Tan Làm, Rồi Biến Thân Thành Ma Pháp Thiếu Nữ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1309

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21776

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1351

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2138

Tập 02 - Hành Trình Đến Vương Quốc - Chương 179 - Đồng đội thứ ba

“Đây, cho hai người. Đây là biển số của các vị. Hai con số trên biển lần lượt là số đội và số cá nhân, xin giữ cẩn thận nhé.”

Nhân viên phụ trách đăng ký lấy từ hộp đạo cụ hai tấm biển kim loại tròn, vừa ghi lại số hiệu vừa giải thích:

“Ví dụ tấm này, số trên cùng là 277, tức là số đội của hai người là 277. Còn B193 phía dưới là số dự thi thực chiến cá nhân của em này, nhớ kỹ vào nhé.”

Thúy Tước nhận lấy tấm biển, giả vờ quan sát một chút rồi cất vào túi đeo bên người, tiếp tục hỏi:

“Tôi đã hiểu. Vậy chúng tôi tìm đồng đội thứ ba trong đội bằng cách nào?”

“Xin chờ thêm một chút nữa ạ. Bên chúng tôi vẫn đang đăng ký cho tất cả các đội đã chỉ định lẫn nhau. Đợi khi phần chỉ định hoàn tất, sẽ tiến hành ghép ngẫu nhiên. Lúc đó, nếu có cô gái phép thuật nào rút trúng số đội của hai người, chúng tôi cũng sẽ phát cho cô ấy một tấm biển như thế này.”

Nhân viên nói nhanh như gió:

“Biển số cùng một đội có thể cảm nhận lẫn nhau qua dao động ma lực. Hai người có thể thử xác nhận ngay bây giờ. Sau này cũng dùng cách này để tìm đồng đội thứ ba của mình.”

“Thì ra là vậy… tiện thật đấy!”

Cỏ đuôi chó đứng sau lưng Thúy Tước nhắm mắt lại, làm theo hướng dẫn cảm ứng biển số của mình và của Thúy Tước, rồi lộ vẻ đã hiểu:

“Không hổ là Vương quốc, đến cả tấm biển dùng cho kỳ thi cũng có chức năng xịn thế này!”

“Dù sao cũng đã thu phí dự thi rồi mà.”

Thúy Tước vốn đã biết rõ toàn bộ quy trình từ trước, lần này chỉ đến đóng kịch cho có lệ, thở phào nhẹ nhõm vì đã thuận lợi qua cửa đăng ký thực chiến:

“Tóm lại thủ tục đã xong, chúng ta đừng đứng đây cản đường người khác nữa, qua bên kia chờ đi.”

Cô đã chấp nhận lời mời lập đội của Cỏ đuôi chó.

Không có lý do gì quá đặc biệt. Dù cô có chỉ định ai hay không thì cuối cùng vẫn sẽ bị ném vào một đội nào đó. Qua cuộc trò chuyện ngắn ngủi vừa rồi, cô cảm thấy tính cách cô bé này cũng ổn, không phải kiểu thích gây sự khiến cả đội khó xử. Vậy thì cùng lập đội cũng chẳng có gì không thể chấp nhận.

Đây cũng coi như là kinh nghiệm xương máu của chính Thúy Tước.

Năm xưa, lần đầu tiên cô vượt cấp tham gia kỳ thi thẻ chữ, chính vì thiếu kinh nghiệm ở khâu này mà đã ăn quả đắng. Khi ấy cô cũng rời đội Phương Đình, một mình tham gia ghép ngẫu nhiên. Kết quả trong hai đồng đội được phân đến lại có một cô tiểu thư lớn lên ngay tại Vương quốc, được nuông chiều từ bé. Không chỉ thực lực bình bình, còn suốt ngày chỉ tay năm ngón, khiến không khí trong đội cực kỳ nặng nề, đến mức đồng đội còn lại suýt nữa cãi nhau với cô ta mấy lần.

Dù bây giờ nhớ lại, cô cũng tuyệt đối không thể nói đó là một kỷ niệm vui vẻ. Thực tế, nếu không phải lúc ấy thực lực cá nhân của cô đã quá cứng, dù phối hợp đội ngũ rối như tơ vò vẫn có thể một mình gánh team hoàn thành nhiệm vụ, thì lần thi đó chắc chắn đã trượt.

Giờ đây lại lần nữa dùng thân phận giả trở lại sân thi, cô vốn không truy cầu thành tích, càng không định tự tìm khổ mà làm. Đồng đội yếu một chút cũng không sao, tính tình dễ ở chung mới là quan trọng nhất. Nếu không, đến giai đoạn sau của kỳ thi, khi các nhiệm vụ phòng ngự từ Viện Ma sự trở nên gay gắt, cô đâu còn thời gian đi dỗ dành mấy đứa trẻ xấu tính.

Nghĩ đông nghĩ tây, Thúy Tước và Cỏ đuôi chó trở lại dưới bóng cây ban nãy, vừa trò chuyện vừa chờ kết quả phân đội cuối cùng.

