[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Slayers Đặc Biệt

(Đang ra)

Slayers Đặc Biệt

Hajime Kanzaka

Tuyển tập các truyện ngắn xoay quanh thế giới Slayers.

42 1802

I Teach Self-Defense

(Hoàn thành)

I Teach Self-Defense

Ờ… thì, cũng đúng nhỉ?”

217 145

Futsu Ota Hairimasen!: Gakeppuchi Seiyuu, Radio de Jinsei Restart!

(Đang ra)

Futsu Ota Hairimasen!: Gakeppuchi Seiyuu, Radio de Jinsei Restart!

Toi Yuki

Câu chuyện về màn lật ngược tình thế trong sự nghiệp lồng tiếng của Kanae bắt đầu từ chính chương trình radio ấy.

2 5

Nếu một nhân viên quèn chuyển sinh thành tam hoàng tử ở thế giới khác.

(Đang ra)

Nếu một nhân viên quèn chuyển sinh thành tam hoàng tử ở thế giới khác.

Rina

bản gốc được đăng trên https://ncode.syosetu.com/n0063lr/. mọi người muốn đọc bản nhật gốc thì lên trên này nhé.

20 66

Lãnh chúa độc tài của Thành phố Mê cung

(Đang ra)

Lãnh chúa độc tài của Thành phố Mê cung

Cherry Blossom Latte

"Kẻ nào dám phản đối chính sách của ta, ta sẽ dùng búa Doom Breaker đập nát đầu kẻ đó".

7 9

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

17 16

201-300 - Chương 210: Phượng Sồ (鳳雛) (6)

Chương 210: Phượng Sồ (鳳雛) (6)

“Thật là một cảnh tượng ấm áp.”

Khi tôi tỏ thái độ sẽ trọng dụng Bàng Thống thì Bàng Đức Công cười mãn nguyện.

“Đại tướng quân có con mắt nhìn người rất tinh tường, lời đồn đại quả nhiên là thật, thật may mắn.”

Thành thật thì so với việc con mắt tôi tinh tường thì đúng hơn là tôi đang nhặt nhạnh kiến thức từ tương lai.

Nhưng với những người không biết gì thì việc đánh giá như vậy cũng chẳng có gì lạ.

Tôi chậm rãi lắc đầu rồi nói.

“Không cần đánh giá cao như vậy. Ta chỉ nhận được sự tiến cử từ ngài thôi.”

“Hahaha, sao lại nói vậy chứ?”

Bàng Đức Công nghe lời tôi thì cười sảng khoái.

“Thần thú linh thiêng tuyệt đối không ngồi ở chỗ tầm thường.”

“…….”

“Theo Sơn Hải Kinh (山海經) thì phượng hoàng không tựa vào cây gì ngoài ngô đồng để nghỉ ngơi, không ăn gì ngoài hạt tre, không uống gì ngoài nước từ Lễ Tuyền.”

Thật là một con vật kén chọn.

Lễ Tuyền (醴泉) thì chính là cái đó.

Truyền thuyết nói rằng khi Trung Quốc thái bình thì suối nước ngọt sẽ phun trào.

Hiện đại có người còn khẳng định phượng hoàng là loài chim từng tồn tại thật, nhưng nếu thật sự tồn tại thì cũng không tránh khỏi tuyệt chủng.

Dù là động vật đẹp đẽ và linh thiêng thì đã sao.

Cuối cùng kẻ sống sót mới là kẻ mạnh.

Từ sự kiện Trậm Độc (鴆毒) lần trước thì có vẻ thế giới này tồn tại chim Trậm (鴆鳥), vậy thì phượng hoàng nếu lục lọi kỹ thì cũng có một hai con chứ.

Muốn nhìn một lần thật.

Trong lúc tôi đang nghĩ linh tinh thì Bàng Đức Công vẫn tiếp tục nói.

“Phượng hoàng non cuối cùng cũng tìm được tổ ấm của mình, nếu không phải nhờ năng lực của Đại tướng quân thì còn là gì nữa.”

“Ưm…”

Khi tôi không tỏ vẻ đồng tình với lời ông ấy thì Bàng Đức Công nói.

“Vậy thì chỉ còn cách hỏi cháu gái thần thôi.”

“Con, con sao ạ?”

Cô bé vừa nãy còn có chút tự tin nay lại giật mình kinh hãi.

Dáng vẻ ấy như thể đang lo lắng không biết ông lão này lại định làm gì nữa.

Bàng Đức Công nhìn cháu gái rồi hỏi.

“Ta hỏi con đây. Nếu có thể ra làm quan thì con có thể phụng sự bất kỳ ai không?”

“Điều đó thì…….”

Bàng Thống bị thúc phụ hỏi thì liếc nhìn tôi rồi bỏ lửng câu nói.

