Tensei Shitara Heishi Datta? Akai Shinigami to Yobareta Otoko

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

234 1492

Sói và Giấy da: Tân Sói và Gia vị

(Đang ra)

Sói và Giấy da: Tân Sói và Gia vị

Hasekura Isuna

Đây là câu chuyện về Sói và Giấy da – chuyến phiêu lưu của hai người, một hành trình rồi sẽ làm thay đổi cả thế giới!

32 689

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

110 262

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

338 1133

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

(Đang ra)

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

Tam Phong 11

Lựa chọn đơn giản như vậy còn cần suy nghĩ sao? Đương nhiên là chọn 3 rồi.

1590 5820

Cô Em Gái Kế Chẳng Hề Nói Chuyện Lại Là Bạn Game Online Đã Cùng Tôi Làm Những Trò Con Bò Suốt Bao Năm

(Đang ra)

Cô Em Gái Kế Chẳng Hề Nói Chuyện Lại Là Bạn Game Online Đã Cùng Tôi Làm Những Trò Con Bò Suốt Bao Năm

Hibariyu

Sống chung dưới một mái nhà với một cô gái xinh đẹp, và một chàng trai đang ở tuổi mới lớn của thời trung học — một câu chuyện hài lãng mạn ngọt ngào đến tan chảy bắt đầu!

104 309

Web Novel - Chương 49: Ánh Nến

Patrick đẩy một chiếc xe chở đầy bao lúa mì, đi lại trong pháo đài.

Anh vừa đi vừa dò xét vị trí kho vật tư, doanh trại binh lính, và nguồn nước. Thỉnh thoảng, anh giả làm một thương nhân mới đến, hỏi lính gác xem phải vận chuyển lúa mì đến đâu.

Sau khi xác định được kho lương thực, anh giao lúa mì cho binh lính phụ trách và nhận tiền.

Patrick giấu chiếc xe vào một chỗ khuất gần đó, rồi cũng ẩn mình.

Mặt trời lặn, lượng người qua lại giảm đi một chút. Bên trong pháo đài, lính gác vẫn tuần tra. Nhưng có vẻ họ đã lơ là cảnh giác.

Lính tuần tra vừa đi vừa trò chuyện.

“Nghe nói quân đội Hoàng gia đang tập trung ở cổng sau của pháo đài.”

“Chắc là họ không liều lĩnh tấn công pháo đài đâu. Đến nơi từ hôm qua rồi, chắc giờ này đang lắp đặt máy bắn đá chăng?”

“Vậy là trận chiến sẽ bắt đầu từ sáng mai à?”

“Chắc vậy. Trên cổng và tường thành chắc sẽ nguy hiểm lắm. Chúng ta sau khi tuần tra đêm xong thì sẽ làm nhiệm vụ truyền tin, vậy là còn đỡ hơn nhiều.”

(Hừm, quân đội đã đến rồi. Giờ chỉ còn việc đốt lương thực và tìm cách xử lý cánh cổng nữa thôi.)

Đêm khuya, Patrick lẻn vào kho lương thực. Khi vận chuyển lúa mì vào, anh đã xác nhận rằng không có khóa. Anh cũng đã biết có hai người lính phụ trách ở đó. Anh không biết liệu đêm có còn hai người không, nhưng không có bóng người nào trước cửa. Chắc là họ ở bên trong.

Patrick nhẹ nhàng mở cửa. Cánh cửa kêu kẽo kẹt một tiếng rất khẽ.

Người lính phụ trách kho lương thực giật mình vì tiếng động, quay đầu nhìn về phía cửa, chỉ thấy một bóng người đen mờ ảo trong ánh trăng lờ mờ.

“Ai đó!”

Trước tiếng hỏi đầy trách móc, người lính phụ trách còn lại rút kiếm ở thắt lưng ra. Hai người cầm đèn cầy tiến lại gần cửa. Người đàn ông cầm kiếm vừa dò xét vừa nhìn xung quanh, nhưng trong kho tối đen như mực. Ánh đèn cầy chỉ chiếu sáng được vài mét.

Cứ ngỡ có thứ gì đó khẽ động từ phía sau cây cột, thì một dòng chất lỏng màu đỏ đã bắn ra từ cổ người đàn ông đang cầm kiếm.

“Ặc ặc!”

Trong kho vang vọng tiếng rên rỉ, người còn lại đánh rơi đèn cầy, vội vàng rút kiếm. Đèn cầy vẫn cháy nhưng chỉ chiếu sáng dưới chân, khiến tầm nhìn càng trở nên tệ hơn.

Một tiếng cạch vang lên phía sau người lính, anh ta quay lại, thấy một thanh kiếm rơi gần cây đèn cầy bị đánh rơi.

“Kiếm? Chết tiệt! Bị lừa rồi.”

Người lính nhanh chóng hiểu rằng đó chỉ là một thanh kiếm bị ném ra, vội vàng nhìn xung quanh. Đồng đội của anh ta, người vừa bị cắt cổ, có lẽ đã tắt thở, không nhúc nhích. Người lính quay người đi, như muốn tránh nhìn cái chết của đồng đội. Đó là một sai lầm.

Người lính cảm thấy một cú sốc nóng bỏng ở lưng, và theo phản xạ, anh ta vung thanh kiếm đang cầm.