Thanh trường kiếm cùn và một gã dân làng thất tình

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 0

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 0

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 28

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 18

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 814

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

446 23086

Người anh hùng duy nhất trong lòng cô bé - Chương 17: Tự Do Với Cô Ấy Chưa Hẳn Đã Là Điều Tốt

Chương 17: Tự Do Với Cô Ấy Chưa Hẳn Đã Là Điều Tốt

“Đồ ngốc mắt cá chết!!!!! Cái máy phàn nàn thiểu năng!!!! Thợ Săn Ác Quỷ!!” Naruko ngồi đối diện Bray, hai tay chụm lại thành hình cái loa, dùng hết sức bình sinh hét lớn.

Bray mặt không chút cảm xúc nhìn chằm chằm Naruko.

“Ha ha ha, tên mắt cá chết không nghe thấy!” Naruko kêu lên đầy sảng khoái.

“Tôi nghe được đấy.” Bray lạnh lùng nói.

“...” Một giọt mồ hôi lạnh chảy xuống trán Naruko.

A rế, khỏi nhanh thế sao? Hình như còn chưa đến nửa tiếng mà.

“A ha ha, tôi muốn đi vệ sinh.”

“...”

“Mỹ thiếu nữ đi vệ sinh, cấm đi theo đấy.” Nói xong, Naruko chạy biến đi như một làn khói.

“Chỗ của Ta không có thứ đó đâu.” Nikolas thốt ra một câu kinh người.

Naruko đang chạy bỗng cứng đờ cả người.

“Dù sao thì, Chủng tộc Bạch Ngân bọn Ta nạp vào không nhiều, tiêu hao cũng chẳng bao nhiêu, nên cơ bản không có nhu cầu về khoản này.”

“Tuy thỉnh thoảng cũng cần, nhưng cũng không cần thiết phải cố tình xây một cái...”

“Chờ chút, được rồi, ông có thể không nói nữa.” Bray giơ tay lên, cắt ngang lời Nikolas.

“Đồ ngốc, cô qua đây cho tôi.” Bray nói với Naruko.

“Rebi, chúng ta đi chơi với Tiểu Nik đi.”

“Tiểu Nik không cần giải trí.” Đáng tiếc là, Tiểu Nik không chút do dự vả mặt Naruko.

“...” Naruko như thể từ bỏ giãy giụa, ôm chặt lấy một cây cột trong nhà.

“Anh muốn tới thì tới nhanh đi, tôi nhắm mắt rồi đây.” Naruko nhắm nghiền mắt lại.

“Nhẹ... nhẹ nhàng chút thôi nhé.”

“...” Bray đã lười chẳng buồn phàn nàn nữa rồi.

Anh quyết định mặc kệ Naruko đang ôm cột.

“Thay tôi cảm ơn Tiểu Tuyết một tiếng.” Bray thở dài một hơi.

“Chuyện này không cần thiết phải cố ý cảm ơn, chỉ là một ý niệm mà thôi.” Nikolas nhìn Bray với nụ cười nửa miệng.

“Hơn nữa Tiểu Tuyết đang thử làm đồ ngọt cho Tiểu U nếm, e là cũng chẳng thèm để ý đến ngươi đâu.” Câu sau mới là trọng điểm nhỉ, Tiểu Tuyết cuồng chị gái đang chìm đắm trong niềm vui làm đồ ăn ngon cho chị mình không lối thoát rồi.

「Khái Niệm」 của Tiểu Tuyết là chúc phúc, phạm vi sử dụng khá rộng.

Cậu ấy thi triển chúc phúc tự chữa lành cấp tốc lên Bray, chứng mất thính lực liền hồi phục ngay.

Không chỉ vậy, nhờ vào chúc phúc này, các vết thương khác cũng được chữa khỏi cùng lúc.

Quan trọng nhất là, chúc phúc này có tính dài hạn, nếu Bray không chạm trán Chủng tộc Bạch Ngân thì chúc phúc này có lẽ sẽ không biến mất.

Mà, thật đáng tiếc, Bray sau đó vẫn phải đi đến Liên bang, việc chạm mặt Chủng tộc Bạch Ngân là điều chắc chắn.

Đến lúc đó, chúc phúc này chắc chắn sẽ bị xóa bỏ do hiệu ứng triệt tiêu giữa các 「Khái Niệm」.

Cũng vì lý do này, Bray chưa bao giờ nhờ Tiểu Tuyết thêm chúc phúc gì cho mình.

Đến cuối cùng đằng nào cũng bị xóa bỏ, nên cũng chẳng cần thiết phải nhận làm gì.

“Nhưng nhắc mới nhớ, đồng minh à, ngươi đã có thể hoàn toàn dựa vào sức mình để chiến thắng Chủng tộc Bạch Ngân rồi nhỉ.” Nikolas nheo mắt lại.

Từ đôi đồng tử rồng dạng kim đó, không thể nhìn thấu được con Tổ Long này đang nghĩ gì.

“Ông nhìn tôi giết Chủng tộc Bạch Ngân, trong lòng không có cảm tưởng gì sao?” Bray hỏi.

“Cảm tưởng à? Là Ta bảo ngươi đi làm, chẳng lẽ Ta lại cảm thấy áy náy sao.” Nikolas khẽ cười.

Nếu trên đầu không có mấy cọng tóc ngốc dựng ngược lên kia, thì đó sẽ là một khung cảnh tuyệt mỹ.

“Khi Chủng tộc thấp kém vì những lý do nhàm chán mà tàn sát lẫn nhau, cũng đâu thấy có cảm giác tội lỗi gì.”

“Ở điểm này, bọn Ta và các ngươi vẫn rất giống nhau.”

