[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

12 42

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

529 29611

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

130 2655

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

528 3629

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

145 2886

401-500 - Chương 478: Chuyển động (1)

Chương 478: Chuyển động (1)

Ký Châu, quận Ngụy, huyện Nghiệp (冀州 魏郡 鄴縣).

Vùng đất từng do Ký Châu Mục Hàn Phức (韓馥) cai quản thì qua thời kỳ chư hầu tranh bá mà rơi vào tay Viên Thiệu, thành trì này sau đó cũng không ngừng phát triển.

Như vậy Nghiệp (鄴) đã lớn mạnh đến mức có thể gọi là trung tâm thành thị của Ký Châu.

Ngay cả trong Ký Châu được xưng tụng là vùng đất giàu có (富) nhất thiên hạ thì đây cũng là thành trì phát triển cực kỳ lớn….

Quy mô của nó đại khái cũng cảm nhận được chứ.

Đường sá được xây dựng tốt nên thương nghiệp phát triển mạnh mẽ, trung tâm thành thị của Ký Châu quả thật có vô số của cải ra vào.

Nhưng ở thành trì như vậy, nếu nói tôi hiện tại không thể nhúc nhích nổi thì có tin không?

Có lẽ tin tức tôi đã xuất hiện một cái bánh donut trên bụng đã truyền đến, ngay khi tôi vừa đến Nghiệp thì Hoa Đà lập tức xuất hiện, dẫn tôi đến nơi thích hợp rồi bắt đầu phẫu thuật ngay.

“…….”

Tôi nhắm mắt một lát rồi mở ra thì mặt trời đã lặn dần về tây.

Tôi như vừa du hành thời gian mà ngẩn ngơ ngồi đó thì Hoa Đà kiểm tra mạch (Chẩn mạch - 診脈) cho tôi.

“…….”

Hoa Đà đặt tay lên cổ tay tôi như vậy thì đã qua bao nhiêu phút.

“…Hừ.”

Hoa Đà kiểm tra kỹ mạch (脈) rồi đột nhiên thở dài.

…Sao vậy, có chuyện gì.

Bác sĩ thở dài thì bệnh nhân cũng lo theo chứ không biết sao.

Thở dài với ý nghĩa gì vậy.

Khi tôi dùng ánh mắt giục giã nhìn thì Hoa Đà bình tĩnh hỏi.

“Gần đây cân nặng có giảm không ạ?”

“Ơ?”

Câu hỏi khá bất ngờ nhưng nghĩ chắc có lý do nên tôi khẽ gật đầu.

“Ưm…. Có giảm chút ít.”

Nhưng mức đó thì chuyện thường ngày nên tôi cũng không để ý lắm.

Vì chức vụ của bản thân là Đại tướng quân nên tôi thường xuyên phải di chuyển đến nơi này nơi kia, và dạo gần đây tôi còn vừa ra ngoài và trải qua một cuộc chiến tranh tàn khốc xong mà.

Nghĩa là nếu có thì chỉ có tình huống cân nặng sụt giảm chứ làm gì có chuyện tăng lên được.

Nhưng về thành thị rồi thì chỉ cần ăn uống chơi bời là ổn.

Ăn nhiều đồ ngon, sống cực kỳ lười biếng.

Khi tôi nhìn như hỏi có vấn đề gì thì Hoa Đà lộ biểu cảm lạnh lùng.

“Từ nay trở đi phải ăn nhiều hơn một chút.”

“…Ừ?”

“Còn thường xuyên đau bụng hoặc mệt mỏi không rõ lý do nữa.”

“…….”

Nghe đến đây thì tôi hiểu Hoa Đà đang giải thích gì.

Đây là di chứng sau thương thế.

Hơn nữa chỗ bị khoét lỗ lại là một phần cơ quan tiêu hóa nên giảm cân hay đau bụng thì hoàn toàn bình thường.

Lý do cân nặng giảm thì…

Chắc là hấp thu dinh dưỡng không tốt.

“…….”

Nếu đây là game thì chắc chắn trạng thái sẽ có debuff vĩnh viễn kiểu tiêu hóa kém.

Con cá thái dương bình thường giờ đã thoái hóa thành cá thái dương ăn uống kém thì mọi người xung quanh lộ đủ loại phản ứng.

“Chủ, chủ nhân….”

Tư Dữ run rẩy đồng tử lộ vẻ dao động,

“Vốn đã chỉ còn da bọc xương mà giờ còn sụt cân nữa thì tính sao đây!”

