[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

12 42

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

529 29609

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

130 2655

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

528 3628

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

145 2886

301-400 - Chương 351: Sắp xếp (5)

Chương 351: Sắp xếp (5)

Tôi vỗ vai Lưu Đản một cái rồi lẩm bẩm.

“Việc cũng xong hết rồi nên giờ phải về Lạc Dương thôi.”

“Vậy sao ạ…”

Lưu Đản nghe lời tôi thì lộ vẻ nhẹ nhõm.

Lưu Đản cũng vất vả lắm chứ.

Trên thì bị cấp trên đáng sợ hành hạ, dưới thì đám hào tộc không chịu nghe lời cứ gây vấn đề.

Đây chính là nỗi khổ của tầng lớp quản lý cấp trung sao.

…Thương thì thương nhưng lời phải nói thì vẫn phải nói rõ ràng.

“À, để đề phòng thì nói trước…”

Nghĩ vậy thì tôi ngừng một chút rồi nhìn thẳng vào Lưu Đản.

“Ta tin rằng ngươi sẽ không mang lòng khác ở Ích Châu.”

“Thần, thần sao dám mang lòng khác.”

“Vậy thì tốt.”

Tôi cảnh cáo Lưu Đản rằng phải biết cư xử rồi đứng dậy.

Hành trình dài để chiếm lấy Ích Châu, một châu lớn, cuối cùng cũng kết thúc.

…Ích Châu đã thế này thì Giang Đông hay Hà Bắc kia phải mất bao lâu đây.

Hiện tại lãnh thổ chưa nằm trong thế lực của tôi còn bao nhiêu?

U Châu do Công Tôn Toản thống trị.

Ký Châu do Viên Thiệu thống trị.

Duyện Châu do Tào Tháo thống trị.

Ngoài ra còn Từ Châu, Dự Châu, Thanh Châu, Dương Châu, Giao Châu do đám người linh tinh thống trị…

Gì vậy.

Còn thừa rất nhiều mà?

Nhận ra trong mười ba châu thiên hạ thì giờ mới chiếm được một nửa, tôi thở dài.

Dù sao thì nửa bên trái Trung Quốc đã bình định hết thì coi như an ủi đi.

Giống như Hàn Tín thời Hán Sở tranh hùng, có lẽ phải một lần đại xuất chinh chiếm luôn vài châu.

Nhưng thế thì ít nhất cũng mất hơn một năm, không biết bệ hạ có cho phép tôi vắng mặt lâu thế không.

Đương nhiên tôi phải lo lắng sâu sắc.

‘Giờ ngươi và ta đã như một thân thể rồi.’

Nữ nhân tóc bạc ôm chặt tôi rồi thì thầm bằng giọng ngọt ngào.

Không phải gian hùng loạn thế mà là năng thần trị thế, cô ấy nhìn tôi rồi khẽ cười.

‘Để xem. Duyện Châu, Thanh Châu, Từ Châu thì đủ chứ nhỉ.’

‘Ý gì vậy.’

‘Hì hì. Biết rõ mà giả vờ không biết sao?’

Tào Tháo dùng giọng hơi lém lỉnh nói với tôi.

‘Dáng vẻ như vậy của ngươi, ta không ghét đâu.’

‘…….’

Thật là nữ nhân luôn nhất quán tiếp cận tôi.

Giờ khoảng cách đã không thể gần hơn nữa mà sao vẫn dí sát thế này.

Nếu Tào Tháo không nói dối thì nghĩa là có thể chiếm Duyện Châu trung tâm thiên hạ và Từ Châu nơi tích lũy vô số của cải mà không tốn một mũi tên.

Thêm nữa có lẽ còn chiếm được vài vùng Dự Châu và Thanh Châu mà Tào Tháo đang chiếm một phần.

…Chỉ tưởng tượng thôi đã thấy nước miếng ứa ra.

Hiện tại Đào Khiêm thống trị Từ Châu thì tuyệt đối không thắng nổi Tào Tháo.

Nếu thắng được thì đã sớm đuổi Tào Tháo đã chiếm một phần Từ Châu ra khỏi rồi.

Nhưng không đuổi nổi Tào Tháo đang ngồi vững thì Đào Khiêm có lẽ cũng sẽ bại như lịch sử nguyên bản.

Giang Đông thì nhiều đất chưa khai phá, vấn đề chỉ là đám Sơn Việt tộc điên cuồng, bản thân việc chiếm lĩnh thì không khó lắm.

