[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

12 42

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

529 29609

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

130 2655

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

528 3628

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

145 2886

401-500 - Chương 452: Trở lại (4)

Chương 452: Trở lại (4)

Đứa trẻ ngoan thì giờ này hẳn đã dần chìm vào giấc ngủ trong đêm khuya khoắt thế này.

Sau một ngày dài đi khắp nơi và thông báo rằng Gia Cát Lượng sẽ nghỉ ngơi trong một thời gian thì tôi đã tìm đến nhà riêng của tiểu mưu sĩ như là công việc cuối cùng trong ngày.

“Ngài đến rồi ạ.”

“Ừ.”

Không hiểu vì sao mà cảm giác như đã lâu lắm rồi mới gặp.

Tôi đối diện với Gia Cát Cẩn là tỷ tỷ của Gia Cát Lượng rồi bước vào nhà mà không gặp khó khăn gì dù đã muộn.

Vì trước đó đã nói chuyện về việc này nên không xảy ra vấn đề ồn ào gì.

Nghe nói Gia Cát Cẩn cũng đang lo lắng vì muội muội mình hoàn toàn không chịu nghỉ ngơi.

Vậy thì còn gì phải nói nữa?

Tôi dễ dàng bắt tay được với người tỷ tỷ có tấm lòng tốt lo lắng cho muội muội mình mà không gặp trở ngại gì.

Tôi bước từng bước vững chãi đến trước phòng của Gia Cát Lượng rồi xác nhận dáng vẻ quen thuộc.

“Chủ công.”

“Không có chuyện gì chứ?”

“Vâng.”

Triệu Vân Tử Long. (趙雲 子龍)

Cô ấy được cho là người đồng thời sở hữu cả văn (文) và võ (武) còn nhân cách cũng hoàn hảo.

Có lẽ cô ấy là vị tướng trong Tam Quốc Chí ít bị ghét nhất.

Tên gọi cũng cực kỳ ngầu nữa.

Thường Sơn Triệu Tử Long. (常山 趙子龍)

Chỉ cần gắn quê quán và tên thôi mà đã có thứ gì đó khiến trái tim nam nhi rung động.

Thế nhưng Triệu Vân ở thế giới này lại xấu hổ khi bị gọi như vậy.

Hãy tưởng tượng nếu Lưu Bị bị gọi là Trác Quận Lưu Huyền Đức hay Tào Tháo bị gọi là Bái Quốc Tào Mạnh Đức xem.

Không chỉ vụng về mà còn hơi buồn cười đúng không.

Nếu áp dụng quy tắc đó thì tôi sẽ bị gọi là Thượng Đảng Đinh Hóa Hiền.

…Quả nhiên kỳ quặc thật.

Dù sao thì tôi gật đầu với Triệu Vân đang toát ra bầu không khí giống Quan Vũ như thường lệ.

“Tốt. Vậy thì phải kiểm tra một chút thôi.”

“Kiểm tra là ý ngài nói…”

Tôi cười nhếch miệng.

“Giờ đã muộn rồi nếu quân sư nghe lời ta thì hẳn đã ngủ từ lâu. Nếu đáng yêu mà nghĩ kế nhỏ nhặt thì chắc đang lén làm việc.”

Và tôi nghĩ khả năng cao là trường hợp sau.

Thói quen của con người không dễ thay đổi như vậy đâu.

Nếu là cô nương chỉ cần tôi nói là thay đổi ngay thì cũng chẳng cần phải ép nghỉ phép.

Tôi nhận ánh mắt của Tư Dữ và Triệu Vân rồi khẽ mở cửa sau đó thò nửa người vào.

“…….”

Triệu Vân dù ấn tượng lạnh lùng nhưng không kìm được tò mò nên cũng thò đầu từ phía đối diện để nhìn vào trong phòng.

Hai chúng tôi kiểm tra phòng như vậy thì nhìn thấy Gia Cát Lượng đang co ro dưới chăn giống như cái bánh bao.

“…….”

Ừm… Giống hệt thời tôi còn nhỏ lén dùng điện thoại dưới chăn.

Tôi cũng từng nghĩ làm vậy thì sẽ không bị phát hiện.

Khi tôi nhận ra suy nghĩ trẻ con của Gia Cát Lượng rồi thầm cười thì cái bánh bao trước mắt giật mình.

“Hik…!”

Bị bắt gặp rồi.

