Thánh nữ bại trận hôm nay cũng đang trên đường thuần hóa tà thần

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Hôm nay tôi lại bị nữ giảng viên trẻ hơn mắng

(Đang ra)

Hôm nay tôi lại bị nữ giảng viên trẻ hơn mắng

岩波零

Một câu chuyện hài hước, lãng mạn nơi thế giới kỳ ảo về hành trình khám phá ra một bản ngã mới đầy bất ngờ của chính mình. Xin được phép bắt đầu!

2 1

Vô số yandere muốn giết tôi

(Đang ra)

Vô số yandere muốn giết tôi

EiEn

Vậy thì làm thế quái nào tôi có thể sống sót khỏi tình yêu điên loạn của họ ở thế giới này… hay thế giới sau... hay cả thế giới sau nữa.

3 2

Cách chấn chỉnh cô nàng thiên sứ thất thường mê game~Sau khi dạy dỗ cô nàng thiên sứ xinh đẹp gian lận một bài học cô ấy lại nằng nặc muốn làm vợ tôi

(Đang ra)

Cách chấn chỉnh cô nàng thiên sứ thất thường mê game~Sau khi dạy dỗ cô nàng thiên sứ xinh đẹp gian lận một bài học cô ấy lại nằng nặc muốn làm vợ tôi

高橋 びすい

Tất cả sẽ được phơi bày trong câu chuyện romcom học đường kết hợp với Game, diễn ra tại Học viện Valhalla.

2 1

Tình cảm của senpai xinh đẹp nhất trường dành cho tôi bỗng dưng tăng vọt và senpai trở thành yandere??

(Đang ra)

Tình cảm của senpai xinh đẹp nhất trường dành cho tôi bỗng dưng tăng vọt và senpai trở thành yandere??

天江龍,明石龍之介

Dần dần họ bắt đầu tiếp xúc với nhau, nhưng vào thời điểm đó cô ấy đã.....

44 664

★ Quyển 1: Cây Sự Sống (Tree of Life) - Mở đầu) Thần Mộ (God's Tomb)

Mở đầu) Thần Mộ (God's Tomb)

Bão tuyết tựa như những nhát dao điêu khắc lên rặng núi, nhuộm cả đất trời thành một bức tranh xám trắng.

Những dải cực quang liên miên như dải lụa trên váy của nữ thần phiêu dạt trên vòm trời, phủ lên màn đêm một lớp ánh sáng xanh nhạt.

Giữa ranh giới của sắc trắng xám và xanh nhạt ấy, sáu đôi cánh ánh sáng rực rỡ xòe rộng.

Thần xé toạc một góc màn tuyết, đôi mắt lóe lên tia sáng xanh thẳm nhìn xuống chiến trường dưới chân núi.

Mười phút trước, những pháp sư nhận lệnh ứng phó với cuộc khủng hoảng cấp Tà Thần đã phát động cuộc thảo phạt nhắm vào Thần. Giờ đây, tất cả bọn họ đều đã trở thành một phần của núi tuyết — hoặc bị đóng băng, hoặc đã tan nát.

Trong số những pháp sư đó hẳn phải có ít nhất một vị 『Thánh Giả』, vì họ đã cầm cự được tận mười lăm phút mới bại trận.

Quả không hổ danh là tinh anh đến từ 『Học Thành』, trình độ chiến đấu thực sự rất xuất sắc.

Mà nhắc mới nhớ, vị Thánh Giả kia hình như vẫn còn sống?

Ánh mắt của Thần hạ xuống, dừng lại trên hình bóng vị pháp sư áo trắng đang phủ phục giữa băng tuyết. Anh ta đang khó nhọc chống nửa thân trên dậy, cây gậy phép trong tay vẫn còn tóe lên những tia lửa điện yếu ớt.

"Vô ích thôi, đây là 『Mjötheim』. Ngay cả 'Huyền' cũng sẽ bị đóng băng, khí số của ngươi tận rồi."

Những xúc tu của Thần rũ xuống từ không trung, nâng cằm vị Thánh Giả lên, để lộ một gương mặt thiếu niên thanh tú.

Nhưng biểu cảm của anh ta thì chẳng thanh tú chút nào. Đôi mắt xanh lục trợn tròn đầy phẫn nộ, ánh nhìn dữ tợn như muốn kéo tuột Thần từ trên cao xuống đất.

"Biểu cảm đáng sợ thật đấy, nhưng mà... hừm hừm~ trông cũng khá đáng yêu đó chứ~"

"Giết... ta đi..." Thiếu niên khàn giọng nói.

"Ta đã thử rồi mà, nhưng ngươi vẫn sống sót đấy thôi, giống như một chú mèo nhỏ kiên cường vậy..."

Đôi cánh của Thần trên không trung từ từ tan rã, hóa thành những lông vũ ánh sáng màu xanh ngọc rơi xuống rặng núi.

