Tensei nanajou de hajimeru isekai raifu ~bannnou maryoku ga areba kizoku shakai mo yoyuu de ikirareru to kiitanodesuga!?~

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 10

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 103

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 175

Tập 01 - Chương 21: Mứt oải hương

Chương 21: Mứt oải hương

Đã một tuần trôi qua sau khi Titania thay đổi kế hoạch luyện tập của Mylia từ tập trung thực chiến sang giảng dạy lý thuyết.

Mùa thu hoạch hoa oải hương đã kết thúc, và công việc làm mứt oải hương hàng năm bắt đầu.

Trong khi mọi người làm việc ở sân sau thì Mylia luyện tập kiểm soát ma lực trong thư phòng.

Âm thanh Robin chỉ đạo dân làng vang tới tận chỗ Mylia đang cố gắng tập trung vào luyện tập.

(Tưởng tượng ma thuật đang tuần hoàn qua từng tế bào của mình. Ma thuật có nguồn gốc từ trí tưởng tượng. Có nghĩa là tâm trí có có liên quan tới ma thuật... Sau khi tuần hoàn ma thuật xong, kế đến mình cần để ma thuật tràn ngập trong tâm trí...)

“Nếu con không thể kiểm soát tốt ma lực của mình, con sẽ không thể sử dụng ma thuật hệ tinh thần.” (Titania)

Không một ai biết Mylia sẽ phải chiến đấu với cái thứ quỷ quái gì, nhưng Titania yêu cầu Mylia phải thành thạo ma thuật tinh thần.

“Fuuhh...”

Việc hít thở cũng quan trọng không kém.

Mylia hít một hơi sâu rồi thở ra.

Rồi lặp lại việc này nhiều lần nữa.

「Suuu... Fuuuhh...」(Mylia)

Việc đưa ma lực vào tâm trí không hề dễ dàng vì ‘tâm trí’ không hề có hình dạng nào cả.

Mylia tưởng tượng ma tượng ma lực tập trung tại chính giữa ngực mình.

Cứ mỗi 15 giây cô hoàn thành một nhịp thở.

Sau bốn mươi lần nhịp, bài luyện tập đầu tiên đã hoàn tất.

「Fuuhhh…….. Yosh.」(Mylia)

Mylia ngồi xuống ghế và ngả lưng về sau.

Cô nhớ lại bài giảng của Titania với tiếng hò hét của Robin làm nhạc nền.

(Sư phụ từng kể cho mình về những câu chuyện cổ tích của thế giới này. Mình không biết là cũng tồn tại những câu chuyện tương tự như “Omusubi Kororin” hay “Urashima Taro” trong thế giới này.)

Mylia cúi người về trước, đặt cằm lên tay và nghĩ về những giấc mơ của cô.

(Làm quen với những người bạn dễ thương... Ăn yakiniku mỗi ngày... Mình có thể biến giấc mơ của mình thành hiện thực nếu mình có thể thành thạo phép thuật. Chloe onee-chan nói rằng có cửa hàng chuyên bán thịt ở thủ đô. Liệu mình có thể mua thịt khi mình tới thủ đô không? Nhưng trước tiên, mình cần phải kiếm tiền đã.)

Mylia rất nôn nóng để biến giấc mơ của mình thành hiện thực trong tương lai.

(Mình không chỉ biến những giấc mơ của mình thành hiện thực, mình cũng sẽ giúp Chloe onee-chan biến giấc mơ của chị ấy thành hiện thực luôn!... Nhưng bây giờ mình cần phải cố gắng hết sức để luyện tập ma thuật!)

Mylia vẫn nghĩ rằng mình vẫn chỉ ở tầm các ma pháp sư trung bình.

Khả năng ma thuật của Titania không thể nào đem đi so với ma thuật sư bình thường được, nhưng cô cũng có những ước lượng mơ hồ về bản thân.

Mylia từng một lần hỏi Titania về trình độ ma pháp của cô, và nhận được câu trả lời kiểu, “Trình của ta à? Ta không biết nữa, nhưng ta chắc mình tốt hơn mấy tên ma thuật sư nhân loại ở thủ đô. Để coi nào, con sẽ trở thành một ma thuật sư toàn diện nếu con đạt được tới trình độ của ta.”

Bởi vì cái đánh giá mơ hồ của Titania, Mylia nghĩ rằng cô bé vẫn chưa cố gắng đủ.

(Sư phụ thường nói, “Những kẻ không thể kiểm soát ma lực tốt của mình đều không phải là ma thuật sư.” Mình nên khắc ghi điều này.)

Titania đã thật sự rất khắt khe với Mylia.

Bởi vì cô ấy muốn Mylia phát triển khả năng tự kiềm chế bản thân.

(Mọi người trong Học viện Nữ sinh Hoàng gia chắc chắn sẽ đem mình ra làm trò đùa nếu ma thuật của mình tệ hại. Nhưng mà... mình cũng có cảm giác mình sẽ bị họ bắt nạt nếu ma thuật của mình quá tốt... hự, mấy cái ký ức tồi tệ từ kiếp trước hồi còn đi học vẫn còn trong đầu mình...)

