Chương 17: Tương tác bình thường
"Đúng, chính là cậu, đừng tưởng cậu ném cái nồi cho tôi, thì tôi không biết cách đối phó cậu." Ánh mắt quân nhân tràn đầy sự khinh bỉ.
Còn ám toán cậu ta? Mắt mù cậu cũng ngây thơ quá rồi đấy.
"Tôi không dạy nó kiếm thuật." Bray nhíu mày.
"Tôi không cần cậu dạy nó thứ phức tạp như vậy, hơn nữa kiếm của cậu tôi cũng không cảm thấy nó học được." Eric uống một ngụm nước tinh khiết ướp lạnh, ung dung nói.
Thanh kiếm có thể chém giết cả Bán Thần của tên mắt cá chết kia, là nói học là học được sao? Đừng đùa nữa, cũng không phải kỹ năng click là tặng.
"Đi theo một mạo hiểm giả có thể chạy khắp nơi bên ngoài khu an toàn một vòng, thứ học được tuyệt đối thực dụng."
"..." Bray không nói gì, rơi vào trầm tư.
"Được." Trầm ngâm giây lát, hắn ủ rũ đáp.
Ném một cái nồi sang phía Eric, bản thân gánh vác một phần trách nhiệm cũng không phải không được.
Đã không phải hướng dẫn cái gì, vậy cũng không sao cả, cùng lắm là dắt một tấm chiếu mới đi chạy map bên ngoài khu an toàn.
"Suýt nữa quên hỏi chuyện quan trọng." Eric bỗng nhiên ngừng uống nước, quét mắt nhìn La Thập Thất.
"Sao cậu lại nhặt được một thằng nhóc trên đống đổ nát thế?"
"Gần Hoàng Đô chắc là có một khu an toàn bị ma vật chiếm đóng rồi, đứa nhỏ này là chạy trốn đến đây." Bray đáp.
"May mắn thật đấy." Eric không khỏi liếc nhìn.
Mặc dù không biết từ một khu an toàn chạy đến một khu an toàn khác cụ thể bao xa, nhưng đi lại trên vùng đất ma vật và Bán Thần xuất hiện mà sống sót được thì rất khó.
"Tôi cũng thấy thế." Bray gật đầu, hắn xác thực thừa nhận vận may của La Thập Thất có chút nghịch thiên.
Không biết so với Nia, rốt cuộc ai may mắn hơn?
Chắc chắn là Nia, mình đang nghĩ cái gì thế.
"Có khu an toàn thất thủ rồi à, chuyện này tôi phải nói với vị Hoàng đế từng tại vị nào đó một chút." Eric gối hai tay sau đầu, ngửa đầu nói.
Sau đó biểu cảm của Eric đông cứng lại.
"Đại úy Alice, rốt cuộc cô đứng sau lưng tôi từ lúc nào thế?"
"Đại tá, ngay khi ngài trò chuyện với ngài Bray tôi đã ở đây rồi."
"Xin ngài sau này chú ý phía sau nhiều hơn." Alice thuận tay chỉnh lại cổ áo không chỉnh tề của Đại tá Eric.
"..." Eric lờ mờ cảm thấy lúc nãy mình đã nói rất nhiều lời kỳ kỳ quái quái, không biết Alice có nghe thấy không.
"Tôi dắt thằng nhóc này đi đây, xong ủy thác sẽ ném trả lại cho cậu." Bray cảm thấy mình vẫn là đừng làm bóng đèn thì hơn, thế là định rời đi.
Tuy nhiên cho dù Bray đi rồi, thực ra cũng không thay đổi được nhiều lắm.
Bởi vì nơi này không phải địa điểm làm việc cá nhân.
"Lúc nãy Eric và tên mạo hiểm giả kia rốt cuộc đang nói cái gì thế?"
"Không đúng, cái nên chú ý chẳng phải là tương tác nhỏ giữa Eric và Alice sao."
"Chúng ta có phải đang làm bóng đèn không."
"Có chút cảm giác ngọt ngào nhàn nhạt a."
"Hả? Cái này ngọt sao, tại sao tôi không nhìn ra?"
"Chi tiết còn không nhìn ra, đáng đời ế."
Eric nghe tiếng xì xào bàn tán xung quanh, có chút xoắn xuýt.
Alice thì không sao cả, cô ấy phóng khoáng hơn Eric nhiều.
Hiện tại đã không còn ai dùng Thượng tá và Đại úy để gọi Eric và Alice nữa.
Nhưng không biết tại sao khi hai người xưng hô với nhau, rõ ràng hai người đã không còn là quan hệ cấp trên cấp dưới nhưng vẫn dùng Đại tá và Đại úy.
Chỉ là cách xưng hô như vậy của hai người, lại không có chút cảm giác xa cách nào.
