Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Truyện tương tự

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

(Đang ra)

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Giai thất

PS: Truyện thiên về đấu trí, thuộc thể loại vô hạn lưu. Tác giả đảm bảo dàn nhân vật chính (cả nam và nữ) sẽ không "bay màu", còn các người chơi khác thì.

1047 15101

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 6

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 33

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 18

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 820

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

446 23113

Tập 01 - Chương 1 ~ 5

Chương 1 ~ 5

**Chương 1: Cuộc gặp gỡ**

*Đoàng.* Một âm thanh lớn vang vọng.

Giữa màn đêm đang lan tỏa, những bông hoa khổng lồ nở rộ, tô điểm cho bức tường thành trắng toát của tòa lâu đài. Sắc đỏ, sắc vàng rực rỡ trang hoàng cả bầu trời. Các pháp sư hoàng gia đang tận dụng cơ hội này để bắn lên những tràng pháo hoa, khuấy động không khí cho Lễ Tạ Ơn diễn ra mỗi năm một lần.

Chúng tôi băng qua đại lộ đông nghẹt người, đẩy cửa bước vào Thương hội Marc. Tôi giơ tay gọi người nhân viên quen mặt, rồi bày lên quầy những chiến lợi phẩm vừa mang về từ hầm ngục. Một chiếc bùa hộ mệnh có gia hộ, vài viên đá quý nhỏ và một chiếc khiên tròn chế tác tinh xảo. Giá thu mua đổi ra được khoảng 20 đồng vàng.

Chúng tôi chia chác ngay tại chỗ. Tính cả những đồng vàng nhặt lẻ tẻ, sau khi chia làm sáu phần, tôi nhận được hơn 4 đồng vàng một chút. Nếu không ăn chơi trác táng thì số tiền này đủ để tôi sống vất vưởng trong khoảng hai tháng. Tôi cất tiền vào túi áo, chào tạm biệt những thành viên tổ đội thuê tạm thời, thì Bash – gã chiến binh – cất tiếng gọi.

"Làm tí rượu ăn mừng không?"

"Tôi xin kiếu. Vậy nhé."

Bỏ ngoài tai lời càm ràm "Cái thằng khó gần", tôi rời khỏi Thương hội Marc và chui bừa vào một quán rượu.

Quán đông nghịt khách đến vì Lễ Tạ Ơn, nhưng khi tôi bảo đi một mình, họ vẫn dẫn tôi đến một cái bàn trong góc. Tôi gọi một ly bia Ale cùng ít đồ nhắm rồi tự mình nâng ly chúc mừng. Đằng nào thì đi uống với đám kia cũng chẳng có gì vui vẻ. Vừa nghĩ, tôi vừa nhớ đến khuôn mặt xinh đẹp của nữ tu sĩ Eiria và nữ pháp sư Aisha.

Nếu có cơ hội làm thân với họ thì đi cũng được đấy, nhưng khả năng mấy cô nàng đó để mắt đến tôi còn thấp hơn cả việc tôi một mình sống sót trở về từ tầng 3 hầm ngục. Những cô gái toát ra vẻ tiểu thư khuê các ấy đời nào lại để ý đến một tên trộm cắp dơ dáy như tôi. Dù họ không nói thẳng vào mặt tôi là "đồ ăn hại vô dụng trong chiến đấu" như bọn chiến binh tiền tuyến hay làm sau lưng, nhưng chắc chắn họ chẳng có hứng thú qua đêm với tôi đâu.

Tôi bắt chuyện với cô em bồi bàn vừa mang ly bia mới tới.

"Mấy giờ thì em hết ca?"

Cô nàng liếc nhìn tôi, cười xã giao nhưng câu trả lời lại đầy phũ phàng.

"Đang lễ hội thế này mà. Phải đến sáng ạ."

Tôi nhìn theo cái mông đầy đặn đang rời đi đầy tiếc nuối, rồi nốc cạn ly bia. Tôi nhìn xuống trang phục của mình. Bộ giáp da chắp vá và thanh đoản kiếm với phần chuôi đã bong tróc sơn. Tôi khẽ thở dài. Quả thật, bộ dạng này hơi tàn tạ để đi tán gái. Nhìn thế nào cũng chẳng giống kẻ có tiền.

Tôi nhìn quanh định gọi người phục vụ tiếp theo. Một nhóm thương nhân ở bàn bên cạnh đang nâng ly nhưng vẻ mặt lại chẳng mấy hào hứng. Tiếng thì thầm lọt vào tai tôi.

"...Thần Long Công Chúa mất tích..." "...Bị bắt cóc, kịch liệt..." "...Có tin đồn hủy bỏ Lễ Tạ Ơn, nhưng mà..." "...Năm sau thì..."

Sau đó, tôi thử bắt chuyện với vài cô em nữa, nhưng tất cả đều công cốc. Chỉ có đống ly bia rỗng là tăng lên. Tôi để lại 2 đồng bạc rồi đứng dậy. Khi tôi bảo không cần thối lại, người phục vụ tỏ vẻ ngạc nhiên, nhưng tôi đã mất hứng rồi. Túi tiền đang rủng rỉnh, cứ đi mua một cô ả cao cấp mà bình thường không sờ tới được là xong.

