Tanaka the Wizard

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Đường đường là công chúa huyết tộc, sao có thể nhận kẻ khác làm chủ nhân!

(Đang ra)

Đường đường là công chúa huyết tộc, sao có thể nhận kẻ khác làm chủ nhân!

Potassium citrate (柠檬酸钾)

"Vậy ra ý anh là, huyết mạch của em thực chất là huyết mạch vương tộc Huyết tộc cao quý, lại còn là loại có độ thuần khiết cực kỳ cao?" "Đúng vậy." "Hả? Thế sao tên thường dân nhà anh dám dùng cái thá

3 8

Chuyển sinh thành tiểu thư quý tộc mỹ thiếu nữ, nhưng lớn lên lại xấu nên đời tàn

(Đang ra)

Chuyển sinh thành tiểu thư quý tộc mỹ thiếu nữ, nhưng lớn lên lại xấu nên đời tàn

응슷님

Tôi đã đinh ninh là như vậy đấy. Cho đến khi ngoại hình của tôi bắt đầu dậy thì thất bại...

14 20

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

(Đang ra)

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

鱼鱼鱼干

Khó khăn lắm mới leo lên được vị trí trùm cuối, thế mà tôi lại phát hiện ra một chuyện muốn sang chấn tâm lý. Cái vị Anh hùng số 1 được xưng tụng là Biểu tượng Hòa bình kia sao mà nhìn giống hệt bạn t

158 309

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

(Đang ra)

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

Yung Joon-Kang

Trong căn phòng tối nơi anh ấy biến mất, chiếc máy tính mất nguồn điện đột nhiên tiếp tục chạy, những dòng chữ lại lần nữa xuất hiện trên màn hình điều khiển...

286 1074

Tập 02 - Chương 01: Nhà giả kim Edita (6)

Nhà giả kim Edita (6)

Sau khi rời khỏi phủ Edita, gã lang thang tân thời đã lang thang trên phố một lúc.

"Haizz, lại quay về cuộc sống không nhà rồi."

Giờ thì phải tìm một mái nhà trước đã. Dù là tìm một căn phòng khác trong thị trấn này, hay chuyển đến một nơi đáng sống hơn, cũng đều phải qua được đêm nay cái đã.

Thế nhưng trước đó, tôi có một nơi không thể không đến.

"...À, tìm thấy rồi."

Địa điểm là quảng trường khu trung tâm thị trấn. Nơi đây có hai tuyến đường chính với lưu lượng giao thông lớn giao nhau, giữa trung tâm có đặt một đài phun nước lớn, khắp nơi là dòng người vui vẻ trò chuyện, cười đùa.

Phần lớn là phụ nữ. Giờ trời đã bắt đầu tối, đa số mọi người trên tay đều xách túi mua sắm, chắc là đều ra ngoài mua bữa tối.

Tôi đã phát hiện ra một cô bé ở một góc như thế này.

Là loại loli như thế nào à? Chính là loli chỉ đường đó.

"A~! Lại gặp chú rồi~!"

Cô bé cũng nhận ra sự hiện diện của tôi, chạy lạch bạch tới. Thế nào đây? Trước đây toàn là tôi đi tìm cô bé, hôm nay cô bé lại chủ động tìm tôi, khiến tôi cảm mến trong vài giây.

Hơi vui một chút.

Không.

Tôi vui chết đi được.

Có loli thích mình đến thế, tôi vui đến mức mắt đỏ hoe.

"Thật ra chú đang tìm nhà trọ, cháu có biết quán trọ tốt ở quanh đây không?"

"Nhà trọ? Tại sao vậy ạ?"

"Sau một vài chuyện, giờ chú không có nhà ở nữa rồi."

Tôi còn cố ý nhấn mạnh vào phần 'nhà' để ra vẻ cao sang. Có thể sẽ có người thấy phiền phức như vậy, nhưng đây là phần mà một nam nhi Nhật Bản không thể nhân nhượng. Đó là nhà đấy. Hơn nữa địa chỉ còn ở thủ đô Kalis. Ở Nhật Bản thì là đẳng cấp Chiyoda.

Nhưng cô bé lại nghiêng đầu hỏi tôi, một cựu dũng giả từng có nhà:

"Lạ nhỉ?"

"Hả?"

Điều tiếp theo cô bé nói, là chuyện mà tôi đã hoàn toàn lãng quên.

" Oji-san, cháu nghe nói trường học pháp thuật đều có ký túc xá mà ạ."

Cứ như thể đang hỏi tôi tại sao lại gặp phải rắc rối như vậy.

"...Hình như thật sự có nghe qua chuyện này rồi."

"Chú ơi, chú không vào trường sao?"

"Có chứ, chú vào rồi. Không phải vào bình thường đâu nhé, mà là đi cửa sau một cách đường hoàng đấy."

"Vậy thì không cần tìm nhà trọ nữa rồi!"

"...Ừm."

Loli cười tủm tỉm nói vậy, thật sự là đáng yêu vô cùng.

Không cho chút tiền tiêu vặt sao được.

Mà nói về chuyện này, cho tiền mới là mục đích chính của tôi khi tìm cô bé. Tìm nhà trọ chẳng qua cũng chỉ là cái cớ mà thôi.

"Cảm ơn cháu, cảm ơn."

Bình thường thì đều cho tiền đồng, nhưng lần này tôi lấy vài đồng tiền vàng từ chiếc túi da dùng làm ví ra đưa cho cô bé. Tính ra, thành công trong việc diệt rồng của tôi tuyệt không thể thiếu sự chỉ dẫn của cô bé, đây là thù lao xứng đáng.

"Ủa? Hôm nay sáng lấp lánh quá."

"Lấp lánh đẹp lắm đúng không? Phải mang về tặng mẹ cháu đó nhé."

"Vâng! Cháu biết rồi ạ~!"

Bé loli gật đầu một cái rồi vù một cái chạy biến.

Trên đường đi, cô bé quay đầu nhìn tôi hai ba lần, còn mạnh mẽ vẫy tay, trên mặt luôn tràn đầy nụ cười. À à, không có thứ gì có thể an ủi lòng người hơn nụ cười của loli cả. Nụ cười đáng yêu của em có thể dập tắt mọi xung đột trên thế giới.

Đáng yêu đến tột cùng.

Cái vẫy tay vừa nãy đã có giá trị 10 đồng vàng rồi. Dựa trên đà tăng trưởng của thị trường hiện nay, tôi dám nói nụ cười của em ấy cũng phải đáng giá 10 đồng vàng luôn.

Nỗi đau mất nhà dường như cũng vơi đi vài phần.

"...Được, vậy thì đến trường thôi."

Khoảng cách từ đây đến quảng trường là một đoạn đường không nhỏ.

Không biết có giới nghiêm hay không, tốt nhất là đi nhanh nào.

*

Như đã nói, Chiyoda là một khu vực ở trung tâm Tokyo, có thể hiểu đơn giản giống như sống ở Phố cổ Hà Nội hay Quận 1 Thành phố Hồ Chí Minh