[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Slayers Đặc Biệt

(Đang ra)

Slayers Đặc Biệt

Hajime Kanzaka

Tuyển tập các truyện ngắn xoay quanh thế giới Slayers.

42 1802

I Teach Self-Defense

(Hoàn thành)

I Teach Self-Defense

Ờ… thì, cũng đúng nhỉ?”

217 145

Futsu Ota Hairimasen!: Gakeppuchi Seiyuu, Radio de Jinsei Restart!

(Đang ra)

Futsu Ota Hairimasen!: Gakeppuchi Seiyuu, Radio de Jinsei Restart!

Toi Yuki

Câu chuyện về màn lật ngược tình thế trong sự nghiệp lồng tiếng của Kanae bắt đầu từ chính chương trình radio ấy.

2 5

Nếu một nhân viên quèn chuyển sinh thành tam hoàng tử ở thế giới khác.

(Đang ra)

Nếu một nhân viên quèn chuyển sinh thành tam hoàng tử ở thế giới khác.

Rina

bản gốc được đăng trên https://ncode.syosetu.com/n0063lr/. mọi người muốn đọc bản nhật gốc thì lên trên này nhé.

20 66

Lãnh chúa độc tài của Thành phố Mê cung

(Đang ra)

Lãnh chúa độc tài của Thành phố Mê cung

Cherry Blossom Latte

"Kẻ nào dám phản đối chính sách của ta, ta sẽ dùng búa Doom Breaker đập nát đầu kẻ đó".

7 9

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

17 16

101-200 - Chương 184: Hào tộc Kinh Châu (1)

Chương 184: Hào tộc Kinh Châu (1)

Kinh Châu, quận Nam Dương, huyện Tương Dương (荊州 南陽郡 襄陽縣).

Ban đầu trị sở của Kinh Châu Thứ sử nằm ở quận Vũ Lăng (武陵郡) nhưng sau khi Lưu Biểu nắm quyền thì trị sở của Kinh Châu Thứ sử đã chuyển về thành Tương Dương và duy trì đến nay.

Quận Nam Dương có các đại đô thị kết nối xung quanh, đường sá được tu sửa tốt, giao thông thuận tiện, gọi là trung tâm của Kinh Châu cũng không quá lời.

Các yếu tố địa lý chồng chéo nên đây là vùng dân cư tập trung đông nhất thiên hạ.

Việc hầu hết các hào tộc nổi tiếng ở quận Nam Dương đều giàu có thì cũng là chuyện đương nhiên.

Dân số dày đặc nên chỉ cần vặt vãnh từ dân chúng một chút là tài sản đã tuôn về như nước.

Cũng có hào tộc thanh liêm sống chính trực, được dân chúng yêu mến nhờ ân đức.

Nhưng rõ ràng cũng có hào tộc dùng đủ loại lý do vô lý để cưỡng đoạt dân chúng.

……Và những hào tộc thuộc loại sau đang rơi vào tình cảnh nóng như lửa đốt.

Một tòa phủ đệ được bí mật chuẩn bị ở đâu đó thuộc Kinh Châu.

Dưới danh nghĩa yến tiệc, những nhân vật có khí chất bất phàm tụ họp một chỗ rồi trao đổi với nhau.

“Lão già từng nắm giữ vùng huyện Phục Dương (復陽縣) đã bị Đại tướng quân kéo đi rồi.”

“Hắn còn tự tin rằng mình không có gì để bị bắt bẻ cơ mà, vậy mà lại là người đầu tiên bị tóm gọn sao?”

Người lên tiếng đầu tiên gật đầu với vẻ mặt bình thản.

“Với những việc hắn đã làm thì muốn sống sót ra khỏi ngục là khó rồi.”

“Chậc chậc. Dù Kinh Châu gần đây hỗn loạn đến đâu thì cũng vậy, liên thủ với đám cướp để cướp bóc dân chúng đúng là hành động ngu xuẩn.”

Một hào tộc gần đó chép miệng, nói lão già kia đã làm quá lớn chuyện.

Sau khi những người ngồi tại chỗ trao đổi một lượt thì xung quanh cũng bắt đầu chia sẻ đủ loại thông tin.

“Đám buôn lậu muối bí mật ở huyện Đan Thủy (丹水縣) cũng bị chém đầu tập thể rồi sao?”

“Ừ, ta cũng nghe rồi. Ngụy Diên tướng quân đột kích hiện trường rồi bắt sạch chúng.”

Hào tộc từng thu lợi lớn từ việc buôn lậu thở hổn hển.

“Ả tiện nhân xuất thân thấp kém trước đây ngay cả nhìn cũng không dám nhìn, vậy mà dám…”

Một nam nhân chứng kiến tình cảnh ấy thì ôm đầu.