Tôi loạng choạng đi về phía phố đèn đỏ. Đã đi qua vài lần nên tôi biết chỗ. Trên đường, có một bà lão dựng quầy bói toán. Bà ta phán tôi có tướng gặp nạn vì đàn bà. Dĩ nhiên là tôi lờ đi. Vừa ngắm nghía những khuôn mặt xinh đẹp đứng bên cửa sổ, tôi vừa lượn qua vài quán. Mấy quán cao cấp nhất thì đúng là không với tới, nhưng tầm trung thì số tiền trong tay dư sức để tôi có một đêm vui vẻ. Tôi chợt nhớ lại lời của gã chiến binh từng lập đội cùng vài lần trước đây.

"Không đùa đâu. Thiên đường đấy. Khác hẳn mấy ả loanh quanh đây. Da thịt mềm mại như muốn tan chảy ra ấy. Chỗ đó cũng tuyệt vời, nhưng ngón tay với lưỡi thì... Chậc, nhớ lại thôi là thằng nhỏ đã chào cờ rồi. Có tiền thì trước khi chết phải thử một lần cho biết."

Nghe đâu gã chiến binh đó hôm nọ vừa đạp phải bẫy trong mê cung và bị thổi bay xác. Có vẻ hắn đã không nghe lời khuyên của tôi là đừng có keo kiệt mà hãy thuê một Thạo Tặc (Thief) chuyên nghiệp vào nhóm.

Chức nghiệp đăng ký chính thức của tôi là Trinh Sát (Scout). Vương quốc không chỉ quản lý hầm ngục mà còn điên đầu với lũ trộm cắp hành nghề ngay dưới chân thành, nên những năm gần đây họ trấn áp rất gắt gao. Vì thế, số lượng đạo tặc có tay nghề giảm hẳn, khiến mạo hiểm giả chịu thiệt thòi và gặp vô vàn khó khăn khi lặn ngục. Bù lại, không như trước kia, giờ tôi có thể yêu cầu chia đều phần thưởng.

Tôi dừng mắt trước một mỹ nhân eo thon nhưng ngực thì to như quả dưa lưới. Trên cửa sổ cắm ba bông hồng. Nghĩa là giá cho một đêm là 3 đồng vàng. Tôi từng vào quán cắm hoa bách hợp, nhưng quán treo hoa hồng thì chưa bao giờ. Khi tôi đến gần cửa, một gã đàn ông mặc áo giáp lưới cao cấp, khoác áo choàng đen bước ra chặn đường.

"Ngài định đi đâu thế?"

Hắn ngăn tôi lại với thái độ lịch sự nhưng đầy vẻ khinh khỉnh.

"Gì chứ? Tiền thì tao có đấy."

Gã đàn ông cười nhạt.

"Ngài cứ đùa. Tôi không biết ngài từ cái xó xỉnh nào tới, nhưng đơn vị tiền tệ của quán chúng tôi là đồng vàng. Hình như ngài có chút nhầm lẫn."

Tôi tuy say nhưng chưa đến mức mất trí mà lôi vàng ra giữa đường.

"Cứ cho tao vào đi đã. Tao bảo là có tiền mà."

"Kể cả ngài có khả năng thanh toán thì khách hàng như ngài cũng không phù hợp với không khí của quán chúng tôi. Đi về phía đằng kia sẽ có mấy quán rẻ hơn cho ngài chơi đấy."

Đến đây, gã lột bỏ lớp mặt nạ quý ông.

"Cút ngay."

Sau đó, tôi bị đối xử tương tự ở vài quán nữa. Do cãi nhau một hồi nên khát nước, tôi lại mua rượu ở quán vỉa hè uống tiếp. Ký ức rõ ràng của tôi chỉ dừng lại ở đó.

Tôi ôm cái đầu đau như búa bổ, mở mắt ra. Lưng đau ê ẩm, có vẻ tôi đã ngủ trên nền đất gồ ghề. Ngồi dậy giữa con đường lất phất sương sớm, tôi phát hiện một vật gì đó cuộn tròn dưới áo choàng của mình ngay vùng bụng. Vật đó cựa quậy rồi thò đầu ra. Là một cô bé với đôi mắt màu nâu đỏ. Cô bé rụt rè mở miệng.

"Ch... Chào buổi sáng ạ."

---

**Chương 2: Đàm phán hoàn trả**

Cô bé gầy nhom, từ mặt mũi đến đầu ngón tay đều cáu bẩn kinh khủng. Dưới mái tóc bết bát dầu mỡ và bụi bặm, trên má cô bé hằn rõ một vết sẹo do dao cứa. Điều khiến người ta thấy đau đớn hơn cả là móng tay của con bé đã bị bong tróc vài cái, lộ cả phần thịt đỏ hỏn. Cánh tay và đôi chân khẳng khiu cũng đầy những vết lằn roi, trên cổ còn đeo một cái vòng cổ thô kệch.

Tôi thò tay vào túi áo, chạm vào túi da. Sức nặng đầm tay của những đồng vàng đã giảm đi. Cảm giác như chỉ còn lại một đồng. Tôi điên tiết quát lên:

"Mày trộm tiền của tao đúng không?"

