[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Slayers Đặc Biệt

(Đang ra)

Slayers Đặc Biệt

Hajime Kanzaka

Tuyển tập các truyện ngắn xoay quanh thế giới Slayers.

42 1802

I Teach Self-Defense

(Hoàn thành)

I Teach Self-Defense

Ờ… thì, cũng đúng nhỉ?”

217 145

Futsu Ota Hairimasen!: Gakeppuchi Seiyuu, Radio de Jinsei Restart!

(Đang ra)

Futsu Ota Hairimasen!: Gakeppuchi Seiyuu, Radio de Jinsei Restart!

Toi Yuki

Câu chuyện về màn lật ngược tình thế trong sự nghiệp lồng tiếng của Kanae bắt đầu từ chính chương trình radio ấy.

2 5

Nếu một nhân viên quèn chuyển sinh thành tam hoàng tử ở thế giới khác.

(Đang ra)

Nếu một nhân viên quèn chuyển sinh thành tam hoàng tử ở thế giới khác.

Rina

bản gốc được đăng trên https://ncode.syosetu.com/n0063lr/. mọi người muốn đọc bản nhật gốc thì lên trên này nhé.

20 66

Lãnh chúa độc tài của Thành phố Mê cung

(Đang ra)

Lãnh chúa độc tài của Thành phố Mê cung

Cherry Blossom Latte

"Kẻ nào dám phản đối chính sách của ta, ta sẽ dùng búa Doom Breaker đập nát đầu kẻ đó".

7 9

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

17 16

201-300 - Chương 292: Trần Lưu Vương (1)

Chương 292: Trần Lưu Vương (1)

Đương nhiên là chuyện hiển nhiên nhưng yến tiệc không kết thúc trong một ngày.

Lần trước mở yến tiệc đón tiếp nhà họ Gia Cát cũng phải mất ba ngày mới kết thúc thì hôn lễ của hoàng đế còn phải thế nào nữa.

Ít nhất cũng mất một tuần thì mới đúng.

Nhờ thần thông quảng đại của Tả Từ mà hôm qua náo nhiệt thì hôm nay mọi người lại xì xào vì một yếu tố khác.

Vậy yếu tố khác ấy là gì.

“A, xin chào.”

“…Trần Lưu Vương điện hạ?”

Trần Lưu Vương.

Độc giả từng đọc Tam Quốc Chí thì chắc chắn sẽ quen thuộc hơn với tôn hiệu Hán Hiến Đế.

Theo lịch sử gốc thì đây là nhân vật sẽ trở thành hoàng đế cuối cùng của nhà Hán mà nay đã hiện thân ở yến tiệc trường.

──────────

Hiếu Mẫn Hoàng đế (孝愍皇帝), gọi tắt là Mẫn Đế (愍帝).

Hiếu Hiến Hoàng đế (孝獻皇帝), gọi tắt là Hiến Đế (獻帝).

Đây đều là cách gọi cùng một người.

Lưu Hiệp (劉協), tự Bá Hòa (伯和).

Đây là nhân vật bị Đổng Trác ép buộc phế truất Thiếu Đế để lập lên làm hoàng đế bù nhìn.

Tại sao lại có hai thụy hiệu vì mỗi bên Thục Hán và Tào Ngụy đều phong thụy cho riêng mình.

Đúng là kẻ thù truyền kiếp nên ngay cả ở chỗ này cũng đấu khí.

Lưu Hiệp lên ngôi khi nhà Hán đã bắt đầu suy vong nghiêm trọng nên không thể chống lại dòng chảy thời đại.

Dù đã tìm cách loại bỏ Đổng Trác nhưng sau đó Lý Thôi và Quách Dĩ bắt đầu ngang ngược.

Cuối cùng nhà Hán suy yếu đến mức ngay cả một đám giặc cũng không thể khống chế theo ý mình.

Những châu mục như Lưu Yên hay Lưu Biểu thì tự xưng đế ở địa bàn mình nên không ưa hoàng đế.

Viên Thiệu, người không công nhận hoàng đế do Đổng Trác lập, thì thậm chí còn muốn tôn Lưu Ngu làm hoàng đế mới, hành động hoàn toàn thù địch.

Lưu Bị thời kỳ này làm gì nhỉ.

Có lẽ sau khi xung đột một lần với Tào Tháo thì đang tích cực tu sửa Từ Châu chăng?

Tào Tháo vì hiếu thuận mà làm loạn hết cả lên nên không thể xử lý Lý Thôi và Quách Dĩ được.

Từ đầu đã có vấn đề khoảng cách nữa mà.

Lưu Hiệp bị Lý Thôi và Quách Dĩ hành hạ thì không còn lựa chọn nào khác nên cuối cùng phải nương tựa vào Tào Tháo để cố gắng hết sức hồi sinh nhà Hán.

Nhưng đối phương lại không phải năng thần trị thế mà là Tào Tháo gian hùng loạn thế đã hoàn toàn tha hóa?