Rõ ràng con bé nghĩ mình chưa bị phát hiện nhưng hóa ra đã có người theo dõi từ trước…

Đổi vị trí mà nghĩ thì đáng sợ thật.

Dáng vẻ Gia Cát Lượng giật mình hoảng hốt khi chạm mắt tôi là thứ rất hiếm thấy.

Biểu cảm mà Gia Cát Lượng thường làm với người khác chỉ có một loại thôi.

Che miệng bằng quạt trắng rồi cười nhàn nhã.

Nụ cười khó đoán cùng trí tuệ xuất chúng khiến một số người đánh giá con bé là cô nương đáng ngờ.

Nhưng ngoài việc cười đáng ngờ ra thì con bé giữ lễ phép và cung kính với mọi người nên quan hệ không tệ lắm.

…Dĩ nhiên với tiểu mưu sĩ tóc tím thì quan hệ như kẻ thù không đội trời chung.

Tôi chạm mắt với Gia Cát Lượng rồi mở miệng bằng giọng điềm tĩnh.

“Đêm khuya thế này còn làm gì vậy?”

“Cái đó…”

“A ha. Ta hiểu rồi.”

Nói đến đó tôi tự gật đầu một mình.

“Đang làm việc đúng không?”

“…….”

Khi tôi cười giống như kẻ sát nhân trong phim kinh dị thì Gia Cát Lượng lại run lên lần nữa.

──────────

Sau khi sự việc ồn ào ấy qua đi thì tôi chuẩn bị xong mọi thứ rồi lên đường về Lạc Dương.

Đường từ Giang Đông về Lạc Dương không thể nói là ngắn dù chỉ là lời khách sáo nhưng may mắn là không có chuyện gì xảy ra.

Mấy ngày nay dốc sức diệt trừ đám đạo tặc và Sơn Việt tộc quanh đây nên có kết quả đấy.

Dù không diệt chúng thì cũng chẳng có kẻ ngu nào dám tấn công đội quân quy mô khủng khiếp này.

Lúc ấy Lữ Bố ở gần đó duỗi người rồi nói.

“Ư a… Cuối cùng cũng về được rồi.”

Tôi nhìn phản ứng của Lữ Bố rồi bình thản hỏi.

“Thích đến vậy sao?”

“Dĩ nhiên thích chứ!”

Lữ Bố vừa hỏi xong đã đáp bằng giọng đầy sức sống.

“Đêm nào cũng nhớ con mình nên không ngủ được luôn đấy?!”

“…….”

“Ư ư… Nếu ta không ở gần thì con còn chẳng chịu ăn cơm nữa chứ không biết sống thế nào…”

Thật sự đã làm cha mẹ rồi.

Hình như mẹ tôi cũng từng lẩm bẩm lời tương tự.

Tôi nhìn Lữ Bố như vậy chỉ biết cười khổ.

Việc cha mẹ lo lắng cho con cái là chuyện quá đỗi bình thường.

Nếu ở đây mà tôi hỏi cô ấy là thích tôi hay là thích Lữ Hoa thì chắc chắn Lữ Bố sẽ vừa run rẩy đồng tử vừa không thể đưa ra bất kỳ câu trả lời nào cho xem.

…Cảnh đó chắc cũng thú vị lắm nhưng vì sức khỏe tinh thần của Lữ Bố nên tôi kiềm chế vậy.

Tôi bước đi vượt qua Trường Giang mênh mông đi qua Kinh Châu và Dự Châu rồi đến Tư Lệ Châu.

Sau đó được dân chúng quanh đó hoan nghênh rồi nhập thành Lạc Dương.

“Đại tướng quân đã trở về! Mau bẩm báo bệ hạ!”

“Tuân!”

Vừa thấy tôi thì sắc mặt cấm quân (禁軍) giữ thành Lạc Dương lập tức rạng rỡ không biết vì sao.

Hiện tại ở Lạc Dương chỉ có hai người có thể gây áp lực lên đội quân tinh nhuệ nhất bảo vệ hoàng đế.

Một là Đại tướng quân tổng chỉ huy quân trung ương nhà Hán còn người kia dĩ nhiên là hoàng đế bệ hạ mà cấm quân bảo vệ.

Đại tướng quân… Nghĩa là tôi đang chơi đùa ở Giang Đông nên nghi phạm tự nhiên chỉ còn một người…

“…….”

…Rốt cuộc là sao?

