.

Giọng nói chậm rãi ấy không nghe ra chút sắc thái giận dữ nào, nhưng mặt đất lại bị sức mạnh kinh hồn ấy làm cho chấn động dữ dội. Đây coi như là minh chứng cho việc Chấp Minh cũng đã bắt đầu tức giận.

Chấp Minh một lần nữa gia tăng trọng lượng lên người Phục Thanh. Ngay sau đó, đối phương lại chật vật bị đè bẹp xuống đất, khó khăn lắm mới bò dậy nổi. Lần này, bản thân Phục Thanh chưa bị nặng đến mức không thể nhúc nhích, nhưng Chấp Minh dường như đã hạ quyết tâm không để hắn có cơ hội bay lên nữa.

Phục Thanh cố gắng dựng thẳng thân người, phẫn nộ nhìn chằm chằm Chấp Minh. Lúc này hắn trông không giống một con rồng oai phong, mà giống như một con rắn bị nhục nhã đè dí xuống đất.

“Ưm... ngài mà bay lên cao thì tôi đánh không tới.” Chấp Minh lý giải như vậy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!