Lưu Hiệp liên tục thất bại rồi cuối cùng định ám sát Tào Tháo nhưng cũng bại lộ.

Phi tần lúc đó đang mang thai bị hành hình, ngoại thích bị tru diệt toàn bộ, chịu phải đòn chí mạng đau đớn.

Sau đó nữa thì hoàng hậu, thê tử của mình, bị túm tóc kéo đi giam lỏng rồi chết.

Con cái do hoàng hậu sinh ra cũng chết.

Những đồng minh có thể gọi là phe mình cũng chết hàng loạt.

Tào Tháo thực sự chỉ không động vào Lưu Hiệp mà thôi, những người xung quanh thì bị diệt sạch.

Tình hình đã đến mức này thì còn làm sao được.

Lưu Hiệp cuối cùng không dám nghĩ đến chuyện chống lại Tào Tháo mà trở thành con rối hoàn toàn.

Sau khi Tào Tháo chết thì dưới sức ép của Tào Phi mà phải “thiền nhượng” (禪讓, nhường ngôi cho người khác).

Dù sao thì điểm an ủi duy nhất là Tào Phi vì nghĩ đến việc Lưu Hiệp thuận theo mà nhường ngôi nên phong làm Sơn Dương công (山陽公) rồi để sống an nhàn ở nơi yên tĩnh những năm cuối đời chăng.

Nhân vật lên ngôi hoàng đế từ năm bảy tuổi rồi bị va chạm tứ phía đến khi nhắm mắt xuôi tay.

Nếu là sáng tác thì gắn thẻ regret và tragedy cũng chẳng có gì quá đáng, cuộc đời sóng gió chính là của Lưu Hiệp.

“Điện hạ, ngài đến đây vì chuyện gì…?”

Tôi nhìn nhân vật trước mặt rồi dùng giọng điệu hoang mang mở miệng.

Nhân vật vốn cố gắng không lộ diện ở những dịp chính thức thế này sao lại xuất hiện chứ.

Thiếu nữ thấp hơn bệ hạ một chút, tóc cắt ngắn khẽ nói.

“Vì hôm nay là ngày bệ hạ và Đại tướng quân kết duyên ạ. Ngày như vậy mà còn trốn tránh thì không được chứ.”

Giọng nói đầy căng thẳng lộ rõ vẻ dè chừng xung quanh.

Lưu Hiệp dùng đôi mắt đen, chứng minh dòng máu hoàng thất, nhìn tôi.

Tôi nhìn đôi mắt đen lấp lánh như hắc diệu thạch rồi nhìn sang mái tóc đen có cùng màu với đôi mắt ấy.

Thấy tóc bóng mượt nên chắc đã chuẩn bị kỹ lưỡng.

Hoặc là dù không chăm sóc đặc biệt thì tóc vẫn tốt.

Lưu Hiệp có đôi mắt dịu dàng đến mức khiến người ta áy náy khi so sánh với bệ hạ thì khẽ mỉm cười với tôi.

Tôi nhìn ngài ấy rồi hiểu được tại sao Lưu Hiệp chấm dứt ẩn cư mà hiện thân ở yến tiệc trường.

Lưu Hiệp lo sợ nếu không tham gia yến tiệc thì sẽ bị hoàng đế hiện tại, chính là tỷ tỷ Lưu Biện của mình, ghét bỏ nên mới lộ diện.

“…….”

“Hì hì….”

Nên gọi là kiên định hay sao đây.

Lưu Hiệp biết rõ sự tồn tại của mình có thể trở thành mối đe dọa với hoàng vị nên cực kỳ cẩn thận.

Đúng vậy. Cẩn thận đến mức phải dè chừng chính huyết mạch duy nhất của mình.

Nếu không thì đã không từ chối mọi cuộc gặp gỡ rồi nhốt mình trong cung riêng.

Sao ở thế giới này cũng phải đóng phim bi thảm vậy chứ.

Bệ hạ thì mang tình cảm (情) tỷ tỷ với Trần Lưu Vương điện hạ nhưng trông như hoàn toàn không nhận ra điều đó.

Dù sao thì bệ hạ đã lặp lại thanh trừng bao nhiêu lần rồi.

Đối tượng thanh trừng dù là hoàng tộc cũng không có ngoại lệ.

Lưu Hiệp chứng kiến chính trị đẫm máu ấy từ gần thì mang nỗi sợ hãi cũng không có gì lạ.

Những kẻ công khai sỉ nhục tôi trước mặt.

Những kẻ âm thầm thao túng hậu trường để thu hẹp thế lực của tôi.

Những kẻ ấy bị lưới giám sát của hoàng đế phát hiện thì lập tức bị lột sạch áo mão hoặc bị giam lỏng ở đâu đó.

Những kẻ quá đáng thì cơ thể bị chém làm đôi hoàn toàn.

…Nói ra thì phần nào đó tôi cũng có trách nhiệm khiến quan hệ hai người trở nên gượng gạo.

Bệ hạ thì tiến hành thanh trừng đẫm máu với những kẻ muốn hại tôi.

