Chương 748: Thân phận chủ mộ
Tầng cao nhất cao ốc Minh Châu, thành phố Đại Hải.
"Diệp tổng, tin mới nhất, Dương Gian, Tôn Thụy, còn có người mới tên Lý Dương của Tổng bộ trước đó bắt taxi đi tới Phúc Thọ Viên, hơn nữa hiện tại đã ở trong đó rồi, Phúc Thọ Viên là một khu nghĩa trang, chuyện này lộ ra một mùi vị không bình thường."
"Ba người ban đầu một người ở Tổng bộ, một người ở thành phố Đại Xương, một người ở thành phố Đại Hán, phân biệt ở ba nơi khác nhau, nay tụ tập cùng một chỗ đi tới một khu nghĩa trang, rõ ràng là có mục đích, có cần phái người đi kiểm tra xem sao không?"
Vị quản lý chín chắn vững vàng hơn ba mươi tuổi kia đang báo cáo tình hình cho Diệp Chân.
Những chuyện khác có thể tạm thời gác lại.
Duy chỉ có động thái của Dương Gian này là phải quan tâm sát sao, dù sao một nhân vật như vậy ở thành phố Đại Hải, một khi làm loạn lên thì hậu quả tuyệt đối vô cùng nghiêm trọng.
Diệp Chân ngồi trên ghế ông chủ trước bàn làm việc, lúc này quay lưng lại, vắt chân, hướng mặt về phía cửa sổ, dường như đang nhìn xuống đại đô thị này, đối mặt với báo cáo của quản lý, hắn không nói một lời, dường như từ lúc trước đã tỏ ra hơi trầm mặc.
Lúc này trên máy tính bảng trong tay quản lý lại nhận được một tin nhắn, gã nói: "Ngay vừa rồi, quản lý phụ trách khu vực đó truyền đến tin tức mới nhất, hôm nay Phúc Thọ Viên sẽ tổ chức một nghi thức hạ táng, người chết là mẹ của ông chủ công ty họ Lưu, Lưu lão thái, đó là một công ty nhỏ, lợi nhuận hàng năm chưa đến một trăm triệu..."
"Cho nên, Dương Gian cũng có khả năng là đến tham dự đám tang này, nhưng khả năng này rất nhỏ."
"Chết một người bình thường, còn chưa đủ để mời được hai vị người phụ trách là Dương Gian, Tôn Thụy đến ủng hộ, hơn nữa cấu hình ba thành viên của bọn họ là cấu hình tiểu đội tiêu chuẩn, ngoài ra chuyên cơ của Tôn Thụy sáng sớm nay đã bay đến chỗ chúng ta, từ thời gian có thể suy đoán, bọn họ là gặp phải chuyện khẩn cấp nào đó nên mới tới đây, thuộc về hành động lâm thời, không nằm trong lịch trình sắp xếp."
Quản lý tiếp tục báo cáo, phân tích rất nhiều thông tin: "Tôi có lý do nghi ngờ, ba người Dương Gian đến thành phố Đại Hải là có liên quan đến sự kiện linh dị, chúng ta phải cực kỳ coi trọng mới được, dù sao chuyện có thể khiến Dương Gian để ý như vậy tuyệt đối sẽ không phải là chuyện nhỏ, rất có thể sẽ mang lại rắc rối lớn cho chúng ta."
"Đề nghị Diệp tổng dẫn theo vài vị quản lý đích thân đi một chuyến, tìm hiểu đầu đuôi sự việc, đồng thời đề phòng một số tình huống đặc biệt, tôi cho rằng Lâm Lạc Mai là một ứng cử viên rất tốt, cô ấy trước đây từng tiếp xúc với Dương Gian, còn cùng tham gia sự kiện linh dị khách sạn Caesar, đôi bên có độ tin cậy nhất định, có thể có tác dụng giao tiếp tốt."
Nói xong.
Quản lý dừng lại một chút, gã chờ đợi phản hồi của Diệp Chân, kết quả đợi mười mấy giây sau Diệp Chân vẫn ngồi trên ghế ông chủ, quay lưng về phía mình, không nói một lời.