“Giá mà được phân một chị đại nằm trong bảng đại thối thì tốt biết bao.”

Nhìn hàng người đăng ký ở xa dần thưa thớt, Cỏ đuôi chó thở dài ước ao.

“Sao thế?” Thúy Tước nghiêng đầu hỏi. “Chẳng phải em vừa nói mình rất mạnh, đủ sức qua kỳ thi sao?”

“Ừ thì… nói thì nói thế, nhưng vẫn thích đồng đội ngẫu nhiên càng mạnh càng tốt mà.”

Cỏ đuôi chó đẩy gọng kính lên:

“Chị nghĩ xem, nếu đồng đội của chúng ta là đại thối trong bảng xếp hạng, thì xác suất các đội khác có cao thủ cấp đó sẽ giảm xuống, rõ ràng là song thắng còn gì!”

“Thế sao em còn rủ chị lập đội?” Thúy Tước buồn cười hỏi.

“Long Đảm tiền bối là vì hợp gu! Đó lại là chuyện khác! Viện Thi pháp cho chúng ta một suất chỉ định đồng đội, tức là muốn chúng ta được cùng bạn bè hành động, dùng tình bạn kiên cố làm nền móng đoàn kết cho đội! Còn đồng đội ngẫu nhiên thì hy vọng là một chị đại, dẫn chúng ta nằm thắng, đúng không?”

Cỏ đuôi chó vung tay giải thích hùng hồn:

“Nói cách khác, em chọn Long Đảm tiền bối để đội chúng ta có một linh hồn đoàn đội! Còn đồng đội ngẫu nhiên sẽ trở thành kiếm và khiên của đội!”

“Chị cảm thấy cách nghĩ ghép đội mà Viện Thi pháp mong muốn hoàn toàn ngược lại với những gì em vừa nói…”

Thúy Tước bất đắc dĩ nhận xét:

“Hơn nữa chúng ta mới quen nhau có hai tiếng đồng hồ, cái gọi là ‘tình bạn kiên cố’ này mọc từ đâu ra vậy?”

“…Trong số người ở đây em không còn bạn nào khác nữa.” Cỏ đuôi chó cúi đầu bấm ngón tay, giọng ngượng ngùng.

Thúy Tước nhất thời im lặng.

Quá trình chờ đợi không kéo dài quá lâu. Rất nhanh, công việc phân đội đã hoàn tất.

“Tất cả thí sinh có mặt, cầm chắc biển số của mình! Dùng dao động ma lực để tìm đồng đội!”

Một nhân viên đứng giữa quảng trường, dùng thuật khuếch đại âm thanh thông báo thật lớn:

“Lặp lại lần nữa! Cầm chắc biển số! Dùng dao động ma lực tìm đồng đội!”

Trong khoảnh khắc, đám đông thí sinh lập tức nhốn nháo di chuyển.

Thúy Tước và Cỏ đuôi chó cầm biển số, cảm nhận lực kéo từ dao động ma lực, khó khăn len lỏi trong đám người. Đi được vài trăm mét mới cuối cùng tìm được đồng đội thứ ba của mình.

Cô gái phép thuật được phân ngẫu nhiên vào đội cũng đang làm điều tương tự. Khi ba người khó khăn lắm mới gặp nhau trong biển người, ngẩng đầu nhìn rõ diện mạo đối phương, Thúy Tước và người kia gần như cùng lúc khựng lại.

“A.”

“Ơ?”

Hai người đồng thời phát ra âm thanh ngắn ngủi, không vui cũng không thất vọng, chỉ hơi bất ngờ. Lý do chủ yếu là vì trước đây họ đã từng gặp nhau một lần.

“Cỏ đuôi chó.” Thúy Tước nghiêng đầu nhìn đồng đội của mình.

“Có chuyện gì vậy, Long Đảm tiền bối?” Sau khi xác nhận diện mạo đồng đội mới, Cỏ đuôi chó cũng nhìn về phía Thúy Tước.

“Điều ước vừa rồi của em, xem ra đã thành sự thật rồi.”

Ngay cả Thúy Tước cũng bắt đầu cảm thấy đội hình hiện tại có chút buồn cười.

“Điều ước?” Cỏ đuôi chó nghi hoặc một giây, rồi lập tức phản ứng lại: “Ơ? Ý chị là…”

Không thể nghi ngờ, “đồng đội thứ ba” đang đứng trước mặt hai người chính là chị đại nằm trong “bảng đại thối” mà Cỏ đuôi chó vừa mới cầu khẩn.

Mà người đó, nửa tháng trước khi đến Vương quốc ma pháp, trên chuyến tàu chuyên tuyến Vương quốc, cũng đã từng gặp Thúy Tước một lần.

Người đang ôm một quyển sách trong tay, vẻ mặt điềm tĩnh nhìn hai người họ, chính là cô gái phép thuật đến từ Thành Phố Thiên Đô , biệt hiệu Thổ Đinh Quế.