“Chưa đầy vài ngày mà đã loạn đến mức này rồi.”

Thứ sử Kinh Châu tiền nhiệm Lưu Biểu say mê làm hoàng đế nên chỉ cần nộp thuế đầy đủ thì hắn không động đến.

Nhưng Đại tướng quân vừa ngồi vào vị trí thống trị Kinh Châu sau khi Lưu Biểu chết đã thu thập đủ loại thông tin, phát hiện sai phạm là lập tức thu hẹp quyền hạn của hào tộc, tịch thu tài sản, siết chặt cổ họng.

Một số kẻ gửi hối lộ để chiêu hàng Đại tướng quân nhưng hoàn toàn vô ích.

Hành động ấy ngược lại còn thu hút sự chú ý của Đại tướng quân, những kẻ gửi hối lộ chẳng bao lâu sau bị tịch thu tài sản và ném vào ngục.

Có phải năng lực của Đại tướng quân quá xuất chúng.

Hay là năng lực của người dưới trướng Đại tướng quân quá xuất chúng.

Hiện tại Đại tướng quân không bỏ sót dù chỉ một chút bất thường nhỏ, phát hiện sai phạm rồi thay máu người quy mô lớn.

Tốc độ xử lý công việc khiến chính bọn chúng cũng phải giật mình.

Một hào tộc ngồi tại chỗ nói.

“Các vị cũng nhận ra rồi chứ. Nếu cứ để thời gian trôi qua thế này thì tất cả sẽ bị bắt hết.”

“……Đúng là vậy.”

Những hào tộc tụ họp ở đây cũng không phải kẻ ngu.

Nhưng dù có lập kế sách thì rốt cuộc phải làm gì đây.

Công khai nổi dậy chống lại Đại tướng quân, người nắm giữ quân đội mạnh nhất thiên hạ, chẳng khác gì tự sát.

Còn lén lút phái thích khách thì lại lo ngại đám người hộ vệ xung quanh Đại tướng quân.

Lữ Bố được gọi là Thiên Hạ Vô Song thì khỏi nói, còn có vị tướng Tư Dữ luôn bám theo Đại tướng quân như con thú con theo cha mẹ, không rời nửa bước.

Võ nghệ của vị tướng hộ vệ ấy không rõ chi tiết nhưng nhìn thanh đại kiếm luôn đeo sau lưng thì đủ biết không phải loại mà thích khách tầm thường có thể đối phó.

Ngoài ra còn có các tướng Lưu Bị, Quan Vũ, Trương Phi dẫn bộ khúc (部曲) bảo vệ nghiêm ngặt tòa nhà Đại tướng quân cư trú.

Muốn thích khách ám sát thành công thì phải xuyên thủng lớp hộ vệ bảo vệ Đại tướng quân trước đã.

Phải lén lút đột nhập tòa nhà mà tránh được sự giám sát của các tướng xung quanh, tìm cách đánh lạc hướng ánh mắt Lữ Bố, rồi xử lý vị tướng hộ vệ luôn bám sát Đại tướng quân mới có thể thành công.

……Những thích khách từng nhắm vào tính mạng Tần Thủy Hoàng có cảm giác thế này sao.

Bất giác rơi vào tâm trạng của Kinh Kha (荊軻) và Thương Hải Lực Sĩ (滄海 力士), hào tộc cảm thấy đầu óc đau nhức.

Không, có lẽ ám sát hoàng đế còn dễ hơn.

Ít ra hoàng đế không có Thiên Hạ Vô Song làm hộ vệ.

“…….”

Các hào tộc không nghĩ ra đối sách nên chỉ biết nhìn nhau lo lắng.

“Chẳng lẽ chỉ còn cách đó thôi sao…”

Một nam nhân chứng kiến tình cảnh ấy cuối cùng thở dài rồi nói.

“Cách này thì thế nào?”

“Hửm?”

Các hào tộc với vẻ hy vọng mong manh quay đầu nhìn nam nhân.

Khi mọi ánh mắt đổ dồn về, nam nhân cẩn thận nói tiếp.

“Hãy nghe đây. Lần trước ta có việc nên đi đến phía nam Trường Giang, ta đã lấy được một thứ…”

Càng nghe ý kiến của nam nhân thì không khí của các hào tộc càng rõ ràng trở nên sáng sủa.

Chúng nghĩ cách này có lẽ thực sự hiệu quả.

──────────

Việc tái biên chế quân đội sẽ do Chu Du, người được tôi ủy quyền, giải quyết nên tôi chỉ nghe ý kiến xung quanh rồi đại khái nắm khung sườn tổng thể.

Những vấn đề phức tạp như xây dựng thủy quân hay bố trí binh sĩ thì tốt hơn hết là giao trực tiếp cho Chu Du, người đã đề xuất ý kiến này.