“Hơn nữa đây cũng không phải là giết bừa, Ta cảm thấy vai trò của những kẻ đó trong Chủng tộc Bạch Ngân, cũng chẳng khác mấy so với bọn côn đồ của Chủng tộc thấp kém các ngươi.”

“Chết đi đối với sự ổn định chung của Chủng tộc Bạch Ngân, ngược lại còn là chuyện tốt.”

Sự khác biệt lớn nhất giữa Chủng tộc cao cấp và Chủng tộc thấp kém, chẳng qua chỉ là năng lực.

Ngoài ra cũng chẳng có sự khác biệt nào đặc biệt.

“Dù sao thì tôi cũng sẽ không có quá nhiều cảm giác.” Bray bình thản nói.

“Ta đương nhiên biết, những Chủng tộc Bạch Ngân đó với ngươi không chỉ khác biệt về sự tồn tại, mà còn chẳng có giao du gì.”

“Quan trọng nhất là, ngoài việc phá hoại ra, bọn họ cũng chẳng làm được chuyện tốt đẹp gì.”

“Khi ngươi ra tay mà lòng gợn sóng thì mới không giống ngươi đấy.”

“...” Bray im lặng.

Sao nói nghe cứ như mình là nhân vật phản diện máu lạnh thế nhỉ.

“Nhưng nghe nói bây giờ ngươi đều xem Chủng tộc Thanh Đồng là Chủng tộc thấp kém rồi.”

“Hả... không phải sao?” Bray nghi hoặc nhìn Nikolas.

“Ừ, đúng vậy.” Nikolas gật đầu, không phản bác Bray.

Chỉ có Chủng tộc Thanh Đồng tự nhận mình là Chủng tộc cao cấp, chứ Chủng tộc Bạch Ngân trở lên chưa từng nghĩ như vậy.

Chủng tộc Thanh Đồng cùng lắm chỉ mạnh hơn Chủng tộc Hắc Thiết một chút thôi, đến cùng vẫn là tồn tại yếu ớt bị tùy ý giày xéo.

Tất cả những điều trên đều là suy nghĩ của Nikolas.

Nhưng một Chủng tộc Hắc Thiết lại xem Chủng tộc Thanh Đồng là “người thường”, quả nhiên vẫn có chút bất thường.

“Bên phía Liên bang, có khả năng có 4 tên Chủng tộc Bạch Ngân.”

“Ồ? Số lượng nhiều thật đấy, Chủng tộc Bạch Ngân bọn Ta đã bắt đầu tụ tập xuất hiện rồi sao.”

“Thật là sa đọa mà.” Nikolas bày ra vẻ mặt chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.

“Chẳng phải ông từng nói ở đâu đó có nhiều Chủng tộc Bạch Ngân sao...”

“Hai tên cũng là số nhiều mà.”

“...”

“Tôi xử lý hai tên rồi, còn một tên đã rời đi.”

“Vất vả rồi, không ngờ lại hoàn thành được thành tựu trảm liên tiếp Hoang Thần.” Nikolas vỗ vỗ vai Bray.

“Tôi còn gặp được cái... ‘vật nhân tạo’ mà ông nói nữa.”

“Xem ra vận may của ngươi khá tốt đấy.” Nikolas có chút bất ngờ, hắn còn tưởng thứ đó sẽ được giấu kỹ.

Dù sao loại vật chắp vá đó, trải qua chế tác công phu, không chừng sẽ trở thành vũ khí đáng sợ.

“Trông có vẻ không có Khái niệm, cũng không mạnh lắm.” Bray nói với Nikolas.

“Ưm hửm, vậy nghĩa là bán thành phẩm sao?” Nikolas xoa xoa chiếc cằm nhỏ nhắn của mình, trầm tư suy nghĩ.

“Xem ra tiến độ bên phía 「Chúng Thần Liên Hợp」 cũng không nhanh như Ta tưởng.”

Ban đầu Nikolas tưởng rằng 「Chúng Thần Liên Hợp」 sẽ chế tạo ra thứ quái vật gì ghê gớm lắm.

Nhưng nếu ngay cả Bray cũng bảo không lợi hại, thì nghĩa là thực sự chẳng phải thứ gì ghê gớm.

“Đứa bé đó rất bình thường, không cần thiết phải giết cô bé.” Bray mở lời, giọng điệu có chút phức tạp.

“Cố ý nói với Ta chuyện này sao? Không giống ngươi chút nào, đồng minh ạ.” Nikolas cảm thấy hơi bất ngờ về điều này.

“Nhưng Ta vốn đã nói rồi, ngươi chỉ cần dọn dẹp đám côn đồ Chủng tộc Bạch Ngân của 「Chúng Thần Liên Hợp」 là đủ, vật nhân tạo này tùy ngươi xử lý.”

“Tôi không xử lý.” Bray lắc đầu.

“Cô bé muốn thế nào thì cứ để thế ấy đi.”

“Cho nó tự do?” Nikolas hỏi.

“...”

“Nghe Ta một lời nhé.”

Nikolas ngồi dậy khỏi ghế lười, vuốt lại mái tóc rối bù của mình.

“Ngươi không phải là vật nhân tạo đó, ngươi không thể nắm bắt được đối phương nghĩ gì.”

“‘Tự do’ đối với nó mà nói, có thể là hạnh phúc, cũng có thể là sự hoang mang.”

“Dù sao nó cũng chỉ là một tồn tại được tạo ra, có thể ngay cả bản thân muốn làm gì cũng không rõ.” Tay Nikolas hóa thành vuốt rồng, vươn vào khoảng không trước mặt.

“Nhưng nếu ngươi thật sự nhất quyết muốn cho nó tự do, vậy thì Ta tặng ngươi cái này.” Nikolas ném một khối vuông cỡ ngón tay cái cho Bray.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!