Cô bé giật bắn mình, co rúm lại.

"Em không lấy."

"Đừng có nói dối."

"Là thật ạ."

Tôi vừa vươn tay ra, con bé đã co người lại, lấy tay ôm đầu tự vệ.

"Ngài đã mua em ạ."

"Tao mua mày?"

"Vâng. Với giá 3 đồng vàng."

"Hả?"

Nghe nó nói, ký ức lờ mờ ùa về. Hình như sau khi không mua được gái, tôi ôm cái cơ thể hừng hực dục vọng định chuyển sang quán khác thì đi ngang qua chợ nô lệ và buông lời trêu ghẹo. Chết tiệt. Cái quái gì thế này? Tôi đã bỏ ra 3 đồng vàng để mua một con nhãi ranh dơ dáy, gầy gò, sắp chết đến nơi này ư? Tôi ngửa mặt lên trời. Tháp canh trên tường thành đập vào mắt, cùng lúc đó cơn khát cháy cổ ập đến.

Chỗ này là công viên ngoại ô à? Vậy chắc chắn phải có đài phun nước. Tôi lôi cái cốc đồng từ trong ba lô ra. Định đi lấy nước thì nhớ ra con nhóc trước mặt.

"Đằng kia có đài phun nước. Đi lấy nước về đây."

Cô bé nhận lấy cái cốc tôi đưa, khập khiễng chạy đi.

Một lát sau, cô bé ôm cái cốc quay lại từ trong sương sớm. Nó cẩn thận đưa chiếc cốc đầy ắp nước cho tôi. Tôi đón lấy, tu ừng ực một hơi cạn sạch. Lau dòng nước rớt bên mép bằng tay áo, đầu óc tôi cuối cùng cũng hoạt động trở lại. Nghĩ kiểu gì thì con nhóc này cũng là gánh nặng. Phải tìm tên buôn nô lệ để yêu cầu chuộc lại thôi.

Vừa nghĩ đến đó, tôi nghe thấy tiếng *ọt ọt* vang lên gần đấy. Tôi nhận ra ngay là bụng con bé đang kêu. Cô bé xấu hổ cúi gầm mặt. Nếu muốn trả hàng thì tốt nhất là nên tút tát lại trạng thái của nó một chút. Tôi lấy gói giấy tìm thấy lúc lục ba lô ban nãy ra.

Gói giấy hơi thấm dầu, bên trong đúng như dự đoán là đùi chim nướng. Chắc là tôi mua ở quán vỉa hè hôm qua rồi cất đi. Hôm qua ăn uống no say nên giờ tôi cũng chẳng đói. Tôi chìa cái đùi chim ra trước mặt cô bé.

"Này, ăn đi. Đói lắm rồi phải không."

Ban đầu nó không dám nhận, nhưng cuối cùng không thắng nổi cơn đói, nó cầm lấy cái đùi chim bằng cả hai tay và bắt đầu ăn ngấu nghiến. Tôi dựa lưng vào tường, nhìn cảnh con bé vừa ăn vừa làm dính mỡ lên mép, gặm sạch đến tận xương. Cuối cùng tôi cũng có hứng đứng dậy, vươn vai một cái. Thân là trinh sát cần sự nhanh nhẹn mà ra nông nỗi này thật thảm hại.

Tôi dẫn theo cô bé đang đi khập khiễng phía sau, đến đài phun nước uống thêm một cốc nữa. Khi tôi đưa cốc cho cô bé, nó cũng uống một cách ngon lành. Có vẻ món thịt chim hơi nhiều gia vị nên nó cũng khát. Trông nó bẩn quá nên tôi ra lệnh cho nó ít nhất cũng phải rửa cái mặt. Cô bé miễn cưỡng vốc nước lên rửa mặt.

Sau vài lần rửa, màu da thật cũng lộ ra. Tôi ném cho nó tấm vải, bảo lau đi. Khi bỏ tấm vải ra, bất ngờ là đường nét khuôn mặt nó không đến nỗi tệ. Tuy má hóp lại và sắc mặt xanh xao, nhưng các nét còn hài hòa hơn mấy ả ở quán rượu tối qua. Chỉ có điều, rửa sạch rồi thì vết sẹo trên má lại càng thêm nổi bật. Lần theo con đường vẫn còn vương vãi tàn dư của lễ hội đêm qua, tôi tìm đến chợ nô lệ.

Họ đang dọn dẹp và đóng gói đồ đạc, nhưng tôi tóm được một gã đang làm việc và bảo hắn gọi chủ tiệm ra.

"Ý ngài là không cần nữa nên muốn chúng tôi thu lại?"

"Ờ. Có vẻ hôm qua ta say quá. Tất nhiên ta sẽ trả phí thủ tục."

Gã thương nhân vừa kiểm tra sổ sách vừa nói lạnh tanh:

"10 đồng bạc thì tôi nhận."

Tôi phẫn nộ phản đối:

"Hả? Thế thì chưa bằng một phần năm giá gốc à? Ăn cướp vừa thôi chứ."

