Chương 2: Ngươi thấy ta thế nào
“Chụp xấu quá.” Naruko nhíu mày, nhìn bức ảnh Bray chụp.
“...” Bray mặt không cảm xúc lấy lại tấm ảnh đã in xong từ tay cô.
Ma đạo thật là phát triển, những thứ như máy ảnh cũng dễ dàng được tạo ra.
Tuy nhiên, những thứ dính dáng đến ma đạo đều rất đắt.
Ví dụ như cái máy ảnh này, rất đắt, nhưng có thể tự in ảnh... cũng coi như đáng đồng tiền bát gạo.
Trời mới biết tại sao Bray lại thực sự mua cho Naruko một cái máy ảnh.
Rõ ràng có thể đi tiệm chụp ảnh, như vậy tiết kiệm tiền hơn nhiều.
Hắn cất ảnh đi, sau đó cúi đầu lẳng lặng ngắm nghía cái máy ảnh của mình.
Thứ này chắc sau này sẽ để ở nhà phủ bụi rồi.
Trong nhà Bray có không ít thứ để phủ bụi, ví dụ như một cái kèn melodica, và cái máy ảnh sắp gia nhập hội này.
“...” Vừa nghĩ đến hành vi phá gia chi tử này, Bray liền tràn đầy oán niệm nhìn Naruko.
“Chụp lại một tấm đi mà.” Naruko nói.
Bray chụp là ảnh chung của Rebi và Naruko, không tính là xấu, nhưng căn bản không so được với chuyên nghiệp.
Đại khái chính là “rất chân thực”, không có bất kỳ hiệu ứng hay làm đẹp nào.
“Tấm cuối cùng.” Bray cầm máy ảnh, đi vào trong nhà rồi trả lời một câu.
“Anh không phải nên chụp đến khi đẹp mới thôi sao.”
“Không muốn.” Bray dùng hai chữ dứt khoát từ chối yêu cầu này của Naruko.
Làm ơn đừng để hắn - kẻ hiện tại ngoài nấu cơm và múa kiếm ra, làm công việc tinh tế như vậy.
“Rebi, qua đây, chúng ta chụp lại một tấm.” Naruko vẫy tay với Rebi đang nằm sấp trên ban công vẫy đuôi.
“Meo ~” Hỏa Cầu kêu một tiếng, làm Rebi đang lười biếng chán chường hoàn hồn lại.
“Hả?” Rebi nghiêng đầu, vừa nãy hoàn toàn không nghe thấy Naruko đang nói gì.
Mặt trời quá thoải mái, những thứ khác đều không quan trọng.
Rebi thậm chí muốn cả người nằm trên bệ cửa sổ, trực tiếp cảm nhận sự ấm áp của ánh nắng.
“Rebi, Rebi, qua đây chụp ảnh.” Naruko giục Rebi, cô muốn ôm Rebi chụp.
“Ừm.” Rebi có chút không tình nguyện dịch chuyển =A=.
Rebi mơ màng đi đến trước máy ảnh, bị Naruko ôm lấy.
“Naruko, Rebi nóng quá.” Rebi nói như vậy.
“...” Biểu cảm Naruko cứng đờ, len lén rụt tay về.
Cô bị ghét bỏ rồi, bị Rebi đáng yêu nhất thế giới ghét bỏ rồi.
“Tách.” Mà Bray ngay cả góc độ cũng không tìm, ngay khi hai người đối thoại đã ấn nút chụp.
Khi Bray xem xem trước trong máy ảnh, trong đôi mắt cá chết thêm vài phần rối rắm.
Hắn có phản ứng này tất nhiên không phải vì Naruko và Rebi, mà là ba kẻ xuất hiện phía sau.
“Các người hóng hớt cái gì vậy.” Bray bực bội nói với ba con rồng vô cớ xuất hiện trong ảnh.
“Tình cờ.” Tiểu U lạnh lùng nói, cậu ta cũng đâu muốn chen vào ảnh của con người.
“Chà, cái này đúng là tình cờ thật.” Tiểu Tuyết cũng gật đầu, cười dịu dàng một cái.
Bọn họ căn bản không để ý Bray vừa nãy làm gì, chỉ là đi ngang qua, rồi bị chụp vào trong máy ảnh.
“Hai người các ngươi ta tạm thời coi như là đi ngang qua, nhưng ngươi lại là thế nào.” Bray liếc nhìn Nicol Bolas đang ngồi trên lưng ghế sofa phía sau.
“Hửm ~” Nghe giọng điệu của Bray a, long đồng của Nicol Bolas mạnh mẽ co rút.
Dám nói chuyện với Chủng tộc Bạch Ngân như vậy, ồ hô, không hổ là minh hữu của Ngô.
“Ngô cảm thấy bóng dáng của mình được khắc ghi trong cuộc đời các ngươi là một chuyện rất thú vị.” Nicol Bolas đầy ẩn ý nói với Bray.
Ngài và Tiểu U, Tiểu Tuyết không giống nhau, không phải đi ngang qua, mà là cố tình lộ mặt trong ảnh.
Dịch chuyển đến nơi nào, đối với Nicol Bolas chẳng qua chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay.
Tuy nhiên bình thường Nicol Bolas sẽ không làm như vậy.
Nhưng Tiểu Nik nói với ngài là bên phía Bray muốn chụp “ảnh sinh hoạt”, ngài liền tò mò qua đây.
