Tensei Shitara Heishi Datta? Akai Shinigami to Yobareta Otoko

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

234 1493

Sói và Giấy da: Tân Sói và Gia vị

(Đang ra)

Sói và Giấy da: Tân Sói và Gia vị

Hasekura Isuna

Đây là câu chuyện về Sói và Giấy da – chuyến phiêu lưu của hai người, một hành trình rồi sẽ làm thay đổi cả thế giới!

32 689

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

110 264

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

338 1166

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

(Đang ra)

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

Tam Phong 11

Lựa chọn đơn giản như vậy còn cần suy nghĩ sao? Đương nhiên là chọn 3 rồi.

1590 6184

Cô Em Gái Kế Chẳng Hề Nói Chuyện Lại Là Bạn Game Online Đã Cùng Tôi Làm Những Trò Con Bò Suốt Bao Năm

(Đang ra)

Cô Em Gái Kế Chẳng Hề Nói Chuyện Lại Là Bạn Game Online Đã Cùng Tôi Làm Những Trò Con Bò Suốt Bao Năm

Hibariyu

Sống chung dưới một mái nhà với một cô gái xinh đẹp, và một chàng trai đang ở tuổi mới lớn của thời trung học — một câu chuyện hài lãng mạn ngọt ngào đến tan chảy bắt đầu!

104 311

Web Novel - Chương 38: Giật Mình

Trung tâm doanh trại địch chìm trong biển lửa.

Patrick ném nốt số dầu còn lại vào chiếc lều lớn nhất, quăng que diêm rồi rời đi.

“Ta về rồi đây.”

Chỉ một lời nói đó, nhưng ba người đang chờ đợi giật bắn mình.

“Trung úy, xin ngài, làm ơn đi nhẹ nói khẽ một chút khi đến gần đồng đội ạ!” Mirko nói với vẻ áy náy.

“Không, lửa bốc lên ngùn ngụt, mọi người đang la hét ầm ĩ mà, phải biết là tôi sắp quay lại chứ!”

“Chúng tôi cũng nghĩ vậy mà…” Đến cả Colton cũng nói thế.

“Thế nào? Kết quả ra sao rồi?”

“Hoàn hảo. Thay giáp rồi chuồn thôi.”

Họ nhanh chóng thay giáp da, lên lưng Phi Long và tiến sâu vào rừng.

“Bao nhiêu cái lều bị cháy?”

Người chỉ huy đội tiên phong hỏi thuộc hạ.

“Vâng, khoảng 20 cái bị cháy rụi. Quan trọng hơn, tất cả các lều chứa lương thực đều bị thiêu rụi hết.”

Người thuộc hạ đáp.

“Đồ ngu! Binh lính đang làm cái quái gì vậy?! Thế này thì ngày mai làm sao mà chiến đấu được nữa?!”

Chỉ huy gào thét, nước bọt bắn tung tóe.

Tuy nhiên, người chỉ huy này cũng không thể nói người khác được. Vì hắn ta đang ngủ trong chiếc lều lớn nhất nên đã phát hiện ra đám cháy muộn, và giờ cánh tay phải của hắn bị bỏng nặng.

(Binh lính đang chiến đấu, vậy mà ông ta lại ung dung ngủ, đáng đời bị bỏng!) Người thuộc hạ thầm nghĩ trong lòng, rồi nói:

“Thần xin lỗi, nhưng các binh lính đều nói không thấy kẻ khả nghi nào ạ.”

“Rõ ràng là do kẻ địch phóng hỏa mà! Bao nhiêu cái lều này làm sao có thể tự nhiên bốc cháy được chứ?!”

Điều đó là đương nhiên.

“Đúng là như vậy, nhưng hỏi ai cũng nói không có ai khả nghi.”

“Haizzz, lũ vô dụng! Dù sao cũng mau phái truyền tin về bản doanh chính!”

“Vâng! Ngay lập tức!”