Thậm chí so với khi người khác thường gọi còn tự nhiên hơn.
"Đại tá, hiếm khi ngài lại ôm đồm chuyện phiền phức như vậy." Alice nhìn sâu vào bóng lưng của La Thập Thất, cảm thán một chút.
"Tôi không phải là kẻ thường xuyên bao đồng đủ loại chuyện phiền phức sao?" Eric bĩu môi, chuyện phiền phức mình làm còn chưa đủ nhiều à.
Trọng điểm là làm xong còn bị mắng, quả thực muốn chết, thỉnh thoảng cũng sẽ nghĩ sao mình lại làm chuyện chịu thiệt như vậy.
Eric nhìn như ném cái nồi về lại cho Bray, nhưng thực tế không phải vậy.
Nói cho cùng, hành động này của cậu ta vẫn là ngầm thừa nhận đã chuẩn bị dạy La Thập Thất một số thứ.
Có thể sẽ dạy cách tư duy, có thể sẽ dạy cách cân nhắc mối quan hệ giữa "lý trí" và những việc khác.
"Làm tôi nhớ đến rất lâu trước đây, khi tôi tìm Đại tá ngài gia nhập đội, ngài cũng gác chân lên bàn trước, sau đó nói một đống lời khuyên lui người khác." Alice cúi đầu, đối diện với Eric đang ngửa đầu.
"Cuối cùng lại dùng một lý do có cũng được mà không có cũng chẳng sao thu nhận tôi vào tiểu đội."
"Ngay từ đầu đã định làm một việc, còn nói nhiều lời như vậy, thói quen này của Đại tá ngài mười năm cũng không đổi."
"Tôi là 「Đại tá vạn năm」 ngàn năm không đổi." Eric dùng câu này trả lời.
"Ừ, 「Đại tá vạn năm」." Alice cười điềm tĩnh.
Cho dù hiện tại danh hiệu này đã không còn ai nói nữa, Alice vẫn sẽ nhớ.
Không muốn thăng chức, không muốn từ bỏ nguyên tắc, không muốn thay đổi sơ tâm 「Đại tá vạn năm」.
Cứ như một tảng băng không bao giờ tan vậy.
"Nhìn kìa, quả nhiên rất ngọt!"
"Thật không hiểu, rõ ràng Eric làm nhiều chuyện thiên nộ nhân oán như vậy, Alice vẫn nguyện ý đi theo anh ta."
"Ai biết được, nói không chừng tình yêu là mù quáng."
Người xung quanh vẫn đang thì thầm to nhỏ, nói những lời khiến người khác có chút lúng túng.
Chỉ là, bỗng nhiên, Eric cảm thấy những thứ này cũng chẳng sao cả.
Eric lôi thôi lếch thếch gác chân lên bàn, lật mở tài liệu dày cộm trên tay, bắt đầu thêm thắt đồ vào đó.
"Đại úy, sau này tôi phải nghĩ cách kiếm một văn phòng độc lập." Eric vừa viết, vừa nói.
"Tôi không làm thư ký đâu." Alice thu lại nụ cười, nhàn nhạt nói.
"Tôi cũng không có ý định đó." Eric bực mình nói.
"Một khu an toàn lân cận bị ma vật chiếm đóng rồi, đây là một chuyện đáng cảnh giác." Eric chỉnh lý lại tình báo lúc nãy La Thập Thất và Bray nói nhiều nhất có thể.
Mặc dù thứ La Thập Thất và Bray nói rất ít, nhưng Eric vẫn có thể từ đó chỉnh lý ra rất nhiều chuyện hữu dụng.
Được rồi, lượng công việc của vị Hoàng đế Bệ hạ sắp lao lực chết kia lại vì Eric mà tăng lên rồi.
Xấp tài liệu dày cộm này, đều là những thứ cần thiết phải xem, lúc nãy Eric chẳng qua chỉ thêm nửa trang mà thôi.
Tất nhiên, đây không phải toàn bộ do một mình Eric viết, là báo cáo của rất nhiều người nộp lên tổng hợp lại.
Eric cũng không phải máy đánh chữ hình người, làm sao có thể viết tay nhiều thứ như vậy.
"Bọn họ rốt cuộc là sao thế, sao đột nhiên bầu không khí lại nghiêm túc vậy?"
"Cãi nhau rồi à."
"Hai người này đúng là cổ quái..."
Người trong văn phòng nghị luận, nhưng cái này không quan trọng.
"Nói không chừng có nguy cơ tiềm ẩn uy hiếp khu an toàn."
"Khu an toàn không phải là vùng đất an toàn tuyệt đối."
""Đã đến lúc đi tìm hiểu ngọn ngành rồi."" Eric lười biếng và Alice lạnh lùng không hẹn mà cùng nói.
Hai người không hề cãi nhau, chỉ là tương tác bình thường mà thôi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