"Ngài có nói thế thì tôi cũng chịu."

Gã thương nhân chỉ tay vào cô bé đang ngồi bó gối cúi gầm mặt ở đằng xa.

"Giá trị của đứa trẻ cỡ đó nằm ở chỗ 'hàng mới'. Hàng đã qua sử dụng thì mất giá lắm. Nuôi nô lệ còn tốn tiền ăn, lỡ nó chết thì sao. Giá đó bao gồm cả rủi ro rồi. Thật ra tôi chẳng có nghĩa vụ phải mua lại đâu. Nào, ngài tính sao?"

Tôi trầm ngâm suy nghĩ.

Trong lúc đó, có vẻ rảnh rỗi vì không phải dọn dẹp, gã thương nhân bắt đầu tán gẫu với tôi.

"Mà ngài cũng lạ đời thật. Đi mua cái con ranh chỉ xứng làm mồi cho Ogre trong rạp xiếc quái dị."

"Mồi?"

"Đúng thế. Bọn Ogre chỉ ăn đồ tươi sống thôi. Con ranh đó bảo nó ăn mặc sạch sẽ một chút cũng không nghe, mua về cả năm trời tốn cơm tốn gạo lỗ chổng vó. Nếu ngài không mua thì tôi cũng đang định bán nó cho rạp xiếc quái dị rồi."

Thấy tôi biến sắc, gã thương nhân cười bảo chỉ đùa thôi.

Tôi là một mạo hiểm giả nghèo, nhưng tôi biết có những kẻ giàu có bệnh hoạn như thế. Thả một đứa trẻ vào lồng cùng một con Ogre đã bị cắt gân chân, rồi thưởng thức cảnh con Ogre rượt đuổi và cuối cùng ngấu nghiến đứa trẻ đã kiệt sức. Tôi cảm thấy buồn nôn.

"Ít nhất cũng thêm 1 đồng vàng chứ. Thế vẫn là nửa giá rồi."

Gã thương nhân cười như thể đó là chuyện nực cười nhất trần đời.

---

**Chương 3: Tiana**

Rốt cuộc, tôi từ bỏ ý định bán lại cô bé. Nói gì thì nói, giá thu lại quá rẻ mạt. Hơn nữa, việc khuôn mặt con bé không đến nỗi tệ đã khiến tôi suy nghĩ lại. Dù quấn trên người mớ giẻ rách trông còn tệ hơn trẻ ăn mày, nhưng nếu tút tát lại thì biết đâu đấy. Với lại, đối phương là nô lệ. Tôi muốn làm gì thì làm.

Chẳng biết mấy quán giá 10 đồng vàng thì sao, chứ theo kinh nghiệm của tôi, bọn gái điếm chẳng bao giờ chủ động phục vụ tôi cả. Có đứa còn nằm đơ ra như cá chết ngoài chợ. Về điểm này thì nô lệ tốt hơn, tôi nắm quyền sinh sát trong tay, muốn thỏa mãn dục vọng thế nào cũng được. Tuy nhiên, với tình trạng hiện tại thì thà ôm con cừu còn hơn. Nhìn qua khe hở của bộ quần áo rách rưới, xương sườn nó lộ rõ mồn một.

Ngực thì phẳng lì chẳng khác gì con trai. Mấy thằng nhóc con nhà giàu béo ú đáng ghét khéo còn to hơn. Thế thì vui thú nỗi gì. Dù tôi có sờ soạng hay bắt nó làm gì đi nữa thì cũng phải vỗ béo nó lên chút đã. Chỗ đó giờ chắc cũng khô khốc chẳng ra sao. Việc gì phải vội ăn đồ xanh và dở, cứ đợi nó chín rồi ăn cũng được. Dù sao cũng là đồ của tôi mà.

Cô bé đang ủ rũ thấy tôi lại gần thì ngước mắt lên nhìn. Đập vào mắt tôi là mấy cái móng tay bị bong tróc ở đôi bàn tay đang nắm chặt trước ngực. Trước tiên phải xử lý cái đó đã. Bị mấy ngón tay như thế nắm vào thì thằng nhỏ của tôi xìu mất. Đến thần điện quyên góp chút ít chắc họ sẽ chữa cho. Lẽ ra nên xóa cả vết sẹo trên má, nhưng trông như vết sẹo cũ, chắc tiền của tôi không đủ để xóa hoàn toàn.

Trước mắt, tôi quyết định hỏi tên cô bé.

"Này, tên mày là gì?"

"Là Tiana ạ."

"Thế à. Ta là Harris. Như đã thấy, ta là một mạo hiểm giả."

"Vâng. Em có thể gọi ngài là... Chủ nhân được không ạ?"

"Hửm?"

"Dạ. Không phải là ngài không ưng ý và quay lại đây để trả hàng sao ạ?"

"Ta đổi ý rồi. Ta là chủ của Tiana."

Tức thì, vẻ mặt Tiana rạng rỡ hẳn lên. Con bé bật dậy cúi đầu.

"Vâng. Thưa chủ nhân."

"Đi theo ta."

