Rào rào rào!
Vết nứt dài và mỏng manh cuối cùng cũng vỡ ra, những mảnh vụn rơi lả tả xuống xung quanh.
“Công tử Gu?”
Phản ứng với giọng nói vang lên từ phía sau, tôi quay lại và thấy Moyong Hi-ah đang nhìn tôi với vẻ mặt đầy nghi hoặc.
Tôi lắc đầu để xua tan cảm giác lơ lửng như đang trôi nổi.
Tôi có thể cảm nhận được làn gió.
Mùi cỏ xung quanh bao phủ lấy tôi.
Thời gian đã dừng lại bắt đầu chảy trôi trở lại.
...Thật sự thời gian đã dừng lại sao.
Theo tôi thấy thì không phải vậy.
Nhìn tôi loạng choạng và đầu óc mơ hồ, có lẽ là một loại huyễn công (幻功).
Tôi quay lưng lại với đôi mắt xanh của Moyong Hi-ah và nhìn ra hồ nước.
Ở đó, con cá chép trắng thay thế giọng nói của Cheolyoung đang lặng lẽ nhìn tôi chằm chằm.
‘Màu sắc đã trở lại.’
Màu vảy cá đục ngầu trong thế giới đang dừng lại.
Giờ đã trở về màu trắng.
Con cá trắng với vẻ mặt ngẩn ngơ nhìn tôi chằm chằm, nhưng rồi nhanh chóng bơi lội và biến mất đâu đó trong hồ.
“Thí chủ, có chuyện gì vậy ạ?”
Trước câu hỏi của Heeyoung, tôi lắc đầu.
"...Không sao. Chỉ hơi chóng mặt một chút..."
Nói được nửa chừng, tôi lặng lẽ nhìn Heeyoung.
Heeyoung có vẻ đang thắc mắc tại sao tôi lại nhìn cậu ấy như vậy.
Tôi nhìn Heeyoung một lúc.
‘Cái gì đây?’
Lạ thật.
Như thể một thế giới khác đang mở ra, một cảm giác vi diệu.
[Sao thế?]
Giọng của Lão Shin vang lên.
May mắn thay, đây là bằng chứng cho thấy tình huống vừa rồi không hoàn toàn là ảo giác.
“Thí chủ?”
Trước lời gọi của Heeyoung, tôi cố gắng sắp xếp lại biểu cảm.
“Không sao... Không có gì, tiếp theo chúng ta đi đâu đây?”
Có lẽ vì chuyện vừa rồi.
Tôi cảm thấy như có gì đó thay đổi trong mình.
Những thứ trước đây không nhìn thấy giờ bắt đầu hiện ra.
****************
Sự hướng dẫn của Heeyoung vẫn tiếp tục sau đó.
Những điện các và kiến trúc đẹp đẽ xuất hiện sau khi đi qua hồ nước.
Chúng cho thấy Thiếu Lâm đã từng tỏa sáng trong lịch sử đến nhường nào.
Những khung cảnh được chăm chút đẹp đẽ.
Giống như tranh vẽ vậy.
Đang đi trên con đường ấy, đột nhiên Moyong Hi-ah nói với tôi.
“Khung cảnh này thật sự rất đẹp phải không?”
Đây gần như là lần đầu tiên kể từ khi vào Thiếu Lâm mà cô ấy chủ động nói chuyện với tôi.
Tôi nhìn Moyong Hi-ah và nói.
“Đây có phải là lần đầu tiên tiểu thư đến Thiếu Lâm không?”
“Không, trước đây tôi đã đến đây vài lần vì công việc.”
Đúng vậy, con cháu của danh gia mà chưa từng đến Thiếu Lâm thì chắc hiếm lắm.
“Còn công tử thì sao?”
"Gì cơ?”
“Nơi này đẹp quá phải không?”
“Đẹp chứ. Dù sao thì tôi cũng có mắt mà..”
Môi trường được chăm chút kỹ lưỡng vốn dĩ đã đẹp rồi.
Gia tộc tôi không ngươi chú trọng quản lý những thứ ấy.
Chỉ ở mức gọn gàng không thô kệch thôi.
“Nhưng tôi thì không thích những thứ này lắm.”
Trước lời Moyong Hi-ah, tôi liếc nhìn cô ấy.
Không thích những thứ này.
Tôi biết mà.
Rằng cô ấy không đặc biệt thích những phong cảnh đẹp đẽ thế này.
