Chương 18: Việc này không hợp với cậu
"Các vị biết không, số lượng Bán Thần của Chúng Thần Liên Hợp xâm lược Trung Đại Lục lần này, vượt quá hai con số." Jonathan giơ ba ngón tay ra, lắc lắc trước mặt Bray.
Từ rất lâu rất lâu trước đây, Trung Đại Lục đã rải rác Chủng tộc Bạch Ngân, chẳng qua là không lộ diện mà thôi.
Tất cả Chủng tộc Bạch Ngân đều đang đợi thời cơ này.
Mà người quyết định thời cơ đó đang đứng trước mặt Bray.
"Giả sử những Bán Thần này toàn bộ ùa ra, quả nhiên chính là ngài Người Giữ Nhẫn có lợi hại hơn nữa cũng vô dụng nhỉ." Jonathan tiếc nuối nói.
"Nhưng nếu tiểu nhân mềm lòng, không đưa ra chỉ thị cho những Bán Thần đó, tiểu nhân cũng sẽ bị ông chủ của mình giết chết mất." Hắn sờ sờ mặt nạ của mình, giọng điệu khá là khó xử.
Nghe lời hắn nói, còn tưởng hắn thực sự có ý định không cho Chủng tộc Bạch Ngân xâm lược vậy.
"Cho nên dung hòa một chút, chúng ta dùng cách cá cược để quyết định bao nhiêu Chủng tộc Bạch Ngân sẽ xuất hiện." Jonathan cảm thấy ý tưởng này của mình thực sự quá tuyệt vời.
"Nghiêm túc nghĩ lại thì, ngài Người Giữ Nhẫn một chút cũng không thiệt, ngược lại còn lời to."
"Một đồng xu ngửa, thì một Chủng tộc Bạch Ngân xuất hiện, thế nào?" Jonathan nói xong, liền mò một đồng vàng từ trong đống tiền vàng, đặt lên bàn đẩy về phía Bray.
"Sấp thì, vậy thì tốt quá, một Chủng tộc Bạch Ngân sẽ bị đuổi về."
"Ngài Người Giữ Nhẫn thắng càng nhiều, Chủng tộc Bạch Ngân ở Trung Đại Lục sẽ càng ít."
"Vậy thì, mau bắt đầu đi."
"..." Bray không nói một lời cầm lấy một đồng vàng.
Với kỹ thuật của hắn, muốn tung đồng xu tuyệt đối sấp là chuyện rất đơn giản.
Thế nhưng Jonathan không thể nào không nghĩ đến điểm này.
Bray chỉ vào đồng vàng trong tay rất lâu.
"Keng!" Một tiếng vang lanh lảnh, đồng vàng bị ngón cái của Bray búng lên giữa không trung.
Đồng vàng này phản chiếu biểu cảm của mọi người, tượng trưng cho vận mệnh của Trung Đại Lục.
Khi đồng vàng bay lên đến độ cao nhất định, bỗng nhiên biến mất, nửa giây sau lại xuất hiện ở vị trí cũ.
"Thì ra là thế." Bray lẩm bẩm.
Quả nhiên, Jonathan sẽ không để hắn gian lận như vậy.
"Tiểu nhân sẽ không gian lận đâu, bởi vì như vậy thì, cuộc cá cược này hoàn toàn vô nghĩa."
"Tiểu nhân chỉ là ngăn cản cậu giở trò bịp bợm thôi." Trên mặt nạ của Jonathan là nụ cười nhàn nhạt.
"Leng keng." Trước khi cuộc đối thoại kết thúc, đồng vàng đã rơi trở lại mặt bàn.
Đồng vàng mặt ngửa hướng lên trên.
Cùng lúc đó, mỗi màn hình bắt đầu xuất hiện sự thay đổi.
Mặt đất trong hình ảnh bắt đầu nới lỏng, Chủng tộc Bạch Ngân khổng lồ chui lên từ lòng đất.
Quái vật lấy mặt đất làm áo choàng, khoảnh khắc cởi bỏ chiếc áo choàng này, chính là tai nạn của tất cả sinh linh trên vùng đất xung quanh.
Tiếng thảm thiết truyền ra rõ ràng từ trong màn hình, kích thích thần kinh của tất cả mọi người trong mê cung.
"Bán Thần giáng lâm, mọi người đều tuyệt vọng đi, nhưng không sao cả."
"Hy vọng vẫn có, hiện tại ở một nơi nào đó đang tiến hành một cuộc cá cược quyết định vận mệnh của các người."
"Đáng tiếc là, thắng bại lần đầu tiên, ngài Người Giữ Nhẫn quyết định sự sống chết của các người đã thua một ván." Jonathan bỗng nhiên nói.
"Nhưng xin hãy yên tâm, vẫn còn rất nhiều rất nhiều ván nữa."
Câu nói này của hắn không phải nói với Bray, mà là đang nói với những người trong màn hình.
Từng chữ từng chữ đều lọt rõ vào tai những người đang đối mặt với tai nạn.
Việc này nhìn có vẻ rất khó, nhưng Jonathan muốn làm thì, cách thức có rất nhiều.
Muốn làm chương trình? Làm livestream?
