Chương 280: Hôn lễ (8)
Từ tiếng hô vạn tuế tam hô đột ngột vang lên trên đường phố, tôi nhận ra văn võ bá quan đã dẫn dắt không khí như thế này vì lý do gì.
Có vẻ ý định là khiến mọi dân chúng ra đường tự nhiên ca ngợi đoàn kiệu này.
Không biết tiếng hô vạn tuế tam hô này thực sự bắt đầu từ dân chúng hay từ đám người được cài cắm làm gió dẫn.
Nhưng điều quan trọng là dân chúng Lạc Dương hiện tại đang hô vạn tuế.
“Hừm, hóa ra cũng có chút mắt nhìn.”
Hoàng đế gật đầu hài lòng trước không khí thay đổi tức thì.
“Nếu hôn lễ diễn ra kỳ quặc thì trẫm cũng không để yên…”
“…….”
“Nhưng mức độ này thì đủ để bỏ qua.”
Ngài thốt ra lời gì đó khá đáng sợ.
Dĩ nhiên nếu hôn lễ chỉ có một lần trong đời bị hỏng vì người xung quanh thì tâm trạng không tốt là lẽ thường tình.
“Bệ hạ.”
“Ưm? Có chuyện gì?”
Hoàng đế đáp lại lời gọi của tôi bằng giọng bình thản.
“Ngồi bắt chéo chân như vậy không tốt cho sức khỏe ạ.”
Tôi nói ra điều từ nãy đã để ý.
“…?”
Trước lời nói đột ngột của tôi hoàng đế chớp mắt.
“Thần quan sát từ nãy thì thấy tư thế đó đã thành thói quen nhưng ngọc thể của bệ hạ thì bệ hạ phải tự chăm sóc.”
Tôi thở dài.
Dòng dõi hoàng thất hậu Hán vốn nổi tiếng đoản mệnh sao lại thế này.
Ngồi bắt chéo chân thì xương chậu lệch, xương chậu lệch thì chiều dài chân trở nên bất thường, chiều dài chân bất thường thì tư thế đi lại cũng xấu đi.
Nếu dùng lời của Thần Y Hoa Đà thì chẩn đoán là cơ thể mất cân bằng.
“…Vậy sao.”
“Đúng vậy ạ.”
Tôi đáp không chút do dự.
Hoàng đế nghe câu trả lời của tôi thì lẩm bẩm nhỏ giọng.
“Thì ra đó là lý do cứ nhìn chằm chằm vào chân trẫm nãy giờ à….”
“Bệ hạ?”
“Không có gì.”
Hoàng đế lộ biểu cảm hơi hờn dỗi như nữ nhân bị người yêu vô duyên làm tổn thương.
Chẳng lẽ hoàng đế đang cố gắng thể hiện sức hút của mình theo cách riêng.
Mỗi khi ngồi bắt chéo chân thì cặp chân trần lộ ra rõ ràng có sức hút khiến ánh mắt tôi bị cuốn hút.
…Dù vậy cũng không phải lúc nào ở trước mặt tôi cũng bắt chéo chân chứ.
Cái đó thật sự không tốt cho sức khỏe.
Tôi nhận ra lý do hoàng đế hờn dỗi nên dùng thái độ bình thường nói.
“Xin đừng lo lắng. Dù không ngồi tư thế đó thì hoàng đế bệ hạ vẫn luôn xinh đẹp ạ.”
“…Ưc.”
Hoàng đế nghe câu nói sến súa của tôi thì đỏ mặt.
“Thật, thật sao?”
“Đúng vậy ạ.”
“…Cụ thể thì chỗ nào đẹp?”
Ơ, lại hỏi kiểu đó sao.
Giờ chính là lúc thể hiện kỹ năng học được từ Tào Tháo.
“Thần không có tài miêu tả nên không thể dùng ngôn từ thơ mộng khiến bệ hạ cảm thán được…”
Tôi quan sát ngoại hình hoàng đế từng chút một rồi lập tức mở miệng.
“Nhưng điều này thì thần dám tự tin.”
“…….”
“Ngoại hình của bệ hạ không có một khuyết điểm nào ạ.”
Mắt, mũi, miệng, tai.