Đặc biệt là khi đó đang là giữa mùa đông lạnh giá.
“Vậy sao?”
“Vâng, tôi biết nó đẹp, nhưng đó không phải là điều tôi có thể đồng cảm.”
Nói vậy rồi cô ấy khẽ tiến sát lại bên tôi hơn.
Tôi chỉ nghĩ đơn giản là cô ấy đang dính sát thôi, nhưng nhớ lại kiếp trước thì có những phần tôi lại không hiểu nổi.
Tôi nhớ cô ấy rùng mình ghê tởm khi chúng tôi trở nên gần gũi hơn dù chỉ một chút.
Tôi đang định hỏi Moyong Hi-ah tại sao cứ dính sát mãi thì.
[...Nhà ngươi lại nạp thêm một cô nàng nữa à.]
Lời chen ngang của Lão Shin khiến tôi ngậm miệng lại.
Lâu rồi mới nghe câu quen thuộc này.
‘Tôi đang tự hỏi khi nào ông sẽ nói điều đó.’
[Nếu đã biết rồi thì tại sao thằng nhóc nhà ngươi vẫn cố gắng để có thể nạp thêm?]
‘Tôi có cố gắng để thêm gì đâu...’
[HAH. Phải rồi, không phải nhà ngươi cố ý đâu, chuyện này tự nhiên xảy ra thôi. Đúng không? Đúng không?!]
Lời Lão Shin có phần nào đó đúng nên tôi không có gì để phản bác.
‘...Sao ông ngủ lâu thế, kể tôi đi?’
Bỏ qua sự soi mói trẻ con của lão.
Trước tiên tôi hỏi về chuyện này.
Tính theo thời gian thì đã khoảng bảy ngày đêm trôi qua.
Tôi không nhớ mình làm gì đủ “lớn” khiến lão ngủ sâu mức này.
‘Có chuyện gì xảy ra với ông sao?’
Trước câu hỏi của tôi, lão trả lời bằng giọng điệu thờ ơ.
[Đừng hỏi gì, ta chịu đủ khổ sở rồi.]
‘Khổ sở?’
Khổ sở gì chứ.
Chỉ ngủ thôi mà?
Phản ứng với suy nghĩ đơn giản của tôi, Lão Shin rùng mình nói.
[...Con quái vật trong cơ thể ngươi, ngươi không biết con quái đó làm loạn kinh đến mức nào đâu.]
‘Làm loạn?’
[Ừ, gầm gừ kinh lắm. Cuối cùng con quái đó cũng bình tĩnh lại cách đây không lâu, và từ đó đến giờ vẫn chưa xuất hiện trở lại.]
Nếu không phải là quá lâu trước đây, thì có phải là do tôi đã hấp thụ khí từ Niệm Long hoặc Jang Seonyeon không?
‘Con quái vật...’
Tôi nhớ lại trận tỷ võ cuối cùng, Dok Gojun gọi thứ trong cơ thể tôi là chủ nhân của Vô Đề Uyên.
Tại sao hắn biết thứ trong cơ thể tôi.
Ngay cả tôi cũng không biết thân phận của nó.
Hơn nữa.
‘Dok Gojun.’
Hoàng A Phật Tôn đã nói.
Tên của Huyết Ma là Dok Gojun.
Chủ nhân của luồng khí không rõ đang lăn lộn trong cơ thể tôi là Dok Gojun.
Và Dok Gojun dường như có liên quan đến Võ Lâm Minh.
Hắn thật sự là Huyết Ma sao?
‘Lão Shin.’
[Ừ, đừng lo nhiều về ta, ta chịu được...]
‘Tôi muốn hỏi về Dok Gojun.’
[...Gì cơ?]
Khi tôi nhắc đến Dok Gojun, giọng Lão Shin đột ngột thay đổi.
Tôi cố gắng bình tĩnh kể lại những chuyện đã xảy ra cho lão.
Khí của Namgung Cheonjun.
Trận tỷ võ với Jang Seon Yeon, và sự xuất hiện của Dok Gojun.
Trong quá trình kể lại không ít chuyện này, lão không nói gì.
Chỉ im lặng nghe đến tận cùng.
[Hà...]
Rồi thở dài một tiếng nhỏ.
‘Ông thấy sao.’
[Kỳ quái thật.]
Không phải đúng hay sai.
Kỳ quái.
‘Cái gì kỳ quái.’