Hồi tưởng lại cuộc sống học đường tăm tối của mình, Mylia thở dài.

Mylia không hề biết rằng cô bị cô lập bởi bạn học không phải vì cô quá thông minh, mà là cô được tỏ tình bởi một tên nam sinh ngầu nhất cái trường đó.

(Sư phụ nói mình có lượng ma lực rất lớn, nhưng điều đó không có nghĩa là mình sẽ giỏi ma thuật. Mình cần phải luyện tập nhiều hơn.)

Cô ngưng dòng hồi tưởng về những ngày cao trung và tập trung lại việc luyện tập kiểm soát ma lực.

(Sư phụ nói mình nên luyện tập ma thuật tinh thần, nhưng mình không biết tại sao sư phụ lại nói mình làm vậy... Mình muốn luyện tập ma thuật dịch chuyển hơn mà...)

Mylia nhắm mắt lại và cố gắng tập trung, đột nhiên ---

“C-cái quái gì thế này!?”

--- Cô nghe thấy tiếng thét của một dân làng già ở ngoài kia.

(Ể? Chuyện gì vậy?)

Mylia chạy tới của sổ thư phòng và nhìn ra ngoài.

Nhiều dân làng, Chloe, Ella và Robin đang nhìn vào trong cái lọ.

(Tuần hoàn ma lực... Kích hoạt “Ưng nhãn”!)

Với ma thuật viễn vọng, Mylia nhìn vào trong cái lọ khiến mọi người sốc.

Sau khi thấy những gì bên trong, Mylia cũng bất ngờ.

(Ể!? Mứt oải hương đang phát sáng!? Cái gì đang xảy ra vậy!?)

Lọ mứt oải hương đã được nấu sôi và chuyển sang màu tím đang phát sáng nhè nhẹ, cho một cảm giác thần bí.

Robin nắm lấy vai của Chloe và bắt đầu lắc chúng một cách thô bạo.

(Chloe onee-chan! Chết tiệt, con mụ lẳng lơ này! Kích hoạt “Điện đàm”!)

Mylia nhanh chóng dùng một phép thuật để nghe được âm thanh từ xa.

“Chloe, thế quái mày làm được như thế!? Mày là người thu hoạch đám oải hương đó đúng không!?”

“Đau em, onee-sama! Em cũng không biết chuyện gì đang xảy ra mà!”

“Mày đang giấu điều gì đó!? Mày đừng có mà lừa tao!”

“Nhưng em thật sự không biết! Không có ma thuật nào có thể làm mứt phát sá---”

Chloe ngưng lại giữa chừng và làm vẻ mặt như thể cô vừa mới tìm ra lý do.

Cô hướng ánh nhìn về thư phòng trong giây lát và lập tức thu mắt lại.

(Ể? Là do mình? Đám mứt phát quang là do mình làm? –A!)

“Vậy là mày biết gì đó hử? Nói tao nghe mày đang giấu cái gì!”

Robin tra khảo Chloe bạo lực hơn.

Mylia rời khỏi cửa sổ và đưa tay lên ôm đầu.

(Đây chắc chắn là lỗi của mình... Mình đã dùng phép dò tìm để giúp Chloe onee-chan thu hoạch hoa oải hương... Mình chỉ dò những đám hoa chứa ma lực bởi chúng chắc hẳn có chất lượng tốt... Có lẽ đó là lý do tại sao mứt lại phát sáng... Uwaa! Chloe onee-chan bị mắng vì mình!)

Mylia co người xuống và bắt đầu lăn trên sàn trong khi ôm đầu.

(Nếu bọn họ biết được mình có thể dùng ma thuật thì sao!? ... Không. Bình tĩnh lại, Mylia. Chuyện đó sẽ không xảy ra!)

Mylia men lên cửa sổ và nhìn về phía sân sau lần nữa.

Lúc Robin nắm lấy váy của Chloe, Ella ngay lập tức ngăn cô ta lại.

“Robin, đủ rồi!”

“Nhưng mà, mẹ! Nếu chúng ta biết cách làm loại mứt này, chúng ta sẽ kiếm được rất nhiều tiền!”

“Nó đã nói là nó không biết rồi. Ta đã làm mứt từ rất lâu rồi nhưng đây là lần đầu tiên ta thấy mứt phát sáng. Chúng ta nên đưa cái này cho ngài giám mục. Có lẽ ông ta biết vài điều về nó!”

Robin cuối cùng cũng thả Chloe ra và đứng trước cái hũ đầy mứt phát sáng với biểu cảm như thể muốn nói rằng, “Tao sẽ không để bất kỳ ai chạm vào cái này!”

“Này, tên kia! Chạy tới nhà thờ và gọi giám mục tới đây! Nhanh lên!”

“D,dạ vâng thưa cô!”

Anh ta lập tức chạy khỏi sân sau, hướng tới nhà thờ.

Hai mươi phút sau, giám mục 80 tuổi bước tới.

Vị giám mục nhìn vào mứt oải hương đang phát sáng và gật gù.

“Thưa cha, ngài có biết tại sao đám mứt lại phát sáng không?”

