Chương 408: Chiến dịch chinh phạt Giang Đông (2)
Khu vực quanh Trường Giang, hướng Thọ Xuân.
Trường Giang là con sông khổng lồ đến mức nếu kẻ bình thường như tôi nhảy vào bằng thân thể trần trụi thì sẽ bị dòng nước cuốn trôi ngay lập tức trở thành thứ từng là người.
Vì một cá nhân chống lại thiên nhiên vĩ đại là điều bất khả thi mà.
Dĩ nhiên trừ vài ngoại lệ.
Vị Cẩm Phàm Tặc kia đang dạy cách bơi ở Trường Giang bằng cách đá vào mông binh sĩ rồi đẩy xuống nước.
Điều bất ngờ là phương pháp ấy thực sự hiệu quả.
Dục vọng sinh tồn của con người muốn bằng mọi cách không chết đuối thật sự đáng kinh ngạc.
“Đại tướng quân! Báo cáo trinh sát ạ!”
“Ừ. Vất vả rồi.”
Khi tôi đang đứng trước Trường Giang nghĩ linh tinh gì đó thì trinh sát binh tiến lại gần cung kính đưa báo cáo.
“Ưm…”
Tôi nhận báo cáo rồi đương nhiên đọc kỹ nội dung.
Phía bên kia Trường Giang có một pháo đài phòng thủ khổng lồ, và đang neo đậu ở đó là hàng trăm chiếc lầu thuyền….
Đám Sơn Việt tộc này bất ngờ chuẩn bị kỹ lưỡng thật.
Rõ ràng ý chí nếu tôi tùy tiện vượt Trường Giang thì sẽ lập tức khiến chìm nghỉm.
Đương nhiên rồi nhưng tôi không có ý định chỉ dựa vào ưu thế số lượng mà lao đầu vào Trường Giang.
Trong lịch sử nguyên bản Tào Tháo cũng làm vậy rồi mấy chục vạn binh sĩ bốc hơi sạch.
Thông thường tác chiến vượt sông (Độ hà - 渡河) là xây cầu nổi (Phù Kiều - 浮橋) rồi đi qua là chuẩn mực nhưng Trường Giang trước mắt tôi thì tình hình hơi khác.
Trường Giang là cái gì nhỉ.
Dài đến tận Nam Trung xa xôi là dài rồi nhưng chiều rộng cũng rộng đến mức nghi ngờ đây có phải sông không.
Không phải vô cớ mà mấy chục vạn đại quân tụ ở Xích Bích rồi dựa thuyền đánh nhau.
Xây cầu nổi thì không phải không xây được nhưng Sơn Việt tộc sẽ đứng yên nhìn chúng tôi đi qua cầu nổi sao.
Đương nhiên sẽ từ xa bắn tên vèo vèo rồi vài tên điên khùng châm lửa thuyền rồi đâm mạnh vào cầu nổi chúng tôi vất vả xây dựng.
Lúc ấy binh sĩ trên cầu sẽ đồng loạt thành ma da rồi đi thẳng về hoàng tuyền.
Thất bại trong trận chiến thì miệng lưỡi tổn thất bao nhiêu cũng không tưởng tượng nổi.
Dù sao cũng có vấn đề tiếp tế nên dọn sạch đường thủy rồi tự do sử dụng con sông khổng lồ này mới tiện cho tương lai.
Vấn đề quan trọng nhất là khoảng cách giữa chiến đấu trên bộ và trên mặt nước lớn đến mức ngay cả Tào Tháo cũng ngã nhào lớn…
“…….”
Điều đó tôi đã chuẩn bị từ lâu rồi.
Trong lịch sử nguyên bản Mỹ Chu Lang đã biến hạm đội khổng lồ của Tào Tháo thành một nắm tro tàn thì sẽ tự xử lý.
Ta nhìn dáng vẻ Chu Du đang trầm tư nhìn về phía bên kia Trường Giang rồi gật đầu.
“…Ừm.”
Chu Du nhận ra tôi đang nhìn mình bằng ánh mắt hài lòng thì hơi lúng túng bắt đầu dò xét ánh mắt.
…Tôi nhìn quá lộ liễu sao?
Dù sao người bình thường cũng nhạy cảm bất ngờ khi bị ai đó nhìn chằm chằm.
“…….”