"Diệp tổng? Ngài có đang nghe không? Có phải ngủ quên rồi không."
Mặt quản lý đen lại, không biết tại sao đột nhiên có xúc động muốn đánh người.
Nếu không phải đánh không lại tên Diệp Chân này, gã đã mấy lần muốn tẩn cho tên này một trận.
Hơn nữa lúc mình làm báo cáo, Diệp Chân ngủ quên cũng không phải là chưa có tiền lệ, trước đây vẫn thường xuyên như vậy.
Tuy nhiên, quản lý đoán sai rồi.
Diệp Chân không hề ngủ quên, lúc này hắn cử động, xoay ghế lại.
Chỉ thấy mái tóc vốn gọn gàng của hắn lúc này rối bù, cà vạt cũng tháo ra, cả người như bỗng chốc tiều tụy, suy sụp đi rất nhiều: "Ngươi nói xem, cây đinh quan tài kia rốt cuộc có ở trong tay Dương Gian hay không?"
"..." Khóe miệng quản lý giật một cái.
Hóa ra nãy giờ, ngài đang suy nghĩ vấn đề này sao?
"Diệp tổng, có hay không dường như cũng không quan trọng đâu, ngài và Dương Gian không cần thiết phải xảy ra xung đột, dù sao cậu ta cũng là Đội trưởng của Tổng bộ, có tầng thân phận này, xảy ra xung đột với chúng ta trăm hại mà không có một lợi, trước mắt Bằng Hữu Quyển vừa mới tiêu tùng, mục tiêu của Tổng bộ tập trung vào Quỷ Họa, nếu lúc này Dương Gian xảy ra chuyện, sự chú ý của Tổng bộ lập tức sẽ chuyển sang Diễn đàn Linh dị chúng ta."
"Như vậy sẽ rất ảnh hưởng đến sự phát triển của chúng ta."
Diệp Chân nói: "Ta có thể không đánh nhau với hắn, nhưng ta không thể đánh không lại hắn."
"Vốn dĩ ta hành hạ Tiểu Dương như hành hạ chó, giết hắn, dễ như trở bàn tay, nhưng trong tay hắn có cây đinh quan tài kia thì lại khác, ta cũng không muốn giống như Quỷ Chết Đói, bị đóng đinh trên mặt đất như một con chó chết, như vậy thì mặt mũi Diệp mỗ ta để đâu?"
Hắn tự tin, nhưng cũng không phải là không có não.
Người trong giới phần lớn đều biết hồ sơ tư liệu về Quỷ Chết Đói, dù sao chuyện đã qua lâu như vậy, muốn giấu cũng không giấu được, cho nên cũng rõ ràng trong sự kiện linh dị đó cây đinh quan tài kia đã đóng vai trò như thế nào.
Ngay cả lệ quỷ cấp S cũng bị đóng đinh chết cứng tại chỗ.
Cái này mà đóng lên người Ngự Quỷ Giả, chỉ sợ trong nháy mắt sẽ khiến con quỷ trong cơ thể Ngự Quỷ Giả mất đi động tĩnh.
Mà một khi sức mạnh của quỷ bị áp chế hoàn toàn, vậy thì Ngự Quỷ Giả rất có khả năng thiếu đi sức mạnh linh dị duy trì, sẽ đột tử ngay lập tức, cho dù không đột tử ngay, quỷ trong cơ thể bị áp chế, Ngự Quỷ Giả cũng chẳng khác gì người bình thường.
Cho nên, cây đinh quan tài này không chỉ là khắc tinh của quỷ, mà còn là đại sát khí nhắm vào Ngự Quỷ Giả.
Diệp Chân rõ ràng là kiêng kị điểm này.
"Nếu Diệp tổng muốn biết trong tay Dương Gian có đinh quan tài hay không, chỉ có hai cách, một là đánh với hắn một trận, Dương Gian bị ép vào đường cùng, vật phẩm linh dị gì cũng sẽ dùng ra, nhưng tương ứng Diệp tổng cũng phải chịu rủi ro khá lớn, ngộ nhỡ hắn thực sự có đinh quan tài, Diệp tổng rất có thể đánh không lại, chết trong tay hắn."