Trong ngũ quan thường gọi là tổng thể khuôn mặt không có chỗ nào xấu xí.
“……Hừư.”
Hoàng đế nghe câu trả lời của tôi thì thở ra âm thanh khó hiểu.
“Cái này… Trẫm không biết có chờ đến tối được không nữa.”
“…Bệ hạ?”
“Suỵt. Yên lặng nào.”
Tôi kinh ngạc cao giọng thì hoàng đế giơ ngón trỏ lên rồi cười mỉm.
“Ngươi cũng không muốn làm chuyện ấy trong kiệu hoa chứ?”
“…….”
“Nếu ngươi có sở thích như vậy thì cứ tiếp tục nói.”
Tôi nghe lời nói gây sốc ấy thì buộc phải im lặng.
Hoàng đế nói.
“Hậu quả… Đến lúc đó tính sau cũng được.”
Hoàng đế liên tục thở ra hơi nóng như công tắc đã bật lên.
Tôi cảm giác như đứng trước mãnh thú đang đói meo nên khép miệng chặt và co rúm người lại.
Bên ngoài vẫn ồn ào tiếng vạn tuế của dân chúng.
──────────
Sau đó chúng tôi không nói chuyện với nhau nữa.
Hoàng đế tiếp nhận ý kiến của tôi rồi ngồi ngay ngắn không nói gì chỉ lặng lẽ nhìn tôi.
Tôi thì như nhân vật trong ngụ ngôn Aesop giả chết trước gấu mà cứng đờ tại chỗ.
Cảm giác như đang đi trên lớp băng mỏng, mà chắc chắn không phải do tôi tưởng tượng ra đâu.
Nếu xử sự sai thì thật sự có thể bị ăn tươi nuốt sống.
Nếu vậy thì người xung quanh sẽ nhìn tôi bằng ánh mắt gì đây.
Chỉ tưởng tượng thôi cũng đã sợ hãi kinh khủng.
“Ngài đến rồi ạ, bệ… hạ?”
Cao quan đại tác đang chờ chúng tôi trước hoàng cung lộ vẻ nghi hoặc trước không khí kỳ lạ.
Hoàng đế dùng giọng cực kỳ vui vẻ nói.
“Có điểm gì khiến ngươi bận tâm sao?”
“…Thần mạo muội hỏi nhưng tại sao long bào của bệ hạ lại thành ra thế này ạ?”
“A, cái này à.”
Trước câu hỏi của cao quan đại tác hoàng đế giơ lên long bào hơi bẩn.
Long bào màu đen từng kích thích cảm giác u ám giờ đã mất đi chút uy nghiêm vì bụi bẩn.
Hoàng đế cười với cao quan đại tác.
“Thế nào. Có hợp không?”
“…Đúng vậy ạ, bệ hạ.”
Câu hỏi thiếu mất phần gì hợp nhưng cao quan đại tác dùng nhãn lực xuất chúng nhanh chóng đáp.
“Vậy thì không có vấn đề gì.”
May mắn chọn đúng đáp án nên hoàng đế giữ nguyên tâm trạng tốt dẫn tôi đi tiếp.
“…….”
Cao quan đại tác dáng vẻ hiền từ lộ vẻ khó xử như nhìn đứa cháu gái nghịch ngợm.
Trong hoàng cung đã có những nhân vật quen mặt giữ vị trí.
Lư Thực Tử Cán.
Hoàng Phủ Tung Nghĩa Chân.
Chu Tuấn Công Vĩ.
Những nhân vật tiêu biểu chống đỡ hoàng thất Hán quốc suy vong đến phút cuối cùng.
Điểm đặc biệt duy nhất là Lư Thực trong lịch sử gốc đã qua đời giờ vẫn còn sống.
Dù vì lý do sức khỏe mà làm việc tại gia nhiều hơn nhưng nhìn bề ngoài vẫn rất chính trực.
Qua đó có thể biết trong lịch sử gốc Lư Thực đã chịu đựng cực kỳ nhiều vì Đổng Trác.
Khi bản thân cần chăm sóc cơ thể còn lo lắng phiền muộn suốt ngày tháng thì làm sao sống lâu được.
“Ưm? Các ngươi cũng đến rồi.”