[Cái tên và tình huống chắc chắn đang chỉ về tên khốn đó, nhưng vấn đề là đồng thời cũng có cảm giác không phải vậy.]
Tôi cần giải thích chi tiết hơn.
[Nếu là thằng khốn mà ta biết, hắn sẽ không dùng cách này...]
‘Ý ông là không phải Huyết Ma?’
[Không.]
Trước câu hỏi của tôi, lão trả lời dứt khoát.
[Thằng mà ngươi thấy chắc chắn là Huyết Ma.]
Giọng nói ấy dù nghe điềm tĩnh.
Nhưng tôi cảm nhận được.
Sức nóng ẩn chứa bên trong giọng nói điềm tĩnh của anh ấy; nó sôi sục, sẵn sàng bùng nổ bất cứ lúc nào.
[Cheolyoung lo lắng là đúng, có vẻ tên khốn đó đã bám rễ trên vùng đất này rồi.]
Cheolyoung nói như thế này;
Thân xác và sức mạnh của Huyết Ma bị vỡ vụn và bị phong ấn ở nhiều góc khác nhau trên thế gian.
Ngài ta cũng đã nói rằng Huyết Ma đang mơ về sự phục sinh, nhưng có vẻ như Huyết Ma đã phần nào phục sinh rồi.
[Tuy nhiên, nhìn vậy lại thấy lạ.]
Lão Shin lên tiếng.
[Tính cách của hắn thì đâu cần giấu sự tồn tại như thế này.]
‘Ý ngài là gì.’
[Ngươi nghĩ võ lâm hiện nay mạnh đến đâu?]
Theo lời lão, tôi lần lượt nghĩ về những người đứng đầu Trung Nguyên hiện tại.
Tam Tôn đương nhiên, cả Ngũ Đế Sa Ma của tà phái nữa.
Mỗi người đều là cao thủ đạt đến đỉnh cao của võ lâm.
[Những kẻ ấy, sau này đều chết hết.]
Dưới tay Thiên Ma.
[Theo ngươi thấy có phải sức mạnh quá vô lý không?]
Sức mạnh của Thiên Ma giết chết Tam Tôn thiên hạ. Đặt Ngũ Đế Sa Ma dưới sự kiểm soát hoặc giết chết.
Quả thực là sức mạnh không thể tin nổi. Quá mức vô lý để coi là con người.
[Điều này với Huyết Ma cũng vậy.]
Một sự tồn tại đối đầu với Ngũ Đại Anh Hùng đương thời mà cuối cùng không thể tiêu diệt.
Đó chính là Huyết Ma.
[Sức mạnh của tên khốn rất áp đảo. Dù so sánh về Thiên Ma xuất hiện sau này, ta cũng có thể đảm bảo rằng Huyết Ma cũng ngang ngửa, thậm chí còn hơn.]
Thậm chí còn hơn.
‘...Mạnh đến vậy sao.’
Nếu Huyết Ma mạnh đến mức dám so sánh với Thiên Ma.
Thì lão đang nói rằng việc hắn phục sinh rồi mà vẫn ẩn mình là kỳ lạ.
[Điều này có lẽ có nghĩa là tên khốn đó vẫn chưa lấy lại được toàn bộ sức mạnh của mình.]
Cheolyoung đã nói rằng Huyết Ma đã bị cắt thành nhiều mảnh và phân tán khắp thế giới, nên có lẽ nó không thể hồi sinh dễ dàng được.
Đã bị vỡ vụn và rải rác khắp thế gian.
Khiến Huyết Ma không dễ phục sinh toàn bộ.
Vấn đề là Huyết Ma liên quan đến Minh.
‘Và xét theo việc tôi chỉ biết được điều này sau khi hồi quy, nghĩa là tên đó ẩn mình rất kỹ, hoặc có vấn đề gì đó.’
Và một chuyện nữa.
‘Thiên Ma thật sự không biết sao.’
Làm đếch gì có chuyện đó.
Không thể nào Thiên Ma lại không biết đến sự tồn tại phi lý như vậy.
‘Có lẽ lý do Thiên Ma nhắm vào Võ Lâm Minh cũng liên quan đến chuyện này.’
Lão Shin từng nói.
Huyết Ma và Thiên Ma có vẻ giống nhu.
Giờ tôi nghi ngờ hai kẻ này có liên quan với nhau.
[Để biết thêm, như thằng sư hói kia nói, cuối cùng phải tìm thằng Myung đó thì mới biết thêm được.]
‘Dù vậy, cũng không biết vị trí mà.’