Quản lý nói: "Cho nên tôi đề nghị cách thứ hai, tiếp tục quan sát, nếu trong tay Dương Gian có đinh quan tài, trong các sự kiện linh dị sau này cậu ta nhất định sẽ dùng lại, mà trước đó chúng ta nên giữ đủ sự kiềm chế với Dương Gian, cố gắng đừng xảy ra xung đột."
"Chi bằng tìm người chơi đùa với hắn chút?" Diệp Chân nói.
"Thăm dò sao?"
Quản lý lắc đầu: "Diệp tổng, khả năng thành công của việc này không lớn, Dương Gian nếu thực sự có đinh quan tài thì không thể tùy tiện lấy ra dùng, cho nên cái giá phải trả để thăm dò rất lớn, nếu người qua đó quá kém, coi như biếu không, dù sao Dương Gian người này gạt bỏ vật phẩm linh dị ra, bản thân cũng là một Ngự Quỷ Giả hàng đầu."
"Cậu ta có thể sống đến bây giờ không phải dựa vào may mắn, cũng không phải dựa vào cây đinh quan tài kia, mà là dựa vào thực lực của bản thân."
Gã cho rằng, Diễn đàn Linh dị có tư cách khiến Dương Gian tung hết bài tẩy chỉ có một mình Diệp tổng, những người khác còn kém chút, trừ khi là dựa vào số lượng người để đè.
Nhưng đôi khi kém một chút chính là kém một chút, số lượng cũng chưa chắc đã có tác dụng, hơn nữa cái giá phải trả cũng không thể chịu đựng nổi, đến lúc đó người chết nhiều, nói không chừng sẽ hủy hoại cả thành phố Đại Hải.
Nghĩ đến đây, trong lòng quản lý thở dài.
Nói cho cùng vẫn là Dương Gian đã là một nhân vật tầm cỡ rồi, đã không còn là kẻ có thể tùy ý nắn bóp nữa, đã có đủ tư cách để lật bàn.
Lúc đầu, Phương Thế Minh thua chính là thua ở điểm này, rõ ràng đã đánh thắng rồi, lại chết một cách mơ hồ trong tay Dương Gian bởi một món vật phẩm linh dị chưa biết.
"Chuyện ở Phúc Thọ Viên ngươi đi sắp xếp đi, những chuyện còn lại ta phải suy nghĩ thêm đã."
Diệp Chân bỗng chốc trở nên nghiêm túc: "Nhưng ngươi phải nhớ kỹ, sự hùng mạnh của ta, là siêu hồ tưởng tượng, không ai xứng đáng để ta toàn lực ra tay."
Khóe miệng quản lý lại giật một cái.
Cùng lúc đó.
Bên trong Phúc Thọ Viên.
Dương Gian và Tôn Thụy tách ra đi lang thang trong nghĩa trang này, xem có thể tìm được manh mối nào khác không, cũng xác định một chút môi trường ở đây và những bất thường có thể tồn tại.
Nhưng rất đáng tiếc.
Không phát hiện được gì, đây là một nghĩa trang rất bình thường, nếu nói điểm duy nhất khiến người ta đáng để ý chính là Dương Gian phát hiện trong nghĩa trang này có không ít bia mộ trống.
Rõ ràng mộ đã tồn tại rất lâu rồi, nhưng bia mộ lại trống không.
Hơn nữa không chỉ một ngôi.
"Không phát hiện gì chứ?" Dương Gian và Tôn Thụy hội họp, hắn hỏi.
"Tuy là mộ địa, nhưng nơi này bình thường hơn những nơi khác, người thường có lẽ cảm thấy hơi âm u, nhưng đó chỉ là tác dụng tâm lý mà thôi, những ngôi mộ này thật sự đào ra thì cũng đều là những cái xác bình thường, hộp tro cốt, không có dính dáng đến sức mạnh linh dị, tôi càng ngày càng nghi ngờ bức thư màu đỏ này rốt cuộc có ý đồ gì."