Tôi nhắm hướng tòa tháp nhọn cao vút bên kia quảng trường mà đi. Đến thần điện, tôi trình bày lý do. Khi nói chuyện với vị linh mục tiếp tân và cho ông ta xem Tiana, ánh mắt ông ta hiện lên vẻ khinh miệt. Giải thích thì phiền phức, tôi đang định hỏi xem cần quyên góp bao nhiêu thì một giọng nói quen thuộc vang lên.

"Ô kìa. Không phải là anh Harris đó sao?"

Đó là Eiria, nữ tu sĩ chung tổ đội với tôi cho đến ngày hôm qua. Không khoác lên mình trang phục viễn chinh mà mặc bộ thường phục đơn giản, vẻ nữ tính của Eiria càng được tôn lên.

"Lẽ ra anh nên đi ăn mừng cùng chúng tôi."

Tôi đáp lại vài câu xã giao qua loa thì cô ấy hỏi.

"Anh có việc gì ở đây thế?"

"À. Tôi muốn nhờ chữa trị cho Tiana."

Tôi nắm vai Tiana đang nấp sau lưng mình, đẩy về phía Eiria.

"Vết thương hơi tệ. Nhờ cô chữa giúp."

Tôi bảo Tiana đang cúi đầu chìa tay ra.

"Kinh khủng quá... Cái này là do anh làm sao, Harris?"

Giọng Eiria trở nên gay gắt.

"Dám làm trò tàn nhẫn này với người không có khả năng phản kháng. Tôi đã nhìn lầm anh rồi. Quả nhiên chỉ là kẻ làm cái nghề hạ đẳng."

Giọng nói thấm đẫm sự ghê tởm.

Dù có xưng danh thế nào thì rốt cuộc cũng chỉ là thằng ăn trộm, tâm địa đen tối. Đó là những câu tôi nghe quen rồi. Giờ có nghĩ gì cũng thừa. Trong khi tôi đang chán ngán định hỏi giá tiền lần nữa, thì giọng nói dốc hết sức bình sinh của Tiana lọt vào tai tôi.

"Không phải ạ!"

Dù tỏ ra bối rối vì thu hút sự chú ý của mọi người, Tiana vẫn tiếp tục nói.

"Chủ nhân không bao giờ làm chuyện đó. Ngài ấy là người dịu dàng. Thấy em run rẩy, ngài ấy đã nhường áo choàng cho em, nhường thức ăn cho em mà không ăn phần mình. Chuyện này không phải lỗi của chủ nhân."

Vị linh mục tiếp tân và Eiria ngớ người ra. Hơn ai hết, chính tôi mới là người ngạc nhiên nhất. Tiana đang trừng mắt nhìn Eiria với khí thế không chịu lùi bước. Một lúc sau, Eiria với vẻ mặt nghiêm nghị, từ từ cúi đầu.

"Anh Harris. Tôi xin lỗi vì sự hiểu lầm mà đã nói những lời thất lễ."

Eiria cũng cúi đầu nhẹ với Tiana.

"Thế này đã được chưa em?"

"...Vâng ạ."

"Việc ở đây cứ để tôi lo. Mọi người cứ giao cho tôi."

Vị linh mục tiếp tân rời đi để tiếp khách khác.

"Thân là kẻ phụng sự thần linh mà lại buông lời bạo ngôn như vậy thật không thể tha thứ. Để tạ lỗi, tôi xin chịu trách nhiệm chữa trị cho em Tiana. Dĩ nhiên, cũng không cần quyên góp đâu ạ. Coi như đây là lòng biết ơn vì đã giúp tôi nhận ra bài học không được đánh giá con người qua vẻ bề ngoài hay nghề nghiệp."

Mặc kệ tôi đang há hốc mồm, Eiria đưa tay về phía Tiana.

"Nào, lại đây. Trước khi chữa trị thì nên tắm rửa sạch sẽ đã."

Eiria dắt tay Tiana bước đi, rồi quay lại nói với tôi.

"Anh cứ tham quan nhà nguyện một chút nhé. Sẽ không lâu đâu."

Tôi vốn chẳng hứng thú gì với thần thánh, đang ngồi thẫn thờ trên ghế dài thì Eiria dẫn Tiana quay lại. Cô bé mặc một bộ đồ tuy cũ nhưng sạch sẽ. Dưới tia nắng chiếu qua khung cửa sổ, mái tóc nâu sáng của con bé lấp lánh. Dù vẫn gầy gò, nhưng người con bé tỏa ra mùi thơm tho, móng tay cũng đã trở nên sạch đẹp. Và quan trọng hơn, con bé không còn đi khập khiễng nữa.

---

**Chương 4: Tập kích**

Được dẫn vào nhà ăn dành cho tín đồ, chúng tôi được phục vụ đồ uống. Eiria nhìn Tiana đang ôm cốc nước bằng cả hai tay với ánh mắt tràn đầy tình mẫu tử. Khi xin phép tôi cho Tiana ra ngoài một chút, Eiria hạ giọng nói với tôi.

"Cô bé ấy. Có vẻ đã phải chịu đựng rất nhiều đau khổ. Hãy trân trọng con bé nhé."

"...Ừ."