Với tôi thì đây cũng là câu hỏi khiến người ta chú ý nên tôi nhìn Bàng Thống, cô bé đối diện ánh mắt tôi thì xấu hổ mở miệng.

“Không, không ạ… Nếu không đạt tiêu chuẩn của con thì có lẽ con sẽ cáo lui (Hạ dã-下野, lui khỏi quan trường hoặc chính giới) mất…”

Dù giọng nói nhút nhát nhưng câu trả lời lại rất kiên định.

Bàng Thống nhìn tôi rồi cười toe toét, Bàng Đức Công cũng nhìn tôi như muốn hỏi ý kiến.

Người này thật sự làm khó người ta.

Bình thường những người xung quanh cứ liên tục tâng bốc tôi, giờ ngay cả người mới gặp cũng thế nên tôi cũng bắt đầu hơi rối.

Tôi nhếch khóe miệng rồi xoa đầu Bàng Thống đang ngẩng đầu nhìn lên trời.

“Ư a a?!”

Bàng Thống bị tiếp xúc đột ngột thì lại giật mình kinh hãi.

“Ừ. Cảm ơn vì đã nhìn nhận ta như vậy.”

“Thật, thật mà…”

Nhận ra tôi không nghiêm túc tiếp nhận thì Bàng Thống lẩm bẩm bằng giọng nhút nhát.

Ừ ừ. Ta cũng hiểu lòng ngươi mà.

Cảnh tượng ấm áp ấy diễn ra thì Bàng Đức Công hành lễ với tôi rồi nói.

“Vậy thì giờ thần xin cáo lui ạ.”

“Hử?”

“Xin Đại tướng quân hãy từ từ trò chuyện với cháu gái thần.”

Nhìn kìa.

Muốn trốn việc nên lén chuồn rồi.

Tôi ngăn Bàng Đức Công đang định rời khỏi chỗ.

“Bây giờ ngài đang nói gì vậy?”

“…Vâng?”

Bàng Đức Công hôm nay vẫn giữ vẻ lịch lãm nay lần đầu lộ vẻ hoảng hốt.

Chỉ riêng việc trọng dụng Bàng Thống đã đáng để mời cả nhà họ Bàng, nhưng cứ chỉ mang mỗi Bàng Thống đi thì có hơi tiếc không?

“Ta vẫn chưa nhận được lời xác nhận từ ngài rằng sẽ ra làm quan mà.”

“…….”

Bàng Đức Công nhận ra lý do tôi nói vậy thì đôi mắt thoáng run rẩy.

Nghe thấy rồi. Nghe thấy rồi.

Tiếng đầu óc ông ấy quay cuồng điên cuồng vang đến tận đây.

Tôi vẫn giữ khóe miệng nhếch lên nhìn Bàng Đức Công.

“Chẳng lẽ ngài định giao hết mọi thứ cho đứa trẻ nhỏ thế này rồi tự mình nghỉ ngơi thoải mái sao?”

“Đúng, đúng vậy! Thúc phụ thật sự không định làm vậy chứ?!”

Bàng Thống theo sau cũng nhận ra ý tôi nên bắt đầu hỗ trợ từ bên cạnh.

Ồ. Đứa trẻ thông minh thế này mà ai dám bảo là chậm chạp chứ?

Bàng Đức Công dùng biểu cảm khó xử nói.

“Cháu, cháu ta à. Thúc phụ tuổi đã cao nên việc nước…”

“Nếu vậy thì con sẽ mách cả nhà đấy!”

“Khụ khụ…!”

Giờ thì Bàng Thống còn dùng cả uy hiếp.

Chắc chắn nếu mọi người biết ông ấy nâng đỡ đứa cháu nhỏ lên quan rồi tự mình chuồn mất thì sẽ nhìn ông ấy thế nào.

Gia đình Bàng Đức Công chắc chắn biết ông ấy là người thế nào, nếu Bàng Thống mách lẻo thì khó mà nhận được ánh mắt tử tế.

───Dù không muốn ra làm quan thì cũng không thể giao hết cho đứa trẻ nhỏ như vậy…

Xì xầm xì xào.

───Chắc chắn có gì mờ ám nên mới hành động thế này chứ?

Thì thầm thì thầm.

Có chút thêm thắt nhưng đại khái là thế.

Bàng Đức Công chắc cũng dễ dàng tưởng tượng ra cảnh ấy nên giọt mồ hôi lạnh mà trước giờ chưa từng thấy giờ lăn dài trên trán.

Dù vậy Bàng Đức Công vẫn chưa từ bỏ giấc mộng An Bần Lạc Đạo (安貧樂道, sống nghèo khó nhưng vui vẻ hưởng đạo) thì nói.

“Đại, Đại tướng quân. Thần mạo muội nói rằng thần tuổi cao sức yếu, sức khỏe không tốt lắm.”