Lữ Bố thì dùng lời lẽ như bà ngoại ở quê đón cháu mà giật mình kinh hãi.

“Lý do gần đây ăn ít….”

“Không được! Ăn cơm ngay!”

Khoan đã.

Ta vừa mới bị mở bụng toang hoác đấy.

Muốn giết ta sao.

Khi tôi dùng ánh mắt bối rối nhìn Hoa Đà thì cii ấy bình tĩnh nói.

“Ăn quá no thì không được.”

“…Ừ?”

“Phải ăn từng ít một, và ăn thường xuyên thì mới nhớ.”

Hoa Đà dặn dò xong thì đưa đĩa đựng hoàn dược tròn, nói là giúp phục hồi vết thương và tiêu hóa.

“Mỗi ngày một viên.”

“Ưm….”

Tôi nghe lời Hoa Đà thì nhìn chằm chằm những viên hoàn dược xanh tròn trịa xinh xắn.

“Cái này trông không ngon lắm.”

“…Đại tướng quân có biết câu Lương dược khổ khẩu (良藥苦口) không?”

“A, cái đó?”

Ý nghĩa của Lương dược khổ khẩu mà Hoa Đà nhắc là thế này.

Thuốc tốt thì đắng miệng, lời thẳng thắn thì khó nghe tai nhưng cuối cùng đều mang lại lợi ích cho bản thân.

Tôi nhớ là xuất phát từ sách liên quan đến Khổng Tử.

Tôi dùng giọng nghi hoặc lẩm bẩm.

“Nhưng từ đó dùng trong trường hợp này sao?”

“Ý nghĩa tương tự nên không sao đâu.”

Hoa Đà bất ngờ linh hoạt thì cúi đầu.

“Đại tướng quân.”

“Ừ?”

“Ít nhất vài tháng không được gắng sức.”

Khi tôi đang nhìn mái tóc trắng khẽ lay động theo động tác của cô ấy thì Hoa Đà dùng giọng điềm tĩnh nói.

“Lần này thật sự rất nguy hiểm, xin hãy ghi nhớ.”

Trước lời giải thích chứa đựng nhiều ý nghĩa của Hoa Đà thì tôi gật đầu.

“Biết rồi. Tạm thời sẽ không đến gần chiến trường đâu.”

“…Tạm thời?”

Lữ Bố nghe lời thề của tôi thì khẽ nheo mắt.

“Tạm thời là tạm thời gì! Đừng có mơ đến chuyện đánh nhau nữa!”

“…Đây là hạ khắc thượng…”

Khi tôi định nói gì thì Lữ Bố trợn mắt.

“Bây giờ người bệnh còn dám cãi lại sao?!”

“…….”

Khoảnh khắc câu nói nổi tiếng của một họa sĩ nào đó thoáng qua đầu tôi thì chắc là do tưởng tượng.

…Nhìn biểu cảm thì không phải tưởng tượng đâu.

Trước dáng vẻ Lữ Bố quát tháo bảo phải ngoan ngoãn nghỉ ngơi thì tôi cảm nhận rõ ràng bị quản thúc là gì.

Vẫn còn tác dụng gây tê nên cơ thể không cử động được, nhưng khi thuốc hết thì phải thuyết phục nhiệt tình thôi.

──────────

“…Thất bại sao?”

“Dạ, vâng ạ. Chủ công.”

Tòa tháp canh trung tâm cao tới 10 trượng (23m).

Lầu cao khổng lồ mở rộng tứ phía để dễ dàng quan sát xung quanh.

Tất cả kỹ thuật kiến trúc đương thời được huy động, cùng vô số nhân lực và tài sản đổ vào để hoàn thành pháo đài siêu việt.

Trên tòa nhà cao đến mức đưa tay lên như chạm mây, một nam nhân cười khẩy.

“Hừ, rốt cuộc man di thì vẫn là man di. Ta thậm chí không kỳ vọng.”

“…….”

Văn quan báo cáo cho nam nhân thì đổ mồ hôi lạnh mà im lặng.

Vị chủ công mình theo hầu gần đây… cảm giác có gì đó thay đổi.

Quá khứ liên tiếp bại dưới tay Ký Châu Mục Viên Thiệu khiến hào tộc U Châu lần lượt phản bội.

‘Chủ công, kế hoạch tiếp theo thì….’

‘Im miệng! Ta không gặp ai cả!’