Chỉ cần làm đến mức này thì khi kỳ nghỉ kết thúc và Chu Du trở về, cô ấy sẽ tự xử lý nốt.

Nếu tôi tự ý nhúng tay vào rồi làm hỏng thì mới là phiền phức.

Nghĩ rằng việc tái biên chế quân đội đã đại khái xong thì tôi lập tức chuyển sang việc tiếp theo.

Như đã nói với Lữ Bố trước đó, giờ bắt đầu chỉnh đốn kỷ cương hào tộc.

Tôi không chỉ lấy sổ sách từ trị sở (治所, nơi đặt cơ quan phụ trách công việc hành chính của một khu vực nào đó) Kinh Châu Thứ sử mà còn phái binh sĩ thu thập toàn bộ thông tin xung quanh.

Dĩ nhiên với tôi, kẻ yếu với con số, thì dù lật sổ sách cũng không thể tìm ra sai phạm ngay, nên tôi nhờ giúp đỡ từ người xung quanh một chút.

…Thực ra là nhờ rất nhiều.

“Thần sẽ đáp ứng kỳ vọng của chủ công.”

“Tốt lắm. Như lần trước, cứ tìm những tên chỉ biết nhét đầy túi riêng là được.”

Như mọi khi, Gia Cát Lượng cười với tôi còn Tư Mã Ý thì làm vẻ mặt lạnh lùng.

Tư Mã Ý liếc nhìn Gia Cát Lượng bên cạnh rồi nói.

“Lần này phải đè bẹp cái mũi cao của kẻ chỉ biết nói lời hoa mỹ.”

“Nếu các hạ làm được thì cứ việc ạ.”

Cuộc chiến khí thế sát phạt ấy nhìn mãi cũng quen.

Tư Mã Ý gầm gừ đầy sát khí nhìn Gia Cát Lượng, còn Gia Cát Lượng thì nhẹ nhàng hóa giải sự khiêu khích ấy.

Hai người ngồi vào bàn riêng rồi mở toang đống trúc giản chất chồng trước mặt.

Sau đó họ lướt qua nội dung với tốc độ khiến người ta nghi ngờ liệu có đọc thật không, tốc độ ấy thực sự đáng kinh ngạc.

Có lẽ vì lửa ganh đua đã bùng lên nên Tư Mã Ý xử lý công việc nhanh hơn bình thường rất nhiều.

Gia Cát Lượng thì lần đầu nên tôi không rõ lắm.

So với hai người thì tôi đọc trúc giản với tốc độ chậm như con sâu, nên đưa cho Tư Dữ đang ở bên cạnh xem.

“Cái này không có vấn đề gì đúng không?”

Khi tôi đưa trúc giản hỏi vậy thì Tư Dữ xem qua nội dung rồi đáp.

“…Em chỉ tuân theo lựa chọn của chủ nhân thôi ạ.”

“Không biết sao?”

“…….”

Tư Dữ không thể nói dối với tôi nên im lặng.

Đến lúc này thì nói dối cũng được mà, thật là một lòng một dạ.

Nhưng điểm đó cũng là sức hút.

Có câu nói trong điển tích Vạn Nhân Chi Địch rằng tướng lĩnh chỉ cần biết viết tên mình là đủ.

“…….”

Người nói câu ấy chính là Hạng Tịch đang đứng trước mặt.

Dĩ nhiên vì có sức mạnh nên không phải lúc nào cũng thắng trong chiến đấu nên cũng có ghi chép rằng ông học binh pháp và chiến thuật, nhưng không đào sâu lắm.

Lữ Bố là Lữ Bố nhưng Tư Dữ cũng không phải kiểu người giỏi mưu tính.

Tôi khẽ cười nhìn Tư Dữ, Tư Dữ có lẽ xấu hổ nên khẽ né tránh ánh mắt tôi.

Lúc ấy cửa bật mở.

“Cái gì vậy. Ngươi đang làm gì ở đây?”

Lữ Bố vai vác Phương Thiên Họa Kích bước vào.

Tôi nhìn Lữ Bố rồi mở miệng.

“À, đến đúng lúc rồi.”

“Hử?”

“Ta đang xem xét đủ thứ để tìm xem có kẻ làm sai phạm không?”

“…Rồi sao?”

Lữ Bố lộ vẻ hơi khó hiểu.

“Nhìn ngươi thì có vẻ đang rảnh rỗi, giúp ta được không?”

“……Cái, cái gì chứ…”

Lữ Bố nghe tôi nói thì lộ vẻ bối rối giống Tư Dữ.

Một lát sau, Lữ Bố đột ngột hỏi.

“…Cổ vũ cho ngươi cũng được chứ?”

“…….”

Phản ứng rất giống Lữ Bố.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!