“Ngày vui mừng thế này sao chúng thần có thể vắng mặt được.”
Ngay khi hoàng đế mở miệng thì các lão tướng với dáng vẻ khác nhau đều cười rạng rỡ.
…Dáng vẻ ấy dù nhìn thế nào cũng giống ông bà nội ngoại mê cháu đến chết.
Thực tế họ đã theo dõi hoàng đế từ nhỏ nên chẳng có gì lạ.
Lư Thực cao tới tám thước hai tấc (194cm) tiến lại gần tôi nói.
“Xin hãy chăm sóc tốt cho bệ hạ.”
“Vâng ạ.”
Mỗi lần nhìn Lư Thực tôi lại nhớ đến những câu chuyện Lưu Bị kể.
Nội dung là mỗi khi đệ tử của ông làm điều sai trái thì dùng bàn tay to như cái vung tự tay sửa chữa.
Hiện tại Lưu Bị điềm tĩnh nhưng thời nhỏ chắc cũng có cá tính nên hay hồi tưởng rằng sư phụ nghiêm khắc đến mức quá đáng.
“Giờ có Đại tướng quân rồi nên không cần lo lắng nữa.”
…Ông nội với biểu cảm nhân từ thế này mà thời dạy dỗ ai đó thì biến thành ác quỷ sao.
Thật sự là chuyện kỳ lạ.
“Ngươi đang làm gì vậy. Mau đi thôi.”
“A, vâng ạ.”
Tôi bị hoàng đế dẫn đến trung tâm hoàng cung đã trang hoàng lộng lẫy rồi đứng ngẩn ngơ nghĩ giờ phải làm gì.
“Chuẩn bị xong rồi nên giờ chỉ cần cử hành hôn lễ là được.”
Lúc ấy một người hiện ra nói.
“Tuân Úc?”
Tôi nhìn cô ấy bằng ánh mắt hơi kinh ngạc thì Tuân Úc chỉ cười điềm tĩnh.
“Bình thường thì phải cử hành đại lễ như gia lễ (嘉禮) hay lục lễ (六禮)…”
“…….”
“Nhưng bệ hạ kiên quyết cho rằng không cần nên chúng thần chỉ tiến hành những nghi thức quan trọng nhất.”
Không, thật sự vậy sao?
Tình huống diễn ra đúng như Điêu Thuyền dự đoán khiến tôi không giấu nổi vẻ hoang mang.
Dù tôi có thế nào thì lời Tuân Úc vẫn tiếp tục.
“Xin mời vào tân phòng (新房).”
“…….”
Tân phòng (新房).
Từ dùng để chỉ phòng tân lang và tân nương trải qua đêm đầu tiên.
Nghe vậy tôi bắt đầu xoay chuyển đầu óc.
Tức là giải thích tình huống hiện tại một cách dài dòng thì…
Vừa vào hoàng cung đã bị nhốt vào phòng không OO thì không ra được.
Tôi xác nhận một lần mặt trời vẫn ở giữa trời rồi quay đầu nhìn Tuân Úc.
“Thần (臣) xin cáo lui trước ạ.”
Ngay khi tôi nói vậy thì Tuân Úc vẫn cười với tôi lui khỏi chỗ.
“Gần đây tích cực là mốt sao.”
“Đừng nói nhảm nữa mau lui đi.”
Lư Thực cùng các cao quan đại tác cũng rời khỏi phòng rồi biến mất.
“…….”
Tư Dữ và Lữ Bố đang canh gác ngoài phòng nên giờ nơi này chỉ còn tôi và hoàng đế.
“Hừm… Có nên ban thưởng gì không nhỉ.”
Hoàng đế lẩm bẩm điều gì đó khó hiểu rồi cười với tôi nói.
“Dù sao thì giờ chỉ còn hai chúng ta.”
“…Bệ hạ.”
“Ngươi muốn làm ở đây? Hay trong tân phòng?”
Hoàng đế nhìn tôi nói vậy thì trong đôi mắt chỉ chứa đựng một dục vọng duy nhất.
…Khái niệm đêm tân hôn đi đâu rồi.
Chẳng phải nên gọi là ngày tân hôn sao?
Trước tình huống vượt xa dự đoán của mình, tôi không thể giữ được tinh thần.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