“Ừm… Vậy sao?”

“Vâng ạ!”

Bàng Đức Công nghĩ lời biện minh đã thông thì mặt sáng lên.

Tôi nhìn ông ấy rồi dùng giọng nghi hoặc nói.

“Nhưng lạ thật.”

“…Vâng?”

“Thời còn ở Kinh Châu thì ngày nào cũng leo Lộc Môn Sơn (鹿門山) hái thuốc.”

“…….”

“Thậm chí còn tự mình trồng trọt ở nhà riêng.”

Khi tôi lẩm bẩm bằng giọng như “chẳng lẽ không còn khỏe mạnh sao” thì Bàng Đức Công không mở miệng được nữa.

Tôi nhìn thẳng vào Bàng Đức Công.

“Nhìn vậy thì vẫn còn rất chính tráng, lời ta nói sai sao?”

“Điều, điều đó thì…”

Bàng Đức Công không biết làm sao nên cứ đổ mồ hôi lạnh, cảnh tượng ấy thật vui.

Tôi cười rồi nói.

“Và đừng lo lắng. Ta mà nhỏ nhen đến mức không thể kê đơn thuốc cho nhân tài có năng lực sao?”

Việc hỗ trợ cho Chu Du đủ loại y sư và dược liệu quý để sống lâu chính là một phần trong đó.

Sau đó ánh mắt Chu Du nhìn tôi cứ trở nên kỳ lạ nhưng tôi không rõ trong ánh mắt ấy chứa đựng cảm xúc gì cụ thể.

Có lẽ đã trực giác nhận ra mình sắp bị vùi đầu vào đống công việc.

Ngay cả tôi nếu gặp sếp kê đơn thuốc bổ bảo làm việc lâu dài thì cũng sẽ có phản ứng rất khó xử.

Sớm muộn gì cũng phải tìm Hoa Đà để nhờ khám sức khỏe cho Chu Du thôi.

Không hiểu sao Hoa Đà gần đây sau khi định cư ở Lạc Dương thì hoàn toàn không có ý định di chuyển nữa.

Nghe nói xung quanh thì cô ấy là người sống gió thoảng mây bay, lang thang khắp thiên hạ, rốt cuộc xảy ra chuyện gì vậy.

Dù sao thì ở Lạc Dương không ai không bệnh nên với tôi thì tốt thôi…

“……A!”

Lúc ấy Bàng Thống như nhớ ra gì đó thì kêu lên.

“Đúng, đúng rồi, vậy thì tiền tiêu vặt của con…”

Tiền tiêu vặt?

Tiền tiêu vặt gì vậy?

Bàng Thống dùng ánh mắt van xin nhìn Bàng Đức Công nhưng đã muộn.

Bàng Đức Công không đủ từ bi để đáp ứng yêu cầu của đứa cháu vừa đứng về phía tôi.

“…….”

“Ư a a…”

Bàng Đức Công phớt lờ ánh mắt thảm thiết của cháu gái, Bàng Thống nhìn vậy thì phát ra tiếng thất thần.

…Không rõ chính xác tình hình là gì nhưng liên quan đến tiền tiêu vặt sao?

Tôi hỏi Bàng Thống đột nhiên bắt đầu dò xét sắc mặt Bàng Đức Công.

“Bàng Thống.”

“……?”

“Dù không biết giữa ngươi và Bàng Đức Công có chuyện gì nhưng ngươi mất tiền tiêu vặt rồi sao?”

Bàng Thống nghe câu hỏi của tôi thì dò xét xung quanh một lát rồi đáp bằng giọng rất nhỏ.

“Vâng, vâng ạ. Cả nửa năm tiền tiêu vặt của tiểu nữ…”

“Ta còn tưởng chuyện gì.”

Tôi bật cười khẽ.

“Vậy thì ta sẽ cho ngươi gấp đôi số đó. Như vậy được chưa?”

“……!”

Bàng Thống như gặp được cứu tinh thì mặt sáng rỡ.

“Cảm tạ!”

Bàng Thống hô to đầy sức sống rồi lập tức nhìn Bàng Đức Công mở miệng.

“Thúc phụ! Người tử tế như vậy thì nhất định sẽ hợp ý thúc phụ thôi!”

“…Trời ơi…….”

Bàng Đức Công nhìn cháu gái thì lộ vẻ đau đầu.

Tôi cười rồi nói.

“Thời gian còn dài. Yến tiệc mới chỉ bắt đầu nên mọi người ngồi xuống từ từ trò chuyện thì sao?”

Bàng Đức Công bị tôi và Bàng Thống ép đến đường cùng thì cuối cùng như từ bỏ, nhắm mắt lại.

“…Vâng ạ.”

Tốt.

Như vậy là đã có được người sở hữu con mắt tinh tường không kém Tư Mã Huy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!