Tôi đã quen với việc có người nhìn chằm chằm từ lúc thức dậy đến trước khi ngủ nên giờ đã vô cảm.
Thành thật thì nhìn tôi cả ngày cũng là việc khó khăn lắm…
Tư Dữ có vẻ không thấy chán.
Dù tôi bảo nghỉ ngơi thì em ấy vẫn kiên quyết khẳng định đây chính là nghỉ ngơi nên tôi không có gì để nói.
Nói sao nhỉ, còn hơn cả bệ hạ.
“Ưng? Đây rốt cuộc là tình huống gì…”
“Đại tướng quân! Có tin khẩn ạ!”
Khi Tôn Sách vừa đánh Tôn Kiên nửa tỉnh nửa mê rồi quay lại nhìn dáng vẻ Chu Du lộ vẻ nghi hoặc thì một lính liên lạc vội vã tiến lại hét lớn.
Trang phục quen thuộc kia chắc chắn là đội biệt động do Tào Tháo dẫn đầu mà.
Rốt cuộc có chuyện gì mà gọi là tin khẩn vậy.
…Đừng bảo là lặp lại lịch sử, xua quân lao thẳng xuống Trường Giang rồi nhé?
Tôi tưởng tượng đến mức đau sau gáy muốn ngã quỵ nhưng may mắn dự đoán của tôi sai rồi.
Tôi nghe tình hình từ tin Tào Tháo gửi đến thì lộ vẻ kinh ngạc.
“Cái gì? Tào Tháo vượt Trường Giang rồi sao?”
“Vâng! Tướng quân bảo không hiểu sao địch lại không phòng thủ khu vực Lư Giang nên lập tức hành quân luôn ạ!”
Nói khá cụ thể thật.
Chỉ nghe lời lính liên lạc truyền đạt mà cảm giác như giọng Tào Tháo vang bên tai.
Và lời giải thích của lính liên lạc không dừng ở đó.
“Cái… Vì thời gian gấp rút nên nếu xin phép từng cái thì không kịp nên tự mình phán đoán…”
“Vậy sao.”
Tôi nhìn dáng vẻ lính liên lạc đang lén quan sát phản ứng của tôi rồi điềm tĩnh thừa nhận.
Nói cách khác là nếu gặp tình huống gì thì xử lý trước rồi báo cáo sau.
Trên chiến trường điều quan trọng nhất là phán đoán của chỉ huy hiện trường nên không có gì lạ.
Trong nhiều phương tiện truyền thông cũng có quân nhân bất chấp lệnh bộ chỉ huy rồi hành động nói rằng trong tình huống này là đúng.
Tôi nhớ trong quân pháp hiện đại có ghi chép tương tự…
Ký ức lâu quá nên không nhớ rõ.
Ta dùng giọng không quan trọng đáp.
“Ta hiểu rồi. Về chuyện đó ta sẽ không bận tâm nên truyền lời đừng lo lắng.”
Dù sao Tào Tháo cũng không phải người cần lo lắng.
Nếu là Tào Tháo tôi biết thì chắc chắn sẽ cười đùa nói rằng đã đoán được sẽ trả lời thế này rồi.
“Vâng!”
Lính liên lạc của Tào Tháo vốn lo lắng quan sát phản ứng của tôi thì lộ vẻ nhẹ nhõm như trút được gánh nặng rồi hét lớn đầy khí thế.
“Chủ công.”
“Ừ? Có chuyện gì vậy?”
Khi tôi điềm tĩnh nhìn lính liên lạc nhanh chóng rời đi để nghỉ ngơi thì giọng nói quen thuộc vang lên gần đó.
“Khả năng của Tào Tháo kia ngài thực sự tin tưởng sao?”
Gì vậy Lưu Bị à.
Trương Phi giờ bụng đã lộ rõ nên để lại Lạc Dương nhưng Lưu Bị và Quan Vũ sinh con rồi nghỉ ngơi đủ lâu nên theo tôi tham gia quân.
Trương Phi cũng phản ứng ngứa ngáy cơ thể nhưng đừng hòng.
Giờ ngươi chỉ có thể ngoan ngoãn chờ đợi thôi.
Trương Phi nghe tôi đáp thì kêu oai oái rằng vậy Tư Dữ và Lữ Bố thì sao nhưng sự phản kháng không phải phản kháng ấy nhờ bàn tay sắc bén của Quan Vũ nhanh chóng kết thúc.