Có lẽ vì thất bại cay đắng mà phát điên nên Công Tôn Toản từng mắc chứng cuồng loạn, đẩy mọi người đến gần ra và ẩn mình trong lầu cao.

‘Chủ công! Phân phối quân lương và bố trí phòng thủ thì phải làm sao ạ?!’

‘…….’

‘Xin hãy trả lời!’

‘…….’

‘Chủ công!!’

Công Tôn Toản cứ như không muốn nói gì mà chỉ im lặng, đến cả trung thần ít ỏi cũng quay lưng, kết quả bên cạnh Công Tôn Toản chỉ còn gian thần lợi dụng hỗn loạn để trục lợi cá nhân.

…Đúng vậy, giống như chính mình.

“…….”

Văn quan hối hận vì bị mờ mắt vì vài đồng tiền mà ở lại đến phút cuối.

Nếu biết Công Tôn Toản sẽ tỉnh táo lại thì đáng lẽ nên như đám khác, thu dọn hành lý chạy trốn khỏi đây ngay từ hôm qua….

“Có vẻ đang nghĩ điều gì đó bất kính.”

“Ư hức?!”

Khi Công Tôn Toản đột ngột dùng tay thô bạo túm cổ áo văn quan thì hắn giật mình kinh hãi nói.

“Chủ, chủ công! Ý ngài là sao ạ! Thần luôn tận trung…!”

“Im miệng.”

Công Tôn Toản dùng một tay nhấc bổng người trưởng thành lên rồi chậm rãi bước đi.

“Trong lúc ta tạm thời lạc lối thì dưới kia đã gây ra đủ loại hỗn loạn.”

Văn quan nhận ra Công Tôn Toản định làm gì với mình thì cố gắng vùng vẫy hết sức nhưng không thể chống lại sức mạnh của Bạch Mã Tướng Quân từng một mình chém hàng chục man di.

“Dám biển thủ vật tư và bán thông tin cho địch?”

“Oan uổng ạ! Chủ công!”

“Ta cực kỳ ghét kẻ phản bội như vậy.”

Tháp canh mở rộng tứ phía.

Công Tôn Toản đưa văn quan ra ngoài lan can dựng lên để ngăn tai nạn bất ngờ rồi mở miệng.

“Đừng thấy oan ức quá.”

“Chỉ, chỉ một lần cơ hội thôi…!”

“Dù ngươi có chạy thoát khỏi ta thì cũng sẽ bị nữ nhân Viên Thiệu xử lý thôi.”

Công Tôn Toản lẩm bẩm bảo đó chính là phương thức của cái con hầu gái ranh con xuất thân từ con của vợ lẽ đó rồi buông tay đang tóm cổ áo của văn quan ra.

Ư a a a a───!!

Ngay khi Công Tôn Toản phủi tay quay người thì tiếng thét vang lên sau lưng.

Nhưng cũng chỉ trong chốc lát,

Ầm!

Tiếng thét vang vọng trời cao vài giây sau thì im bặt cùng âm thanh gì đó vỡ vụn.

“Thật xin lỗi.”

Công Tôn Toản lại bình tĩnh tạo ra tai nạn bất hạnh rồi ngồi phịch xuống trước mặt ai đó.

“Thôi nào, đã xử lý kẻ phản bội rồi thì tiếp tục đánh cờ chứ?”

“…Tùy ngươi.”

Lão nhân thân phận bất minh dùng giọng hạ lệnh tự nhiên với Công Tôn Toản thì dùng đôi mắt huyền cơ (玄機) sáng rõ nhìn bàn cờ.

Cảnh tượng ấy giống hệt thần tiên (神仙) mà vô số đạo sĩ mơ ước.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Câu trả lời nhận được khi hỏi Gemini
"Họa sĩ" ở đây đang nhắc đến Kim Seong-mo (김성모) một tác giả manhwa huyền thoại của Hàn Quốc, người được netizen Hàn ưu ái gọi bằng biệt danh Kim Hwa-baek (Họa sĩ Kim). Ông nổi tiếng với những bộ truyện tranh có lời thoại cực kỳ "vô tri", hài hước và ngông cuồng, mang đậm tính giải trí.
Câu thoại nổi tiếng là meme: "OO가 웬 말대꾸?" (OO mà cũng dám cãi lại/trả treo sao?)
OIP.EpC_04TdIH0ui-2ohDWP1QHaLh?rs=1&pid=ImgDetMain&o=7&rm=3

Kẻ dưới lấn át hoặc lật đổ kẻ trên Tương đương Thuốc đắng dã tật