Trần Lưu Vương điện hạ thì chứng kiến cảnh tượng ấy mà mang nỗi sợ hãi.

Đúng rồi.

Tôi cũng có phần trách nhiệm.

Xét kỹ thì trách nhiệm thuộc về những kẻ không biết điều mà đối đầu với tôi nhưng chúng làm sao chịu trách nhiệm được.

Chắc đang sống ở vùng quê hẻo lánh nào đó hoặc đã bị chôn dưới đất chào hỏi giun đất rồi.

Thực ra vì lo lắng cho Trần Lưu Vương điện hạ luôn hai cửa không bước một bước nên trước đây tôi đã nhiều lần đến thăm.

Lần đầu một hai lần thì bị từ chối nhưng tôi cứ đến liên tục thì cửa đã mở.

Có lẽ vì còn nhỏ nên không thắng nổi sự hiếu kỳ.

Sau đó tôi cố gắng chơi đủ trò để cải thiện quan hệ.

Kinh nghiệm chăm sóc những đứa trẻ mất cha mẹ ở Tinh Châu lúc ấy đã phát huy tác dụng.

…Vốn đã quá trưởng thành nên từ giữa trở đi thì cảm giác như Lưu Hiệp đang phối hợp với hành động của tôi.

Dù sao thì dưới sự đồng ý ngầm của hoàng đế, người mang tình cảm tỷ tỷ, tôi đã gặp Lưu Hiệp mỗi khi đến hoàng cung.

Nhưng chỉ nỗ lực ấy vẫn chưa đủ để kéo gần quan hệ hai người.

“…Hừm.”

Bệ hạ nhìn Trần Lưu Vương điện hạ hiện thân ở yến tiệc trường thì chìm vào suy tư một lát.

Không, dùng ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm như vậy thì đứa trẻ còn nhỏ như Lưu Hiệp sẽ sợ chứ.

Lưu Hiệp sinh năm 181 thì hiện tại vẫn là đứa trẻ mười bốn tuổi chưa làm lễ thành nhân.

“…….”

Nhìn kìa. Giờ cũng đang lộ vẻ hơi sợ hãi đấy.

Bệ hạ nhận ra ánh mắt tuyệt vọng của tôi thì muộn màng giật mình rồi mở miệng.

“Trần Lưu Vương hãy ngồi gần trẫm.”

“Đa tạ sự chiếu cố…”

Khi hoàng đế nói vậy rồi ngồi xuống thì sắc mặt Lưu Hiệp hơi tối sầm.

Tôi đại khái đoán được ngài ấy đang nghĩ gì.

Lo sợ bị đặt bên cạnh rồi trực tiếp xử lý chăng.

Tôi nhìn cảnh ấy rồi lên tiếng với Lưu Hiệp.

“Thần biết điện hạ đang lo lắng điều gì nhưng chuyện đó sẽ không xảy ra đâu ạ.”

“…Đại tướng quân?”

Lưu Hiệp lộ vẻ nghi hoặc trước lời nói đột ngột của tôi.

Tôi dùng giọng dễ trấn an nhất có thể nói.

“Bệ hạ muốn thân thiết với điện hạ mà.”

“…….”

“Hãy tin vào tình cảm huyết thống đi ạ.”

Lời nói nghe buồn cười trong hoàng thất thường xuyên xảy ra tranh chấp cốt nhục.

Nhưng thực tế cũng có huynh đệ tỷ muội sống hòa thuận nên không thể hoàn toàn bỏ qua.

“Nếu vẫn sợ thì hãy tin thần ạ.”

Tôi dùng biểu cảm tự tin.

“Bệ hạ chỉ cần nhìn thần là mê mẩn là chuyện ai cũng biết nên nếu thần đưa ra ý kiến thì bệ hạ cũng…”

“Đừng nói nhảm nữa mà lại đây.”

“Vâng ạ.”

Tôi cảm nhận được giọng hoàng đế có chút khó chịu nên nhanh chóng ngồi xuống bên cạnh.

Có chút xấu hổ thì vì uy nghiêm của bệ hạ nên giữ bí mật vậy.

Các cao quan đại tác gần đó cũng nhận ra điều này nên mỉm cười như nhìn cháu gái.

Gần đó Tư Mã Ý thì ôm đầu như đau đầu nhưng tôi coi như không thấy gì.

“…….”

Lưu Hiệp vẫn đang dè chừng xung quanh thì nhận ra hoàng đế không phủ nhận lời tôi nên ngẩng đầu đối diện mắt với hoàng đế.

Dù có thể coi là vô lễ nhưng ở vị trí này thì không ai thiếu mắt nhìn đến mức chỉ trích ngài ấy.

Hai người đối diện nhau bao lâu không biết.

“Thần xin được nhờ vả! Bệ hạ!”

“…Không cần căng thẳng như vậy đâu.”

Hai tỷ muội cùng dòng máu bắt đầu trò chuyện.

Chiến dịch thành công rồi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!