"Thua cũng được, thắng cũng được, mọi người đều sẽ biết a." Nụ cười nhàn nhạt trên mặt nạ của Jonathan, lúc này trông tràn đầy ác ý.
Jonathan không nói bất kỳ lời nói dối nào với Bray, chẳng qua là không nhắc đến điểm này mà thôi.
Đây là một điểm nhỏ nhặt không đáng kể, không phải sao.
Đồng vàng một mặt có nghĩa là tuyệt vọng, một mặt có nghĩa là hy vọng.
Jonathan lại đẩy một đồng vàng đến trước mặt Bray, số lượng tiền vàng bên cạnh vừa khéo giống y hệt số lượng Chủng tộc Bạch Ngân.
Sau khi nghe xong lời của Jonathan, Bray im lặng nhận lấy đồng vàng tiếp theo.
"Đây là ác thú vị của ông sao?"
"Không không không, đây là chuyện khá thú vị, không tính là ác thú vị."
"Tiểu nhân là mạo hiểm rủi ro bị ông chủ giết chết để cho cậu phúc lợi như thế này đấy."
"Khiến cho tiểu nhân vui vẻ một chút đi."
"Tiện thể nhắc tới, xin hãy tung nhanh một chút, nếu không kết thúc trò chơi trước khi Marek và Betley phân thắng bại ~"
"Hậu quả tiểu nhân cũng không đoán được đâu."
Nói đến đây, giọng điệu của Jonathan ngược lại càng thêm vui vẻ.
Hoàn toàn không có kế hoạch, không thể dự đoán, những chuyện như vậy mới khiến Jonathan cảm thấy vui vẻ từ tận đáy lòng.
Hỗn loạn, chưa biết, những thứ này đều thực sự là gia vị tuyệt vời nhất.
"..." Bray không trả lời, cũng không vội tung đồng vàng.
Tâm trạng hắn hơi nặng nề, hay nói đúng hơn là cả người đều hơi nặng nề.
Việc này so với đánh nhau còn phiền phức hơn nhiều.
Bray không sợ tung đồng xu, nhưng Jonathan làm như vậy, khiến hắn có thêm gánh nặng.
Hắn trước giờ làm việc, cơ bản đều là để bi kịch không xảy ra.
Nhưng hiện tại đồng vàng trong tay Bray chính là nguồn gốc của bi kịch.
Hắn tung một cái, chỉ cần sai, sẽ có bi kịch ra đời.
Chỉ cần sai một đồng, thì bi kịch sẽ không thể vãn hồi.
Mà ngay vừa rồi, đồng vàng đầu tiên hắn đã thua.
Một đồng vàng chính là mạng sống của vô số người, quyết định Chủng tộc Hắc Thiết ở Trung Đại Lục có cơ hội sống sót hay không.
"Này." Ngay khi Bray định tung đồng vàng tiếp theo, vai lại bị Eric vỗ một cái.
Mãi đến khoảnh khắc này, Bray mới phản ứng lại, trong mê cung này, không chỉ có một mình hắn.
"Có gì muốn nói không, quân nhân?" Động tác của Bray dừng lại ở tư thế tung đồng xu, đầu cũng không quay lại nói.
"Tên mặt nạ." Eric chỉ cười rất tùy ý với Bray một cái, sau đó nhìn Jonathan.
"Tên mặt nạ? Thượng tá đại nhân là đang gọi tôi sao?"
"Gọi chính là ngươi, cái tên mặt nạ lúc trước chơi khăm ta." Eric bĩu môi.
"Vụ cá cược này, tôi có thể tiếp quản chứ?" Eric nói.
"Đương nhiên có thể, nhưng việc này sẽ không có ảnh hưởng gì đâu nhé."
"Hay là Thượng tá đại nhân cảm thấy vận may của mình sẽ tốt hơn một chút?"
"Bất kể là ai cũng không thể gian lận, đồng vàng sau khi tung ra là ngẫu nhiên, chỉ có thể xem vận may." Jonathan chắp tay sau lưng, nói với Eric.
"Mấy cái này vừa rồi tôi ở bên cạnh đã nghe hết rồi." Đại tá ngoáy ngoáy lỗ tai.
"Tôi chỉ muốn hỏi tôi có thể đánh cược với ngươi hay không thôi."
"Đã là có thể, thì không có gì phải nghĩ nữa." Eric giật lấy đồng vàng trong tay Bray.
"Anh muốn cá cược?" Bray hỏi.
"Đúng vậy, cậu không chỉ mắt kém, tai cũng kém sao, tên mù."
"Tại sao?" Bray nghiêng đầu, tiếp tục nghi hoặc hỏi.
Cũng như Jonathan nói, ai cũng như nhau, toàn dựa vào vận may.
Nói đến vận may thì, Bray thậm chí có sự tự tin khó hiểu.
"Tại sao? Lý do rất đơn giản."
"Trò chơi này đủ kích thích, rất hợp với tôi." Eric nghịch đồng vàng nghe nói rất quý giá, dùng giọng điệu khá tùy ý nói.
"Nhưng không hợp với cậu." Anh dừng lại một giây, rồi bổ sung thêm một câu.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
