Thanh trường kiếm cùn và một gã dân làng thất tình

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 0

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 0

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 28

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 18

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 814

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

446 23086

Vở kịch của những kẻ lừa dối - Chương 17: Tiếp ta vài chiêu đi

Chương 17: Tiếp ta vài chiêu đi

「Nhất Sát」 của 「Thập Bát Thức Lưu」 là chiêu thức được sử dụng thường xuyên nhất trong lưu phái này. Bởi đó là chiêu đầu tiên, cũng là chiêu dễ thi triển nhất. Tuy nhiên, chiêu mở đầu không đồng nghĩa với việc nó yếu kém hơn chiêu thức cuối cùng. Nếu được tung ra đúng thời điểm, đây vẫn là một đường kiếm đầy uy lực.

Mặt đất dưới chân Lucdo nứt toác thành từng khối vuông vức, tiếp đó là một tiếng nổ trầm đục vang lên, bóng dáng ông lập tức biến mất tại chỗ. Vỏ kiếm của Lucdo – cũng chính là cây "gậy" kia – rơi lại trên mặt đất.

Bray đưa tay che đi luồng gió mạnh đang ập tới ở cự ly gần. Hắn nheo mắt phải, nhìn về phía bóng lưng của Lucdo đang lao vút lên cao. Chỉ trong chớp mắt, Lucdo đã tiến đến vị trí có thể đối mặt trực diện với Remiel.

"Gào!" Lucdo gầm lên theo bản năng của loài hổ. Tiếng gầm vang dội thấu cả tầng mây.

"Ồn ào quá!" Vẻ thong dong ban đầu của Remiel hoàn toàn biến mất, hắn gầm lên đầy giận dữ. Hắn vung tay, chỉ trong chưa đầy một giây, một lượng ma lực khổng lồ đã tập trung nơi lòng bàn tay, bao quanh bởi những ký tự thần thánh của Thiên sứ.

"Lũ kiến hôi thì nên phủ phục dưới mặt đất!" Remiel nắm chặt quả cầu ánh sáng mang hơi thở hủy diệt, giáng thẳng vào Lucdo. Cách thức sử dụng ma lực tuy đơn giản và thô bạo, nhưng lại mang sức công phá kinh khủng nhất.

"Uỳnh!" Một tiếng nổ chấn động nổ ra. Thế nhưng đường kiếm của Lucdo lại trực tiếp chém tan luồng khí lãng, chẻ đôi quả cầu ánh sáng ấy. Mọi xung kích đều bị nhát kiếm phá tan, và trong luồng sáng mãnh liệt, nanh vuốt của Lucdo hiện ra.

Xuất hiện giữa luồng sáng chói mắt, đầu tiên là răng nanh, sau đó là đôi mắt hổ, và cuối cùng là thanh kiếm mộc mạc không chút hoa mỹ. "Keng!" Một vệt trắng lướt qua từ trên xuống dưới, tựa như một chữ "Nhất". Nhát chém ấy phân định rạch ròi trời và đất, khí thế như muốn xẻ đôi cả bầu trời. Máu bắn tung tóe giữa không trung, kéo theo vô số lông vũ trắng muốt rụng rơi lả tả.

"Tên khốn nhà ngươi!" Dẫu trúng phải nhát kiếm kinh hoàng đó, Remiel vẫn còn đủ sức để gào thét. Tuy nhiên, sáu chiếc cánh một bên của hắn đã bị Lucdo chém đứt lìa hoàn toàn.

Trong lúc rơi xuống, Remiel vung trường thương đâm xuyên bụng Lucdo. "Khụ..." Bị găm trên mũi thương, Lucdo không kìm được mà hộc ra một ngụm máu tươi, nhưng máu từ vết thương ở bụng còn chảy ra nhiều hơn thế.

"Ngươi đáng chết." Remiel lạnh lùng nói. Hắn cùng Lucdo rơi thẳng xuống mặt đất. Giữa chừng, hắn xoay thương, ném mạnh Lucdo xuống trước. "Rầm!" Lucdo đập xuống vị trí cũ, đất đá văng tung tóe vùi lấp một phần cơ thể ông.

"A a a a a! Giết sạch hai con kiến hôi này cho ta!" Remiel điên cuồng vỗ những chiếc cánh còn lại, cố gắng giảm tốc độ rơi. "Không nghe thấy sao? Giết chúng cho ta!"