Tôn Thụy chống gậy nói: "Có lẽ chỉ là một bức thư xua đuổi, cố ý đuổi chúng ta ra khỏi bưu cục, dù sao chúng ta đều là Ngự Quỷ Giả, rất có thể sẽ can thiệp vào sự vận hành của cái bưu cục quỷ dị kia."
"Bức thư màu đỏ giống như một loại biện pháp đối phó, dùng để đối phó với những kẻ không thể kiểm soát như chúng ta."
"Suy đoán này của anh cũng có lý." Ánh mắt Dương Gian khẽ động, vừa rồi hắn thậm chí đã dùng Quỷ Vực quét một vòng.
Cũng không phát hiện được gì cả.
"Tuy nhiên, vẫn phải đợi chúng ta đưa xong bức thư này mới có thể xác định mục đích của bưu cục."
"Lý Dương cậu ấy tới rồi." Bỗng nhiên, Tôn Thụy nhìn về phía lối ra, lại thấy Lý Dương đang chạy chậm tới.
Lý Dương thở hổn hển, gã nói: "Dương đội, Tôn Thụy, vừa rồi tôi hỏi rồi, hôm nay đúng là có một đám tang, khoảng bốn giờ chiều, mộ số 78 sẽ chôn cất mẹ của ông chủ công ty họ Lưu, Lưu Vĩ Minh, Lưu lão thái, bà cụ trên bia mộ kia cũng họ Lưu, chắc là không sai đâu."
"Nhưng buổi chiều ở đây sẽ tổ chức một nghi thức hạ táng, đến lúc đó sẽ có không ít người tham gia, hiện tại nhân viên công tác của nghĩa trang này đang sắp xếp rồi."
"Bây giờ là mười một giờ sáng, khoảng còn hơn một tiếng nữa, quan tài của Lưu lão thái sẽ được đưa tới."
Tôn Thụy nói: "Cho nên chúng ta phải đưa bức thư này vào tay Lưu lão thái trong quan tài kia? Dương đội, chúng ta không cần thiết phải đợi, trực tiếp đi tìm quan tài của Lưu lão thái kia, nhét thư vào là xong chuyện."
Dương Gian lắc đầu nói: "Không, như vậy đa phần là không hoàn thành nhiệm vụ, bức thư này chắc phải đợi sau khi Lưu lão thái chôn xuống mới đưa qua, người không nhập thổ, vậy người chết làm sao có thể coi là chủ nhân của mộ số 78? Ngộ nhỡ giữa chừng lại có biến số, Lưu lão thái không chôn ở mộ này nữa, thì làm thế nào?"
"Trò chơi chữ nghĩa trong thông tin?" Tôn Thụy nhíu mày.
Dương Gian nói: "Chưa chắc không có khả năng này, tốt nhất vẫn là làm từng bước, trước mắt không còn mấy tiếng nữa, đợi thêm cũng không ngại."
Tôn Thụy nói: "Tôi hơi lo lắng người của Diễn đàn Linh dị đến gây sự, đến lúc đó ảnh hưởng đến bên này của chúng ta, nếu là ở thành phố Đại Hán, tôi cam đoan một chút cũng sẽ không vội."
Gã nghĩ nơi này không nên ở lâu, sớm đưa thư xong sớm rời đi thì ổn thỏa hơn một chút.
Chuyện Quỷ Bưu Cục tuy nghiêm trọng, nhưng người của Diễn đàn Linh dị còn lằng nhằng hơn.
Mà ngay trong lúc bọn họ nói chuyện, chờ đợi.
Trên một con đường ở thành phố Đại Hải, bên trong một chiếc xe sedan kéo dài, một cỗ quan tài kiểu Âu màu đen đang được vận chuyển đến Phúc Thọ Viên.
Quan tài nặng nề, bên trong chứa một người chết vừa mới hoàn thành khâm liệm.
Đó là một bà cụ hơn bảy mươi tuổi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
