Tanin wo Yosetsukenai Buaisouna Joshi ni Sekkyou shitara, Mechakucha Natsukareta

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Date A Bullet

(Đang ra)

Date A Bullet

Higashide Yuichiro, Tachibana Kōshi (Giám sát)

Date A Bullet là một series light novel spin-off được viết bởi Higashide Yuichiro, dựa trên nguyên tác Date A Live của Tachibana Kōshi. Truyện kể về Tokisaki Kurumi và cuộc hành trình xuyên qua Lân Gi

54 398

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

8 27

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

(Đang ra)

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

Hibariyu

Và thế là, lời hứa sẽ mãi là bạn của hai đứa trẻ năm nào vẫn sẽ được giữ vững. Nhưng liệu tình bạn ấy vẫn sẽ được yên bình như ngày xưa chăng?

54 663

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

(Đang ra)

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

Kage Odori

Đây là câu chuyện về những Giả kim thuật sư "hai người như một", buộc phải trải qua cuộc sống chạm vào nhau suốt cả ngày dài. Họ khao khát sự tồn tại của đối phương và cùng nhau vươn lên chống lại số

1 6

Sắc Nét Chiến Cơ

(Đang ra)

Sắc Nét Chiến Cơ

ML "Exlor" Duong

"Chào mừng đến với Hệ Thống Thiết kế Chiến Cơ. Vui lòng thiết kế chiến cơ mới của cậu."

170 10326

Tập 02 - Chương 45: Thuyết phục

"Nhưng dù có đang cố sống chẳng vướng bận những chuyện không đâu. Kỳ lạ thay, ta vẫn thấy uể oải qua từng ngày."

"V-vậy ạ?"

"Phải. Thực sự ta chỉ muốn nằm ngủ đến hết ngày mà thôi ... Chắc do có tuổi rồi."

Vừa lắng nghe, tôi vừa tự hỏi liệu có thật bà ấy "chẳng quan tâm điều gì không". 

Theo tôi nghĩ, vấn đề không phải điều đó có quan trọng hay không, mà là bà ấy đã "tin" rằng nó không quan trọng. Nếu không tự lừa dối như vậy, hẳn sẽ phải chịu đựng nhiều tổn thương. Hệ quả ở đây là người này chẳng thay đổi bất kể điều gì.

“… Cháu bằng tuổi Risa nhà ta nhỉ?"

"Dạ vâng."

"Dù giờ chưa thể nhưng lớn lên, cháu sẽ tự khắc hiểu được thôi. "

Tôi lặng lẽ gật đầu.

"Khi tuổi càng cao, ta càng sở hữu nhiều thứ. Có điều, hiếm ai sống trên đời một cuộc sống toàn vẹn. Ai ai cũng đều có một thời khắc phải lựa chọn. Kể cả không chọn, một vài thứ vẫn cứ tuột ra khỏi tầm tay. Với cuộc sống như vậy, những điều quan trọng khi còn trẻ, sau này có lẽ không còn quan trọng nữa. Hoặc ngược lại."

Mẹ Enami-san quay đi và ho hai lần.

"Cháu hiểu ta nói gì chứ?"

Tôi không chắc phải đáp trả thế nào. Tuy có thể hiểu điều bà ấy đang cố truyền tải, nhưng tôi không nghĩ mình hiểu được ẩn ý sâu xa phía sau. Kết quả, tôi đã 'Dạ' chung chung để cho qua.

Có điều. Đột nhiên, mẹ Enami-san thôi không nói nữa.

“……”

Bà ấy vô cảm nhìn tôi. Ánh mắt ấy đáng sợ như xuyên thấu tâm can.

Tôi liền chột dạ nghĩ mình đã nói sai gì đó. Không lẽ trả lời 'Dạ' như vậy là sai? Khi đang tuyệt vọng tìm nguyên nhân cứu vãn tình hình, tôi bỗng thấy bà ấy cười phá lên.

“Fu, Fufu…”

“Ah, um, có chuyện gì vậy ạ ...?"