Không biết ở đâu thì tìm kiểu gì.
Trước lời tôi, Lão Shin cười khẩy nói.
[Nhìn là biết thằng nhãi nhép đó chắc chắn đang chui rúc trong quỷ vật, cứ tìm cái đó trước đi. Hơn nữa ngươi không chỉ có thê tử mà cả gia chủ cũng nằm trong tay ngươi, dễ thôi mà.]
‘...Thê tử...’
[Đừng phản ứng thái quá, trông nhà ngươi thảm hại lắm.]
Vì lão nói với giọng ghê tởm, tôi ho khan vài tiếng để xua tan.
Quỷ vật của Nam Cung gia...
Liệu Lôi Thiên Nhất Kiếm có thật sự ở đó?
[Cho dù không tìm thấy, chúng ta vẫn sẽ tìm thấy tên đó bằng cách này hay cách khác.]
Có lẽ vì đã nghe chuyện từ Cheolyoung, Lão Shin tràn đầy nhiệt huyết hơn.
Nhưng vì linh cảm không lành, tôi lập tức hỏi lão.
‘Chẳng lẽ tôi phải tìm sao?’
[Hừm, còn ai nữa? Để ta tìm à?]
Lời nói quá thẳng thừng khiến tôi cười khẩy.
Điên thật...
Điều buồn cười là tôi không phản kháng hay gì khi nhắc đến chuyện này.
Vì tôi nghĩ những chuyện liên quan này tuyệt đối không phải không liên quan đến tôi.
Lời Dok Gojun nói với tôi cũng vậy.
Khí của tên khốn đó rất giống với khí Wi Seol-Ah trong tương lai, Thần Kiếm.
Có quá nhiều thứ đáng ngờ khiến tôi phải lưu tâm.
“...tử Gu”
‘Vậy thì trước tiên... về gia tộc...’
“Công tử Gu!”
Đang chìm trong suy nghĩ, tiếng gọi lớn vang lên, tôi quay phắt sang bên.
Tịch!
Khoảnh khắc quay đầu, thứ gì đó chọc vào má tôi.
Nhìn lại xem thì là ngón tay của Moyong Hi-ah.
“Bây giờ ngài mới nhìn sang đây.”
Cô ấy nói như thể đang cố tỏ ra tươi tắn.
Nhưng vì khí chất quyến rũ đặc trưng và hàn khí của cô ta, nên hoàn toàn không hợp tẹo nào.
“...Bây giờ cô đang làm gì vậy?”
Tôi nói với Moyong Hi-ah bằng vẻ mặt đầy ngạc nhiên.
Nhưng cô ấy vẫn cong khóe mắt và mỉm cười nhẹ.
“Tôi cứ gọi ngài mãi, nhưng ngài thậm chí còn không nhìn về phía này.”
“Thì cứ vỗ vai là được.”
“Như vậy hơi bất lịch sự.”
Chọc má người ta thì lịch sự á...?
Không quan tâm đến vẻ mặt cau có của tôi, Moyong Hi-ah tiếp tục nói.
“Có vẻ công tử suy nghĩ khá nhiều. Suốt chặng đường, ngài cứ lơ đãng không thôi.”
“Tôi có chút việc.”
“Việc ở Thiếu Lâm thì ngài đã xong hết rồi chứ?”
Tôi gật đầu trước lời Moyong Hi-ah.
Ban đầu đến Thiếu Lâm là vì lời nhờ của lão Shin.
Việc gặp Cheolyoung có lẽ là mong muốn của lão Shin.
Dù sao thì đến mức này là xong việc.
Nhưng.
“Tôi nghĩ là tôi đã hoàn thành được một chuyện rồi.”
Tôi nhìn tiểu sa di đang ngáp ngắn ngáp dài trước mặt chúng tôi và nói.
“Nhưng có vẻ có thêm một chuyện nảy sinh nữa.”
Dời ánh mắt đi, tôi nói với Moyong Hi-ah.
“Tiểu thư Moyong.”
“Vâng...”
“Có việc gì với tôi sao?”
“Vâng...”
Trả lời quá thẳng thắn.
Đúng vậy, cô ấy cố tình thể hiện rõ ràng, sao có thể không biết.
“Thế việc gì vậy? Chắc không phải hứng thú với tôi đâu nhỉ.”
“Tại sao ngài lại nghĩ vậy? Có thể tôi hứng thú với ngài mà.”