"Nghe nói con bé còn có anh chị em khác, nhưng cha mẹ lại chọn bán mỗi mình nó đi. Chỉ vì nó là phế vật khuyết tật. Con bé đã kể cho tôi nghe trong lúc mơ màng khi được thi triển trị liệu. Vì thế mà nó đã trở nên tuyệt vọng. Thật đáng thương..."

Đôi mày đang nhíu lại của Eiria giãn ra.

"Nhưng anh Harris tuyệt thật đấy. Có thể mở cửa trái tim con bé nhanh đến vậy. Con bé hoàn toàn tin tưởng anh. Nó bảo cuộc đời toàn chuyện cay đắng, nhưng gặp được anh là coi như đã được đền đáp rồi."

Nhìn những giọt nước mắt lấp lánh trong mắt Eiria, tôi ngơ ngác nhìn nữ tu sĩ đang hiểu lầm tai hại này. Hôm nay là ngày đại hạ giá sự hiểu lầm hay sao ấy nhỉ? Đôi bàn tay tôi được đôi tay mềm mại của Eiria bao lấy.

"Mắt tôi đã bị che mờ nên không nhận ra anh là người tuyệt vời đến thế. Hóa ra trong số những người sử dụng kỹ năng mở khóa và gỡ bẫy cũng có người thiện lương."

Eiria thò tay vào vạt áo choàng trước ngực, lấy ra một tấm thẻ kim loại nhỏ và đưa cho tôi. Tấm thẻ còn vương hơi ấm cơ thể, khắc huy hiệu phức tạp và thần thánh ngữ.

"Đây là chứng nhận của Hội Thân Hữu. Có cái này, anh có thể được chữa trị tại bất kỳ thần điện nào. Tôi đã khắc tên anh Harris và Tiana vào đây rồi."

"Cảm... ơn."

Tôi mãi mới thốt nên lời.

"Phải rồi. Vết sẹo trên má hiện giờ vẫn còn, nhưng dần dần sẽ mờ đi và biến mất. Nên không cần điều trị lại đâu nhé. Da dẻ vẫn còn sần sùi, nhưng con bé còn trẻ, tầm một tháng là sẽ đẹp lại thôi. Dùng phép thuật nhiều quá gây phản phệ thì cũng rắc rối, phải không?"

Tôi đang gật đầu ùa theo thì có tiếng gọi từ bên cạnh.

"Chủ nhân. Xin lỗi đã để ngài đợi lâu."

Tiana cúi đầu. Tôi lại một lần nữa nhận ra con bé đã trở nên gọn gàng đến mức không thể tin nổi là cùng một người với đứa trẻ sáng nay. Có khi Eiria là chức sắc cao cấp hơn tôi tưởng.

Eiria đứng dậy cúi chào.

"Tôi còn có việc phải làm, xin phép thất lễ tại đây. Cầu mong ân sủng của thần linh ở bên hai người."

Để lại lời chúc phúc, Eiria rời đi.

Tôi cẩn thận cất tấm thẻ điều trị miễn phí đi. Trừ những vết thương nặng như đứt tay chân, tấm thẻ bảo đảm chữa miễn phí hầu hết vết thương và độc dược cho người sở hữu không phải thứ dễ dàng có được. Có người bảo rằng muốn mua nó bằng tiền thì phải tốn đến 100 đồng vàng.

Tôi đứng dậy rời khỏi tòa nhà, đi xuyên qua khuôn viên thần điện rồi ra phố. Mặt trời vẫn còn cao, tôi quyết định mua ít lương thực để được lâu rồi lên đường về nhà. Đồ cho hai người thì khối lượng và trọng lượng cũng kha khá. Tôi ngăn Tiana khi con bé bảo "Để em cầm cho". Nhìn thế nào cũng yếu ớt, nếu để nó kiệt sức không đi nổi thì chỉ tổ phiền phức thêm.

Tôi đã lo lắng nhưng Tiana lại dẻo dai bất ngờ.

"Nhờ ơn chủ nhân mà chân em được chữa khỏi nên đi lại dễ dàng lắm ạ."

Con bé nói như hát với ánh mắt biết ơn. Với người lạ mới gặp thì nó còn sợ sệt không nói nên lời, nhưng với tôi thì giọng nó lảnh lót như tiếng chuông ngân.

Vừa đi vừa cắm trại ngủ ngoài trời khoảng 7 ngày, chúng tôi đến chỗ khó đi nhất. Vì tránh đường lớn phải đi đường vòng xa hơn, tôi chọn đi đường tắt qua núi, và thế là gặp họa. Ba con Orc với khuôn mặt lợn phát hiện ra chúng tôi và tấn công từ phía sau. Hiếm khi thấy bọn này lang thang bên ngoài. Tôi nghĩ thầm, có khi gần đây mới xuất hiện lối vào hầm ngục chưa được biết đến.

Nếu không phải ở trong hầm ngục thì hiếm khi tôi bị bọn này tấn công. Nhưng thắc mắc nhanh chóng được giải đáp. Mục tiêu là Tiana. Lũ Orc này không hiểu sao lại có sở thích cưỡng hiếp phụ nữ của các chủng tộc khác để duy trì nòi giống. Ở vùng quê thỉnh thoảng vẫn xảy ra những vụ tấn công làng mạc, phụ nữ bị bắt đi và không bao giờ trở về.