"Hay là, chúng ta chơi một trò chơi đi~"

Trong lời nói, bóng hình khổng lồ giữa phong tuyết dần hạ thấp, thu nhỏ lại rồi cuối cùng co rút thành hình dáng một con người.

Một đôi bàn chân trắng nõn nhỏ nhắn đặt lên tuyết. Gần như cùng lúc đó, những dây leo xanh mướt đâm xuyên qua lớp tuyết dày, nở rộ thành những đóa hoa mang màu sắc yêu dị giữa bão bùng.

Trên rặng núi tuyết trắng vạn dặm, thảm thực vật xanh mướt chỉ trong nháy mắt đã che lấp sắc trắng, giao thoa rực rỡ với cực quang trên thiên đỉnh.

Đám thực vật sinh trưởng hoang dại quấn lấy thân thể thiếu niên, lấp đầy những vết thương trên người anh ta, rồi không ngừng rót sức sống mãnh liệt vào cơ thể ấy.

"Ta ấy à... sẽ lấy đi một thứ trên người ngươi, đồng thời để ngươi được sống tiếp."

"Còn ngươi... hừm hừm... ngài 『Thánh Giả』, ngươi phải đưa ta cùng xâm nhập vào 『Học Thành』, giúp ta đánh cắp bí mật mà vị Thần của ngươi đang che giấu ở đó..."

Nhìn bóng hình nhỏ nhắn đang không ngừng tiến lại gần, thiếu niên vừa vật lộn muốn thoát khỏi sự trói buộc của dây leo, vừa thều thào quát:

"Ngươi... ngươi nằm mơ đi... ta sẽ không bao giờ... phản bội... Nữ Thần đại nhân..."

"Việc đó không do ngươi quyết định đâu~ Ngươi sắp là người của ta rồi," giọng nói của Thần dần trở nên nũng nịu, "Cho dù ngươi không muốn giúp ta... ngươi cũng buộc phải giúp thôi..."

Bóng người nhỏ nhắn đi đến trước mặt thiếu niên, một bàn tay non nớt xuyên qua màn tuyết, bóp lấy cằm anh ta rồi nâng đầu lên.

Thiếu niên chỉ cảm thấy tóc của mình đang dài ra với tốc độ chóng mặt, những sợi tóc đen đã phủ qua má, xõa dài trên vai.

Cùng lúc đó, ý thức của thiếu niên dần trở nên mơ hồ. Trước khi đôi mắt nhắm nghiền lại, cô (anh) nhìn thấy một đôi mắt đỏ rực như máu đang luân chuyển ánh sao, cùng lời thì thầm của vị Thần:

"Xin được chỉ giáo nhiều hơn nhé, ngài Thánh Giả... hừm hừm... hay có lẽ bây giờ nên gọi là Tiểu thư Thánh Nữ nhỉ?"

......

Bóng tối, một màu đen vô biên vô tận.

Giữa bóng tối, Tinh Mạt ngẩng đầu lên. Ánh sáng vàng rực như kim loại rót vào đôi mắt xanh lục của cô, gợn lên từng lớp sóng sáng.

Khi tầm mắt cô chạm tới thiên không, sắc vàng từ trên trời giáng xuống, nhấn chìm lấy cô.

Trong bóng tối, một bóng hình mờ ảo đang treo lơ lửng.

Mờ ảo và không rõ ràng...

"Cạch cạch... cạch cạch... cạch cạch..."

Tiếng đoàn tàu vận hành truyền đến từ xa, lúc đầu thì méo mó và xa xăm, sau đó dần trở nên rõ mồn một.

Hàng lông mi dài của Tinh Mạt khẽ run rẩy. Cô muốn mở mắt, nhưng cảm giác như có những viên gạch đang đè nặng lên trên.

Mình đang ở trên tàu hỏa sao?

Đau đầu quá... người cũng mỏi nhừ... cứ như vừa chạy xong năm cây số rồi lại học thuộc lòng mười bản nhạc Huyền cùng một lúc vậy... đã thế bụng còn đói nữa...

Mà nói đi cũng phải nói lại... tại sao mình lại ở trên tàu? Mình rõ ràng là...

"......!"

Như sực nhớ ra điều gì đó, Tinh Mạt bật dậy, mở choàng mắt.

Đập vào mắt là toa tàu bọc gỗ màu nâu sẫm, tiếng hơi nước phì phò vang lên từng đợt, bên ngoài cửa sổ khép hờ là những giọt mưa đang rơi.

Rõ ràng, Tinh Mạt đang ở trên một đoàn tàu hơi nước.

Nhưng khi cô định xuống giường, lại phát hiện hai tay mình đều bị xích chặt vào cạnh giường, không thể cử động.

"Ngươi tỉnh rồi à?"