Moyong Hi-ah quan tâm tôi?
Kể cả khi mặt trời mọc từ hướng tây, không, kể cả khi nó mọc từ mặt đất, cũng sẽ không có ngày nào cô ấy hứng thú đến tôi.
[...Thằng khốn.]
Lão Shin thì thầm.
Vừa tỉnh dậy đã thấy cảnh này nên than vãn sao.
‘À, Moyong...’
Đột nhiên nhớ lời Cheolyoung nói.
Lão Shin từng theo đuổi tiểu thư của gia tộc Moyong.
Rồi bị Lôi Thiên Nhất Kiếm cướp mất...
“Khụ...!”
Cơn đau thắt đan điền, tiếng rên khẽ bật ra.
Lão già chết tiệt này...!
[...Quên lời bịa đặt của thằng sư hói kia đi.]
‘Nói bịa đặt mà sao phải quên...? Lão Shin, ông thật sự theo đuổi Moyong...’
[Ngậm miệng ngay!?]
Không thấy mặt Lão Shin, nhưng không hiểu sao tôi biết mặt lão đang đỏ bừng.
Chắc chắn vậy.
“Công tử Gu? Ngài đau ở đâu à?”
“...Không. Có lẽ đồ ăn lúc nãy tôi ăn không hợp.”
Tôi cố gắng duỗi thẳng lưng đang gập lại. Và tiếp tục câu chuyện dang dở.
“Dù sao, tiểu thư có vẻ không hứng thú tôi.”
“Tại sao ngài lại nghĩ vậy?”
“Đôi mắt của cô không phải là đôi mắt của một người đang hứng thú đến một người khác.”
Trước câu trả lời dứt khoát của tôi, mắt Moyong Hi-ah hơi mở to.
Dùng mắt để phán đoán có hơi quá không nhỉ.
Nhưng tôi khá hiểu về Moyong Hi-ah.
“Tôi không biết cô muốn gì, nhưng nếu có việc với tôi thì nói thẳng ra tốt hơn. Tôi không thích kiểu vòng vo này.”
Vì biết bản chất thật của cô ấy, nên việc giả vờ thế này thật khó chịu.
Tôi nói rõ ràng như kẻ vạch giới hạn, Moyong Hi-ah không trả lời gì.
'Chuyện quái gì thế này.'
Trông cô ấy có vẻ hơi thu người lại.
Nếu so sánh thì cô áy như một con mèo bị ướt mưa.
Nhưng cái đó cũng có thể là diễn.
Tôi không chờ trả lời mà bước đi.
Tôi đi vài bước thì cảm nhận Moyong Hi-ah đang theo sau.
Đi theo Heeyoung thêm một lúc nữa, chúng tôi đến cổng vào ban đầu.
Heeyoung chắp tay như tiễn biệt và chào chúng tôi.
“Mong ý nghĩa của Phật giáo dù chỉ chút ít cũng truyền đến hai vị.”
“Cảm ơn đã vất vả.”
“Nếu muốn xem thêm thì cứ tự nhiên. Vậy nhé.”
Nói xong, Heeyoung quay đi.
Tôi nhìn lưng tiểu sa di rồi bước xuống bậc thang.
Moyong Hi-ah cũng chậm rãi theo tôi xuống.
Tôi hỏi cô ấy.
“Dưới kia có thị nữ khác chờ không?”
Có lẽ vì đột ngột nói chuyện, câu trả lời của Moyong Hi-ah hơi chậm.
“...À có, thị nữ chắc đang chờ.”
Quay lại nhìn Moyong Hi-ah, tai cô ấy đỏ lên.
Dù sao cũng sợ lạnh. Sao lại theo tôi làm gì.
Cô ấy thậm chí còn không đưa cho tôi lý do.
Không biết có việc gì, nhưng nếu không nói thì tôi cũng chẳng có ý định đào sâu.
Tuy nhiên… tôi nhìn cô ấy bằng ánh mắt khó chịu rồi buột miệng.
“Cô có thể đưa tay cho tôi một chút được không?”
“Vâng?”
Moyong Hi-ah ngạc nhiên đưa tay ra.
Tôi nhớ Namgung Bi-ah trước đây lạnh đến mức tay tai đỏ bừng.
‘Chậc.’
Tôi nắm tay cô ấy và truyền nhiệt khí vào.
“Tôi không hiểu tại sao cô lại cố tình làm thế, nhất là khi cô đang yếu vì lạnh, nhưng đừng làm những việc khiến cô kiệt sức. Làm vậy cũng chỉ làm thêm việc cho những người xung quanh cô thôi.”