Hoàng đế bệ hạ của chúng ta lại có chuyện gì không vừa ý mà đang nổi cơn thịnh nộ với người xung quanh thế kia.

Cấm quân chỉ tập trung nhiệm vụ hộ vệ mà còn thế này thì các quan viên phụ tá bệ hạ chắc đang bước trên băng mỏng.

Không phải đùa đâu, nếu xử sự sai một chút là có thể bị tước hết quan chức rồi đày đi nơi xa.

Đặc biệt liên quan đến tôi thì chẳng cho cơ hội luôn.

Lúc ấy Lữ Bố mắt sáng rỡ nói.

“Mau về nhà thôi! Phải đi thăm con chúng ta chứ!”

“Ừ. Biết rồi nên bình tĩnh nào.”

Trước hết phải hoàn thành công việc đang làm chứ.

Tôi đáp Lữ Bố như vậy rồi đang chỉ huy binh sĩ ở doanh trại thì từ xa có người quen tiến đến.

“Đại tướng quân đã lâu không gặp.”

“Tuân Úc?”

Nữ nhân có mái tóc nâu ấn tượng giống như cháu gái là Tuân Du cung kính chào tôi.

Mưu sĩ thường ở gần hoàng cung phụ tá bệ hạ mà đến tận đây nghĩa là có việc khá gấp.

Tôi biết cô ấy nên lộ vẻ hơi lo lắng nói.

“Có chuyện gì vậy? Bệ hạ triệu ta sao?”

“Đúng vậy ạ.”

Tuân Úc bình tĩnh đáp câu hỏi của tôi rồi lập tức nói tiếp.

“Lý do bệ hạ triệu ngài là… Ưm…”

Tuân Úc đang nói thì khựng lại một chút rồi mỉm cười với tôi.

“Khi trực tiếp yết kiến ngài sẽ biết thôi ạ.”

“…?”

Cái gì vậy.

Tuân Úc vốn luôn rõ ràng dứt khoát với mọi việc mà lần này lại nói úp mở thế này là lần đầu.

Tôi nhìn khuôn mặt hơi mệt mỏi của Tuân Úc rồi hỏi.

“Bệ hạ lại khác thường sao?”

Dù nói thế này với người hầu cận hoàng đế thì khá khó xử nhưng hoàng đế khi tôi không ở gần thì trở nên rất cảm xúc.

Không, đúng hơn là nên nói nhạy cảm.

Bề ngoài vẫn như thường nhưng ngưỡng chịu đựng giảm xuống cực thấp.

Như tôi vừa nhắc thì chỉ cần sai lầm một lần là ngòi nổ đã được châm.

Rồi nếu nổ thì…

Ở triều đình sẽ biến mất không dấu vết không ai hay biết.

Tuân Úc nghe câu hỏi của tôi thì lẩm bẩm bằng giọng nhỏ.

“Bệ hạ thì đó là dáng vẻ thường ngày…”

“Hử? Ngươi nói gì?”

“Chỉ là lẩm bẩm một mình thôi ạ.”

Hình như nghe được gì đó không bình thường.

Khi tôi nghiêng đầu vì không nghe rõ lời lẩm bẩm của Tuân Úc thì cô ấy bình tĩnh hành lễ.

“Thần sẽ dẫn đường. Mời ngài theo thần.”

“Ưm… Ừ.”

Tôi quay đầu nói với Tào Tháo và Lưu Bị đang ở gần đó.

“Việc dọn dẹp giao cho hai người.”

Hai vị tướng nghe lời tôi thì phản ứng khác nhau.

“Biết rồi.”

“Tuân mệnh.”

Cách nói đã lộ rõ tính cách khác biệt.

Dù vậy tôi tin hai người này sẽ tự xử lý tốt binh sĩ mệt mỏi sau trận chiến dài.

“Chủ công! Thần phải làm sao đây!”

“Ừm…”

Tôi lộ vẻ ngẩn ngơ với Tôn Quyền đang tích cực chen vào.

“Ngươi cứ theo hai tướng quân mà học hỏi đi.”

“Vâng!! Thần sẽ không phụ lòng mong đợi!!”

Giọng vẫn to như thường.

Có phải nói chuyện với tôi thì căng thẳng không?

Tôi nhìn ba vị quân chủ trong lịch sử gốc tụ họp một chỗ mà lòng dâng trào cảm khái khó nói.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!