Một giọng nói trong trẻo nhưng có chút yếu ớt truyền đến. Tinh Mạt quay ngoắt đầu lại, thấy một cô gái đang ngồi trên chiếc ghế cạnh giường, đôi bàn chân nhỏ trắng xinh đang đung đưa trên không trung.

Cô gái trông cao khoảng hơn mét rưỡi, gương mặt xinh đẹp, mái tóc dài trắng muốt xõa tung trên vai một cách vừa lộn xộn vừa nhã nhặn. Đôi mắt đỏ rực như máu xoay chuyển những đốm sáng tinh tú, bao quanh con ngươi hình trái tim.

Trên làn da trắng sứ của cô quấn quýt những dây leo xanh và những đóa hoa cỏ nhỏ xíu, trông giống như một tiên nữ bước ra từ truyện cổ tích, nhưng biểu cảm trên mặt cô thì thực sự có chút...

...Biểu cảm đó giống như đang nhìn một con vật nhỏ vậy.

Tinh Mạt ngây người nhìn cô gái trước mặt, mất đến mười mấy giây sau, cô mới nhận ra kẻ này hình như là—

"Ngươi là... Thần!"

"Đúng vậy, ngài 『Hộ Linh Nhân』... ồ không... Tiểu thư~" Tiểu Tà Thần mỉm cười, nghiêng đầu.

"Sao ngươi biết ta là..." Tinh Mạt nhíu đôi lông mày thanh tú, rồi bỗng khựng lại: "Khoan đã... ngươi gọi ta là... Tiểu thư...?"

Lúc này cô mới nhận ra giọng nói của chính mình cực kỳ thanh tao, thậm chí còn có chút nũng nịu, hoàn toàn là giọng của một cô gái!

Chuyện gì đã xảy ra thế này!

Tinh Mạt hốt hoảng cúi đầu, nhìn xuống bộ váy ngủ trắng muốt đang mặc trên người, qua những khe hở ren, cô nhìn thấy...

Tinh Mạt: (?Д?≡?д?)!?

"Ngươi đã làm cái quái gì thế hả!" Tinh Mạt hét lên.

"Ngươi đó." Tiểu Tà Thần thản nhiên đáp.

"Hả?" Tinh Mạt ngẩn người.

Giây tiếp theo, Tiểu Tà Thần đứng bật dậy, lao lên giường, đè chặt cô xuống.

Những dây leo xanh mướt từ dưới gầm giường bò lên, đầu rễ lóe lên ánh sáng xanh, phản chiếu trong đôi mắt đỏ rực của Tiểu Tà Thần.

"Ngươi là 『Hộ Linh Nhân』 của 『Học Thành』, theo cách gọi của ta thì chính là một vị 『Thánh Nữ』. Từ trong cơ thể ngươi, ta đã hấp thụ được rất nhiều kiến thức về thế giới này..."

Tiểu Tà Thần chỉ dùng một bàn tay nhỏ đã dễ dàng đè chặt Tinh Mạt, khiến cô dù có vùng vẫy thế nào cũng không thể nhúc nhích.

"Ngươi... dù mục đích của ngươi là gì, ta cũng sẽ không bao giờ..." Tinh Mạt nghiến răng.

"Không sao cả, ngươi không tự nguyện thì ta tự có cách khiến ngươi phải tự nguyện thôi~"

Tiểu Tà Thần khẽ cười, giơ một ngón tay trỏ lên, đầu ngón tay lóe lên ánh sáng xanh nhạt.

"Hừm hừm~ Để ta tự giới thiệu nhé... Ta tên là Aurora Haffgaard, 『Thiên Sứ Tai Ương』, từ hôm nay trở đi chính là vị Thần mà ngươi phải phụng sự..."

"Còn ngươi, Tinh Mạt, sẽ là quyến thuộc của ta, người hầu của ta, và là 『Thánh Nữ』 của ta."

"Ngươi phải giúp ta xâm nhập vào thành phố của ngươi, và..."

"Ngươi nằm mơ đi! Ta sẽ không bao giờ phản bội Nữ Thần đại nhân!" Tinh Mạt gầm lên phẫn nộ.

"......"

Đoàn tàu hơi nước như một con rồng khổng lồ băng qua thảo nguyên xanh mướt, nhả ra những luồng hơi dài trong làn mưa phùn liên miên.

Phía sau đoàn tàu này, 『Thần Mộ』 chính thức khép lại, và ở phía trước đoàn tàu, bánh răng của định mệnh đã bắt đầu chuyển động trong bóng tối.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ờm... ở raw thì ghi là 弦 (huyền) tức là dây cung, sợi dây. Còn mình đọc thấy cứ sao sao nên để 'huyền' cho chắc Eng thì để là Bellkeeper, còn dịch hẳn ra sẽ là Người Gác Chuông(?).