Tôi biết rất ít về tình trạng của cô ấy.
Nhưng ít nhất tôi nhận thức được nhiệt khí Hỏa Công không giúp được cô ấy.
- Ở bên anh, em thấy bớt lạnh hơn một chút..
Vì ký ức vô ích chồng chéo nên tôi hơi lo chuyện bao đồng.
Có lẽ vì nhiệt khí truyền vào tay, Moyong Hi-ah khẽ run.
Dù sao bên trong cô ấy cũng không ấm lên bao nhiêu.
Chúng tôi nắm tay nhau trong bao nhiêu giây?
Khi cảm thấy đã truyền đủ nhiệt, tôi lập tức buông tay Moyong Hi-ah.
“Cô đi trước đi. Tôi có đồ để quên ở Thiếu Lâm nên phải quay lại một chút.”
“Ơ...! Khoan đã!”
Moyong Hi-ah vội gọi tôi, nhưng tôi bỏ qua và chạy ngược lên Thiếu Lâm.
Vì vậy.
“Quả nhiên...”
Tôi không nghe được tiếng thì thầm của Moyong Hi-ah.
****************
Heeyoung là tiểu sa di.
Sinh ra đã được võ tăng Thiếu Lâm nhặt về và sống như Phật tử.
Tâm tính thuần khiết, tài năng võ công cũng không tệ nên được nhiều người trong Thiếu Lâm yêu mến.
Cậu bé hướng dẫn tham quan cũng rất tốt, bản thân Heeyoung cũng thích tiếp xúc với người khác nên rất nhiệt tình.
Tốt đến mức có một số người lên Thiếu Lâm chỉ để xem Heeyoung.
Ngay sau khi kết thúc hướng dẫn tham quan, Heeyoung cầm chổi và di chuyển.
Bây giờ phải quét sân rồi đi luyện công.
Tách tách.
Đang cầm chổi đi qua khu rừng trong Thiếu Lâm.
Nghe tiếng động phía sau, Heeyoung quay lại.
“Ơ? Thí chủ.”
Ở đó là Gu Yangcheon, người mà hôm nay cậu đã hướng dẫn trong Thiếu Lâm.
Đã tiễn rồi nên tưởng đã xuống núi.
Có vẻ còn việc nên quay lại.
Heeyoung nhìn Gu Yangcheon và mỉm cười nói.
“Có lẽ, thí chủ có thứ gì đó đã để quên-”
“Này.”
Giọng Gu Yangcheon cắt ngang khiến Heeyoung giật mình run rẩy.
Cũng phải thôi, với Heeyoung còn non nớt, giọng Gu Yangcheon quá đáng sợ.
Sát khí dính đặc trong giọng nói khiến chân Heeyoung bản năng run rẩy.
“Thí, Thí chủ...?”
“Ngươi để cậu ta ở đâu.”
“Bây giờ ngài nói gì... Khụ!”
Heeyoung đang run rẩy hỏi thì Gu Yangcheon như tia chớp lao tới bóp cổ cậu.
“Khụ.... Khụ khụ khụ!”
Kuuuuuk!
Áp lực nơi cổ khiến Heeyoung khò khè, nhưng Gu Yangcheon chỉ trừng mắt nhìn bằng đôi mắt rực lửa.
“Thia •••khự... chủ •••. Tha... mạng...”
Heeyoung hoảng loạn van xin tha mạng.
“Chúng ta từng gặp nhau rồi nhỉ?”
Trước lời Gu Yangcheon, cơ thể đang run rẩy của Heeyoung dừng lại.
Đồng thời tiếng thét đang chảy nước dãi của Heeyoung cũng dừng.
“Ngươi gặp ta rồi. Phải không.”
Vài tháng trước ở gia tộc Gu.
Trước lời Gu Yangcheon nói đầy chắc chắn.
Khuôn mặt sợ hãi của Heeyoung lập tức trở nên vô cảm.
Ngay sau đó khuôn mặt nhỏ nhắn của Heeyoung bắt đầu co giật và biến đổi.
Dáng vẻ ghê rợn chồng chéo, thứ từng là Heeyoung nói với Gu Yangcheon.
“Làm sao ngươi biết?”
Rắc-!
Trước lời đó, Gu Yangcheon không do dự dùng sức bẻ gãy cổ tên khốn đó..