“…….”
Khác với Lưu Bị lên tiếng với tôi thì Quan Vũ chỉ im lặng làm việc của mình.
Mà hỏi liệu có tin tưởng khả năng của Tào Tháo không sao…
Không phải ai khác mà chính Lưu Bị hỏi tôi câu này thì tôi chỉ biết cười khẩy.
“Khả năng của nàng ấy xuất chúng đến mức nào thì ngươi cũng đã biết rõ rồi chứ.”
“…….”
Tôi đáp không chút do dự thì Lưu Bị im lặng.
Tào Tháo trong lịch sử nguyên bản cũng là nhân vật thấy điểm yếu của địch thì lập tức lao vào rồi nhất định giành thắng lợi.
Trận Quan Độ đối đầu Viên Thiệu cũng dẫn gần hết binh sĩ đánh chiếm Ô Sào, kho lương của Viên Thiệu, rồi thắng nhờ canh bạc ấy.
Ông, à không, cô ấy mỗi khi nghiêm túc đối mặt với điều gì đó đều thể hiện khả năng xuất chúng kinh người.
Đây chính là lý do Tào Tháo đứng vững như gian hùng thời loạn thế.
Nhược điểm duy nhất nếu có thì chỉ một cái.
Tôi đã từng nhắc đến rồi.
Tào Tháo chênh lệch thực lực giữa chơi vui và chơi nghiêm túc khá lớn.
Khi bản thân rơi vào nguy cơ tử vong thì tiến vào trạng thái thức tỉnh vượt qua mọi chông gai bão táp.
Ngược lại khi thấy mình có lợi thế thì chỉ tích cực hành động rồi lộ sơ hở rồi bại trận ngay lập tức.
Tào Tháo là nhân vật không có gì không làm được đến mức sánh ngang Quang Vũ Đế nhưng vì tính cách mà hỏng hết.
Dù sao nghĩ lại thì nhờ khuyết điểm tính cách này mà câu chuyện Tam Quốc chí thú vị mới ra đời.
Nếu Tào Tháo hoàn hảo cả nhân cách như Quang Vũ Đế thì sẽ dễ dàng quét sạch mọi kẻ cản đường rồi phục hưng nhà Hán hay kiến quốc Ngụy quốc tùy ý.
À dù sao thì bắt Lưu Bị chắc cũng hơi khó.
Lưu Bị ma tính mê hoặc nhân tài xuất chúng có hai vị tướng Vạn Nhân Chi Địch bên cạnh…
Hơn nữa, bản thân Lưu Bị cũng là một vị tướng tài ba mà thế lực nào cũng thèm khát, vậy nên không khó hiểu khi ba anh em vườn đào lại bị coi là những cỗ máy xay thịt đáng sợ nhất.
Lữ Bố?
Tên đó không nghe lời mưu sĩ cứ chơi theo ý mình rồi cuối cùng cô lập mà chết.
Hạng Vũ hành động tương tự cũng không tránh khỏi cái chết thì Lữ Bố còn gì nữa.
Chỉ có một điểm khiến tôi tò mò.
Tào Tháo không rơi vào nguy cơ tử vong mà sao lại tiến vào trạng thái thức tỉnh rồi nghiêm túc đối mặt chiến tranh?
Chiếm Lư Giang trong chớp mắt cũng vậy còn giờ gửi lính liên lạc nói thời gian báo cáo cũng tiếc nên tự mình phán đoán.
Ưm…
Tào Tháo trong lịch sử nguyên bản cũng khá ngẫu hứng nên chắc có thay đổi cảm xúc gì đó.
Với tôi thì là chuyện tốt.
“Có phải ngươi thấy Tào Tháo một mình dẫn đội biệt động thì ấm ức sao?”
“…….”
“Vậy thì ta có thể bất cứ lúc nào lập đội quân do ngươi dẫn dắt.”
Tôi tiến lại gần Lưu Bị vẫn trông không hợp với Tào Tháo rồi vỗ vai cô ấy.
“Thế nào. Có ý định không?”
Tôi cười hỏi thì Lưu Bị cũng cười đáp lại.
“Không ạ. Không sao đâu.”
“Thật chứ?”
“Vâng. Thật sự.”
Hôm nay kế hoạch độc lập của Lưu Bị lại thất bại nữa rồi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