Nhìn sang bên cạnh, Tiana mặt cắt không còn giọt máu, run lẩy bẩy. Có vẻ con bé đã nghe về lũ Orc và những hành vi của chúng. Tôi nắm tay Tiana kéo chạy lên dốc. Phía trước là một con đường xẻ qua núi, chỗ đó hẹp chỉ đủ một người đi lọt. Tôi hối thúc Tiana, quay lại nhìn thì thấy lũ Orc đang chảy dãi ròng ròng, đuổi theo với bộ mặt gớm ghiếc.

"Ch... Chủ nhân. Cứ thế này chúng sẽ đuổi kịp mất. Xin hãy bỏ em lại đi ạ."

Tiana vừa thở hổn hển vừa cố nặn ra từng chữ. Nhìn lũ Orc đang chảy dãi chạy lên đường núi, Tiana cố đẩy tôi về phía khe núi. Chúng định biến tôi thành đống thịt vụn rồi tận hưởng bữa tiệc xác thịt ngay bên cạnh sao? Cái khố của con Orc đang nhô lên một cách thô bỉ.

"Đừng nói ngu ngốc. Mày có biết bị bắt thì sẽ gặp chuyện gì không?"

"Nhưng chủ nhân sẽ bị giết mất. Em chỉ tiếc là chưa trả được ơn ngài, nhưng ngài hãy mau chạy đi!"

Con bé vừa cố đẩy tôi bằng đôi tay yếu ớt vừa nói trong tiếng nấc nghẹn ngào.

Lời cầu khẩn tuyệt vọng của Tiana vô vọng, lũ Orc đã đến nơi.

"Gufufu. Giết nhanh, rồi chơi."

"Con cái nhỏ con. Hóng quá."

Thấy lũ Orc nói năng tùy tiện, tôi khẽ vỗ *bộp bộp* lên bàn tay đang run rẩy của Tiana. Rồi tôi bước lên phía trước che chắn cho em.

---

**Chương 5: Thà chết còn hơn**

♡♡♡

Xung quanh, những ánh đèn đủ màu sắc được thắp lên, tiếng ồn ào náo nhiệt vang lên khắp chốn. Những tiếng cười vui vẻ, mùi thức ăn thơm phức. *Ọt ọt*, bụng tôi réo lên. Lần cuối cùng mình ăn món súp loãng nấu với rau củ nửa thối lẫn cát là khi nào nhỉ? Tôi chẳng còn luyến tiếc gì thế giới này nữa. Nhưng giá mà được ăn no một lần rồi chết cũng được.

Sợi xích gắn trên vòng cổ nặng trĩu, khiến đầu tôi tự nhiên cúi gằm xuống. Ai đó túm tóc tôi giật ngược lên bắt tôi ngẩng mặt.

"Này. Tao bảo cho khách xem mặt cơ mà."

Trong tầm nhìn mờ ảo của tôi là những nam thanh nữ tú ăn mặc sành điệu.

Có người đàn ông nhìn tôi nhăn mặt, nhổ nước bọt xuống đất. Có người phụ nữ quay mặt đi. Nhưng chẳng ai chỉ tay hay giơ tay về phía tôi cả. Nhìn sang hai bên, chẳng còn ai bị xích vào cọc nữa. Ra là vậy. Lại chỉ còn mình tôi sót lại. Gã đàn ông đang túm tóc tôi quay ra sau, giọng khàn đặc.

"Sếp. Phí thời gian quá. Chẳng có khách nào hâm dở mà mua con ranh này đâu."

"Tao đã hy vọng Lễ Tạ Ơn mỗi năm một lần thì sẽ có kẻ lỏng tay ví tiền chứ."

"Thôi được rồi. Coi như con này làm mồi vậy. Dọn hàng nhanh rồi bọn mình cũng đi chơi lễ thôi."

Đúng lúc đó, một người đàn ông có khí chất khác hẳn những người xung quanh bước lại gần. Mặt đỏ gay, chỉ có đôi mắt là đảo như bi, bước đi loạng choạng. Theo bản năng, tôi co rúm người lại. Có thể là một kẻ đến trút giận, buông lời nhục mạ hoặc ném rác vào chúng tôi cho hả hê.

"Này. Dù sao cũng là hàng để bán. Không có tiền thì đừng có lại gần."

Gã đang túm tóc tôi buông tay ra và bước lên.

"Hả? Không có tiền á? Mày nhìn bằng mắt dưới à?"

"Gớm, cái đồ say xỉn. Cháy túi thì mua bán cái gì."

"...Bao nhiêu?"

"3 đồng vàng. Đấy, trả thế quái nào được. Lùi ra, lùi ra."

"Mua."

"Hả?"

"Tao bảo là tao mua."

Trong chớp mắt, xiềng xích được tháo bỏ, tôi bị giao cho người đàn ông có vẻ mặt không mấy vui vẻ kia. Ông ta nắm lấy tay tôi, chẳng biết có đích đến hay không mà cứ thế bước đi hùng hục.