Nhưng mặc cho Remiel có gào rú thế nào, vẫn chẳng có thuộc hạ nào đáp lại. Lúc này Remiel mới nhận ra đám Thiên sứ dưới trướng đã biến mất hoàn toàn. Không phải biến mất, mà là đã bị tiêu diệt. Hắn nhận ra tình hình không ổn, nhưng không định rời đi. Hắn không thể tha thứ cho con hổ kia, càng không thể bỏ qua cho kẻ nhân loại trước mặt.

Với Thiên sứ, đôi cánh là biểu tượng của vinh quang. Chúng cứng cáp hơn hẳn các bộ phận khác, không dễ gì bị bẻ gãy. Đôi cánh hùng mạnh, trắng muốt không tì vết chính là niềm tự hào của họ. Nếu ai dám làm đứt cánh của một Thiên sứ, đó chính là mối thù không đội trời chung.

"Đầu tiên là ngươi! Tên khốn!" Remiel bước tới, mặt đất lún sâu dưới chân hắn. Hắn giải phóng toàn bộ ma lực của mình. Đây chính là khoảng cách giữa hắn và Chủng tộc Hắc Thiết yếu ớt. Thiên sứ sinh ra đã có ma lực tự động tăng tiến theo sự trưởng thành, không cần khổ luyện để đạt được như lũ hạ đẳng kia.

Ký tự Thiên sứ hiện lên khắp cơ thể Remiel, mang đến cho hắn vẻ đẹp đầy kỳ quái. Hắn quả thực đã che giấu thực lực của mình. "Uỳnh!" Trường thương chỉ mới cắm xuống đất đã khiến mặt đất rung chuyển dữ dội. Tại nơi Lucdo đang nằm, một cột sáng vọt thẳng lên trời, nuốt chửng mọi thứ xung quanh.

Khi ánh sáng tan đi, nơi đó trống rỗng chẳng còn lại gì. Thế nhưng, Lucdo vẫn chưa chết. Bray vác ông trên vai từ trước, đợi đến khi cột sáng biến mất mới đặt xuống đất. Lucdo lúc này đã trở lại dáng vẻ của một lão già yếu ớt.

"Ngươi không bảo vệ hắn mãi được đâu, ta nhất định phải giết hắn," Remiel nghiến răng nói.

"Ừ, ta cũng thấy mình bảo vệ không nổi," Bray gật đầu. Vì thế, hắn định áp chế Remiel đến mức hắn không còn tâm trí đâu mà tấn công Lucdo nữa.

Remiel ngẩn người trước câu trả lời của Bray. Thường thì người ta sẽ nói "liều chết bảo vệ", sao tên này lại trả lời lạ lùng như vậy?

"Keng!" Tuy nhiên Remiel không có thời gian suy nghĩ, bởi giây tiếp theo kiếm của Bray đã không khách khí chém tới. Cánh Thiên sứ rất cứng, cứng đến mức phiền phức, giống như sừng ác ma hay đuôi hải tộc vậy. Bray không ngờ Lucdo lại liều mạng đến thế để đổi lấy một bên cánh của đối thủ.

"Rõ ràng không cần liều mạng đến thế, Dorothea đã dọn sạch đám Thiên sứ cấp thấp rồi," Bray khẽ thở dài. Nhờ mở Tâm Nhãn, hắn biết vị nữ hoàng hay dỗi kia đã ra tay. Thế nhưng, cũng chính nhờ sự liều lĩnh đó mà tộc nhân của ông lão mới có cơ hội sống sót ở nơi này.

"Hiếm khi ông cụ đã tốn công đánh ngươi rớt đài thế này. Tiếp ta vài chiêu đi," Bray trầm ngâm giây lát rồi nói.

"A ha ha ha! Ngươi đang nói cái quái gì vậy? Bảo ta tiếp vài chiêu?" Remiel cười lớn như thể vừa nghe thấy chuyện gì nực cười lắm.

Bray vốn không quen nói mấy lời màu mè, nghe Remiel cười, hắn lẩm bẩm: "Quả nhiên nói mấy lời này hơi ngượng mồm." Nhưng đối phương quá ngông cuồng, hắn không dùng lời lẽ phản kích thì thấy không thoải mái.

"Vậy đổi cách nói khác nhé. Đi dạo cùng ta vài vòng đi."

"Hửm?"

"Uỳnh!" Dứt lời, Bray đánh bay Remiel, rồi vung kiếm đâm tới, lao vút theo bóng hình đang lùi nhanh của hắn. Đó chính là "đi dạo vài vòng" mà hắn vừa nói.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!