Bray đánh giá xem trước trong máy ảnh của mình, rơi vào trầm tư.
Trong ảnh Naruko làm động tác chữ “V” rất ngốc nghếch, Rebi thì có cảm giác hơi không tình nguyện =A=.
Phía sau là bóng dáng mờ ảo vội vã đi qua của Tiểu U và Tiểu Tuyết, cùng với Nicol Bolas đang chống cằm, trên đầu có cọng tóc ngốc.
Trong bức ảnh này có thêm ba con rồng, Bray cứ cảm thấy có chỗ nào không đúng.
Dù sao cũng là phải đưa cho mẹ Naruko xem.
“Thôi bỏ đi... lười chụp lại.” Bray thở dài một hơi, hắn thực sự lười loay hoay với thứ này.
Hắn sau đó còn định trực tiếp dùng cái này in mấy tấm ra là xong, một tấm cho mẹ Naruko, một ít cho Naruko ngốc nghếch này.
“Được rồi, máy ảnh cho cô.” Bray đặt máy ảnh vào tay Naruko.
“Cho tôi làm gì?” Naruko có chút nghi hoặc, không hiểu Bray đây là muốn làm gì.
“Tôi cũng không dùng, cô tự chơi đi” Bray nói.
“Ngô cũng không biết dùng.”
“...” Bray muốn nói lại thôi, rất muốn “phun tào” vài câu.
“Tôi ngày mai định xuất phát rồi.”
“Nhanh vậy sao?”
“Là cô tự giục mà.”
“Hình như đúng ha...”
“...”
“Có quà gì muốn tôi mang về không?” Bray day day trán, hỏi một câu.
Đi Đông Đại Lục, có lẽ có thể mang chút gì đó về.
“Rebi muốn đồ ăn ở đó.” Rebi giơ móng vuốt lên, trung thành bày tỏ dục vọng của mình.
Tất nhiên, là thực dục.
“Ừm.” Bray ghi nhớ cái này.
“Tôi muốn ngôi sao.” Naruko cũng bắt chước Rebi giơ tay lên, hưng phấn nói, giống như một học sinh tiểu học.
“...” Bray dùng ánh mắt nhìn kẻ thiểu năng nhìn Naruko.
“Đùa chút thôi mà.” Naruko bĩu môi.
“...” Trong mắt cá chết của Bray truyền đến sự khinh bỉ sâu sắc.
“Được rồi, vậy cứ thế đi.”
“Tôi còn chưa nói quà tôi muốn mà!” Naruko kinh ngạc.
Bray chỉ tùy ý xua tay, hắn sẽ không cho Naruko cơ hội nữa.
“Tiểu U, cậu qua đây một chút.” Hắn thần thần bí bí nói với Tiểu U đang đứng lạnh lùng phía sau.
“Có chuyện gì không?” Tiểu U theo bản năng nhíu mày, cậu ta không muốn để ý đến Chủng tộc Hắc Thiết thấp kém.
Nhưng xét thấy mình đánh không lại Bray, cậu ta vẫn ngoan ngoãn đi qua.
“Cậu đưa tôi đi Vân Đô Quốc ở Đông Đại Lục đi, có đồ ăn ngon đấy.” Bray nói với Tiểu U.
“...” Tiểu U lạnh lùng nhìn Bray, căn bản không định để ý đến yêu cầu này của Bray.
Chưa nói đến việc sai khiến một con rồng là rất vô lý, mà cái giọng điệu cầu xin này của Bray một chút thành khẩn cũng không có.
Đồ ăn? Ngươi coi ta là gì?
“Cái này không được đâu, anh Bray.” Tiểu Tuyết cũng nói đỡ cho Tiểu U.
“Tôi không thể để chị rời khỏi bên cạnh tôi được.” Tiểu Tuyết nhẹ nhàng ôm lấy Tiểu U, dùng giọng điệu rất tiếc nuối nói với Bray.
Chị gái đại nhân của cô chỉ có thể ở bên cạnh cô, bọn họ là song tử long, phải cả đời ở bên nhau.
Bray cảm nhận được từ trên người Tiểu Tuyết một loại khí tức rất tồi tệ, người lùi về phía sau một chút.
Con bạch long này có phải bệnh trạng gì đó càng ngày càng nghiêm trọng rồi không.
“Hửm, minh hữu a, tại sao ngươi lại muốn hậu bối của Ngô chở ngươi.” Nicol Bolas đầy hứng thú nhìn Bray.
“Bởi vì rất nhanh sao?”
“Đúng vậy, nếu không thì sao.” Bray đương nhiên đáp lại.
Tốc độ của rồng dù sao cũng nhanh hơn phi thuyền, hơn nữa tính an toàn tốt, Bray từng ngồi một lần thấm thía điều này.
Chỉ là lần trước ngồi là Tiểu Tuyết, cho nên lần này muốn Tiểu U giúp một chút.
“Minh hữu a, ngươi như vậy không mời được Long tộc đâu.” Nicol Bolas lắc đầu, đừng nói là rồng, Chủng tộc Bạch Ngân cao ngạo đến mức nào.
“Emmmmmmmmm” Bray cho rằng Nicol Bolas nói có lý.
“Cho nên Ngô giúp ngươi thì thế nào? Tốc độ của Ngô còn nhanh hơn! Thậm chí có thể Thuấn Di.” Nicol Bolas chỉ chỉ vào mình.
“?” Trên đầu Bray có thêm một dấu hỏi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