"Thằng nào con nào cũng coi thường tao... Tao sẽ cho chúng biết tay."

Trái tim vốn đã mất hết hy vọng của tôi giờ đây bị nỗi tuyệt vọng tô đen kịt.

Nô lệ là đồ vật. Chủ sở hữu có xé xác hay băm vằm ra thì cũng không bị buộc tội. Tôi nhìn nghiêng khuôn mặt người đàn ông. Giữa trán nhăn lại, khóe miệng trễ xuống, vẻ mặt cực kỳ khó chịu. Ông ta đi vào công viên ngoại ô, rồi dừng lại ở một chỗ trũng gần tường thành.

"A... Buồn ngủ vãi."

Ông ta sờ lên vai, tháo áo choàng ra trùm lên người rồi nằm xuống chỗ trũng. Vừa nhắm mắt là tiếng ngáy nhẹ đã vang lên. Tôi bàng hoàng không biết làm sao. Đêm đã về khuya, gió bắt đầu thổi. Cơ thể chỉ có manh áo rách quấn quanh lạnh run lên. Khuôn mặt người đàn ông đang ngủ, miệng hé mở, không còn vẻ đáng sợ như ban nãy.

Tôi co người lại thì đỡ gió hơn chút, nhưng vẫn lạnh không chịu nổi. Lại gần người đàn ông đó, tôi cảm nhận được hơi ấm. Tôi cuộn tròn người nép vào bên cạnh. Tiếng ngáy ngưng bặt, tôi ngẩng lên thì thấy ông ta đang hé mắt nhìn. Ngay lập tức, tấm áo choàng được *phập* một cái đắp lên người tôi. Tôi đang cứng đờ người vì bất ngờ thì tiếng ngáy lại vang lên. Lấy âm thanh đó làm bài hát ru, tôi cũng chìm vào giấc ngủ.

---

Đã 7 ngày kể từ khi tôi gặp ngài Harris, người đã mua tôi. Ngài ấy ít nói, tôi cũng không rõ ngài ấy đang nghĩ gì. Nhưng ngài ấy là một người rất dịu dàng. Ngài ấy chữa trị cơ thể cho tôi, không đánh đập hay dùng roi vọt. Và ngài ấy cho tôi ăn uống tử tế.

Cái đùi gà ngài ấy nhường cho tôi hôm đó, dù bản thân không ăn, thực sự rất ngon. Ngon đến mức tôi nghĩ có chết ngay cũng được. Không chỉ có lần đặc biệt đó, khi ngủ ngoài trời, chủ nhân không bao giờ ăn mảnh một mình. Dù chỉ là bánh quy khô khốc hay thịt khô mặn chát, ngài ấy cũng chia phần cho tôi đàng hoàng, có khi còn trèo cây hái táo cho tôi nữa.

Nói là chia, nhưng thực ra ngài ấy thường nhường hầu hết cho tôi chứ bản thân chẳng ăn mấy. Thay vì ăn, ngài ấy lại uống rượu từ một cái bình nhỏ. Tuy không đến nỗi say khướt, nhưng ánh mắt ngài ấy có chút đờ đẫn. Chỉ những lúc đó, tôi mới cảm thấy bất an như thể đang bị định giá.

Khi ngài ấy bảo còn một ngày nữa là tới nơi và chúng tôi đang leo dốc, thì tiếng la hét kỳ quái vang lên từ phía sau. Ba con quái vật với khuôn mặt xấu xí đang lao về phía chúng tôi. Trên tay chúng cầm những thanh kiếm sáng loáng. Ký ức tồi tệ ùa về. Khi tôi còn nhỏ, cha tôi đã chết vì vết thương khi che chở chúng tôi khỏi quái vật. Giờ đây nhờ chủ nhân mà vết sẹo trên má tôi đã mờ đi nhiều, nhưng đó là vết thương từ lần ấy...

Chủ nhân với cơ thể còn mảnh khảnh hơn cha tôi, nắm tay tôi bắt đầu chạy. Chúng tôi chạy bán sống bán chết, nhưng lũ quái vật vẫn cứ đuổi theo sát nút. Những lời nguyền rủa cứ lặp đi lặp lại vang vọng trong đầu tôi.

"Giá mà vứt quách con nhãi phế vật đó lại thì đã không phải chết."

Tôi không thể để chủ nhân chết được. Chủ nhân đã đối xử tốt với một đứa dù có chết cũng chẳng sao như tôi. Lẽ ra tôi phải báo đáp ân tình này tử tế, nhưng có vẻ điều đó cũng không thành hiện thực rồi.

"Cứ thế này chúng sẽ đuổi kịp mất. Xin hãy bỏ em lại đi ạ."

Nhanh lên. Nhanh lên đi. Sẽ bị thanh kiếm kia chém chết mất. Với sức của tôi thì chủ nhân chẳng xê dịch chút nào. Chủ nhân nhẹ nhàng vỗ *bộp bộp* vào bàn tay đang van xin của tôi, rồi bước ra trước mặt lũ quái vật. Đôi chân run lẩy bẩy, tôi nhìn thấy con quái vật giơ cao thanh kiếm. Tôi nhắm nghiền mắt lại.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!