Rõ ràng, bà ấy không giận. Tuy sự căng thẳng đã tan biến, nhưng tôi vẫn rối loạn. Thực sự không thể đọc vị được con người này.

Bà ấy không đáp lại, mà tiếp tục cười một lúc rồi mới nhìn tôi.

"Cháu thú vị thật đấy ..." 

"Dạ?"

"Cháu biết không, những gì cháu đang nghĩ đều hiện lên hết trên mặt kìa."

Nhớ lúc trước, Enami-san cũng đã từng nói y vậy.

"Rõ mồn một ạ?" 

"Ừ. Như giờ này."

Tôi liền đưa tay lên sờ mặt mình, nhưng chẳng thể biết nó đang biểu lộ ra sao.

"Cũng phải thôi. Mấy chuyện này rắc rối mà."

"A không phải vậy đâu ạ ...."

"Không sao đâu, được mà ... Cháu cứ quên đi."

Lạ lùng thay, tâm trạng bà ấy đang tốt chưa từng thấy đó giờ. Có lẽ bà ấy phấn khởi vì đã có người ngồi lắng nghe chăng.

… Tôi chợt nhận ra một điều hiển nhiên. Người này ban đầu cũng chỉ là một người mẹ bình thường mà thôi. Giờ nhìn không, trông cũng như một người hiền hậu.

"Ta có cảm tình với cháu rồi đấy."

Bà ấy bất ngờ bày tỏ.

"Risa không giỏi tiếp xúc xã hội, nhưng sau cùng đã cởi mở với cháu. Ta tin chắc con bé cũng có cùng cảm xúc này."

“… Vậy mà cậu ấy lại hay móc mỉa cháu đấy."

"Kiểu của con bé là vậy. Cháu đừng để ý."

Nghe được những lời này, có thể thấy rằng bà ấy đâu hề coi con gái mình là "thứ không đáng quan tâm".

Thật nhẹ nhõm.

"Một lần nữa cho ta biết tên cháu đi."

“… Cháu là Naoya Ookusu ạ.”

"Được rồi. Naoya-kun sao. Ta nhớ rồi."

Và giờ, kết quả.

Tôi đã có thể thăng hạng từ "Tầm thường" lên "Được chú ý".

“… Bọn cháu có lẽ sẽ dọn dẹp xong trong hôm nay."

Mẹ Enami-san khẽ gật đầu.

"Dù bác có thể không đồng tình. Nhưng theo cháu, việc chưa khỏi ốm là do đây không phải nơi phù hợp. Phòng dù đã dọn dẹp, sẽ vô nghĩa nếu lại bẩn tiếp."

Dù không biết những lời này có lọt tai bà ấy không, nhưng tôi vẫn phải nói.

"Có thể bác không muốn mình bị ảnh hưởng bởi những thứ rác rưởi bác coi không đâu. Nhưng việc này vẫn là cấp thiết. Vậy nên bọn cháu mới có mặt ở đây để dọn dẹp."

Cảm giác từng từ từng chữ này chẳng giải quyết được điều gì. Tôi dần nghĩ liệu những gì cả bọn đã làm có đang vô nghĩa. 

Sau cùng, tôi cũng chỉ chạm vào bề nổi tâm trí người này mà chẳng thể tìm hay giải quyết được bất cứ điều gì nằm sâu hơn. Nhưng dù gì đây là điều tốt nhất có thể làm vào lúc này ...

Tôi chốt hạ câu cuối cùng.

"Mong bản thân bác cũng nỗ lực hơn ạ."

Mặt mẹ Enami-san không cảm xúc. Đối với bà ấy, việc phòng có hỗn độn chẳng phải chuyện quan trọng. Chắc bởi vì vậy mà con người này mới không hiểu những gì tôi nói.

Sau một hồi tĩnh lặng như thể thời gian đã ngừng trôi, mẹ Enami-san liền quay đi và nói độc một câu.

"Ta sẽ cân nhắc."

Không biết nên hiểu chúng theo hướng tích cực hay tiêu cực đây.