“Hmm... nó chứa rất nhiều ma lực thuần khiết... Ai đã thu hoạch oải hương để làm chỗ mứt này đây?”

Tất cả trừ vị giám mục đều đồng loại nhìn vào Chloe.

“Ồ? Chloe ojou-sama? Ra vậy. Có vẻ là con đã thu hoạch oải hương có chứa rất nhiều ma lực.”

“Vậy sao ạ? Cháu không biết gì hết...”

Chloe dùng gồng hết cơ mặt của mình để nặn ra nụ cười.

(Gyaaaaa! Vậy thật sự là lỗi của mình! Mylia, đồ ngốc!)

Với sự tội lỗi tràn đầy, Mylia mắng chính mình.

(Chloe onee-chan, em xin lỗi! Em thật sự xin lỗi! Sư phụ đã nói em không được dùng phép thuật bừa bãi nhưng, em đã...Uuuu...)

Mylia đã dogeza trong thư phòng một mình và nhìn nhận lại sai lầm của bản thân.

Cô mém chút nữa thì khóc rồi.

Trong khi dogeza, Mylia dùng viễn thị để quan sát tình hình ở sân sau.

Mà không nhận ra rằng mình đang lặp lại chính cái sai lầm sẽ không dùng phép thuật một cách không cần thiết.

“Hô hô hô. Vậy là con đã thu hoạch hoa oải hương chứa ma lực mà không hề hay biết? Con thật sự là một đứa trẻ được chúc phúc bởi Nữ thần. Mong Celis-sama luôn bảo vệ con.”

Vị giám mục mỉm cười với Chloe.

Chloe liền lắc tay lắc đầu điên cuồng.

“Kh,không phải ạ. Con chỉ là đứa con gái thứ sáu của một gia đình quý tộc nghèo khó có thể tìm thấy ở bất kỳ đâu. Không có gì đặc biệt ở con đâu ạ!”

Nghe được từ “nghèo khó”, Ella và Robin lườm Chloe như thể đang muốn nói điều gì đó.

“Ahh~ Nữ thần vạn tuế!”

“Chloe ojou-sama là đứa trẻ của nữ thần?”

“Cô ấy có sự bảo hộ của Celis-sama!”

“Đẹp làm sao...”

“Nữ thần muôn năm!”

Vì lý do nào đó, dân làng bắt đầu ca ngợi Chloe.

Vài tên trai trẻ vừa cầu nguyện vừa nhìn vào ngực của Chloe.

(Oi, ngươi đang nhìn đi đâu hả!? Nhưng thực sự thì, Chloe onee-chan xinh đẹp như nữ thần vậy. Ừm ừm.)

Mylia gật gù một mình.

(Từ đã! Giờ không phải lúc cho cái này! Mình phải làm gì đó để giúp chị ấy!)

“Chloe, mày không dùng được ma thuật đúng không?”

“Em không...”

“Vậy thế quỷ nào mày lại thu hoạch được đống oải hương đó!? Nói tao nghe!”

“Robin, con biết Chloe thông minh và tài năng mà? Ta không nghĩ con có thể làm vậy dù cho biết được cách thức.”

“Mẹ, sao mẹ có thể nói như thế!?”

“Giờ Chloe có thể làm cho gia đình ta giàu có, ta không nghĩ việc gả Chloe cho Bá tước Hansen là một ý hay nữa...”

Ella nhìn Chloe rồi nhìn xuống đám mứt oải hương chất lượng cao.

(Eh? Tình hình tự dưng phát triển theo hướng tốt sao?)

Cả Mylia và Chloe đều bất ngờ bởi mẹ họ nói sẽ tạm hoãn lại việc đính hôn của CHloe.

“Tuy nhiên, ta phải báo cáo với người đó trước.”

Sau đó, Ella cảm ơn ngài giám mục đã đến rồi bắt đầu san mứt oải hương phát sáng và trong một lọ nhỏ.

Trong khi đó, dân làng bắt đầu gọi Chloe là “Nữ thần Chloe”.

Chloe mang vẻ mặt không biết nói gì khi dân làng gọi cô ấy như vậy.

(Ah, cảm ơn trời, không có gì tồi tệ xảy ra cả...)

Khi Mylia vừa thở ra và tựa người vào khung cửa sổ, cô thấy dân làng chạy vào sân sau.

Có vẻ là anh ta đã tới từ phía làng, trông có vẻ hụt hơi.

“Xe ngựa của Bá tước Hansen đã đến! Còn nữa, tôi được yêu cầu đưa lá thư này tới cho Chloe ojou-sama!”

“Một lá thư cho tôi?”

“Vâng! Họ nói tôi rằng phải chắc chắn rằng cô đọc nó. Có vẻ như những kỵ sĩ muốn nói chuyện với tiểu thư.”

(Một lá thư cho Chloe onee-chan? Mình tự hỏi nội dùng trong đó là gì.)

Chloe cẩn thận bóc miếng sáp niêm phong và lấy lá thư ra.

Trong khi đó, Ella và Robin đang quan sát cô từ bên cạnh

Sau khi đọc xong lá thư, vẻ mặt Chloe tái mét.

“Không thể nào... là thư đính hôn...”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!