Chắc chỉ cần vượt Trường Giang là đánh đâu thắng đó, thế như chẻ tre.

Hải chiến thì Chu Du đang xây dựng thủy quân nên không vấn đề.

Vậy thì còn lại Hà Bắc thôi sao.

“…….”

U Châu của Công Tôn Toản và Ký Châu của Viên Thiệu.

Trong lịch sử nguyên bản Công Tôn Toản là tên côn đồ phương bắc tính tình xấu, Viên Thiệu là kẻ tham vọng lạnh lùng sẵn sàng vứt bỏ cả mẫu thân ruột vì quyền lực và danh nghĩa.

Hỏi có thể thân thiết với đám này không thì cũng phải nghiêng đầu.

Có lẽ chỉ Viên Thiệu mới có chút khả năng.

Thời gian gặp nhau cực ngắn nhưng ít nhất đã trò chuyện…

So với Viên Thiệu thì Công Tôn Toản hoàn toàn không có khả năng.

Vốn dĩ mặt Công Tôn Toản tôi cũng chỉ thấy ở trên cửa ải Hổ Lao quan trong trận Hổ Lao, sau đó tôi toàn làm chuyện Công Tôn Toản ghét.

Công Tôn Toản từng suýt chết vì khinh thường Lữ Bố, rồi tôi gửi Lưu Bị đánh sau lưng hắn, sau đó còn bảo vệ Lưu Ngu xung đột với Công Tôn Toản mọi chuyện.

Tính tình xấu của Công Tôn Toản mà không coi tôi là kẻ thù thì may lắm rồi.

Xét tính cách côn đồ ấy thì nếu phái sứ giả liều lĩnh thì có khi đầu sứ giả bị nhét vào hộp gửi về không chừng.

Giết sứ giả chính là tuyên bố không làm ngoại giao, kiểu cô lập, mà Công Tôn Toản không phải kẻ nghĩ đến chuyện đó.

Tôi gọi côn đồ có phải vô cớ sao.

Công Tôn Toản là kẻ ai trái ý là giết bất kể đối phương là ai.

Trong lịch sử nguyên bản hắn cũng chết vì ngoại giao thất bại nên thời gian trôi qua sẽ tự cô lập rồi dần diệt vong.

“…….”

Viên Thiệu.

Cô ấy là đồng minh hay địch nhân của tôi.

Hiện tại đang bận đối phó Công Tôn Toản nên tạm thời không động đến, nhưng sớm muộn cũng phải giải quyết.

Công Tôn Toản đang đánh Viên Thiệu nếu thấy không thắng nổi thì sẽ trốn vào Dịch Kinh Lâu.

Công Tôn Toản sẽ dựa vào tòa yếu đài khổng lồ ấy giữ chân Viên Thiệu ít nhất ba năm.

Ba năm sau thì thiên hạ phần lớn đã nằm trong tay tôi nên dù hướng nào cũng sẽ có kết quả.

Trừ khi đám man di phương bắc gần đây im lặng bất thường đột nhiên phát điên xông vào thì không có biến cố gì lớn.

Tôi nghĩ mà vẫn thấy lo.

Hung Nô gần đây từng dẫn hai vạn cung kỵ binh tấn công Tinh Châu nên im lặng cũng không lạ.

…Hai vạn thôi chứ nếu chúng thật sự quyết tâm gom quân thì có thể kéo gấp mấy lần, đó mới là vấn đề.

Toàn bộ dân số đều là chiến sĩ thì thật đáng sợ.

Nhưng thật sự im lặng bất thường.

Tiên Ti và Ô Hoàn rốt cuộc đang làm gì mà mấy năm nay không thèm lộ mặt ở Tinh Châu, ngoan ngoãn ở phương bắc?

…Hay Ô Hoàn và Tiên Ti, vốn gọi chung là Đông Hồ (東胡), đang hợp nhất thành một?

Thôi nào, không thể nào.

Trừ khi xuất hiện lãnh đạo xuất chúng cực kỳ thì chuyện đó không xảy ra.

Mà thời điểm này ở phe man di không có nhân vật nào làm được.

Cùng lắm là Đáp Đốn nhưng nhân vật này dù có nhiều mặt trận cũng không vượt nổi Ngụy quốc mà bị đánh tan tác.

Dẫn dắt du mục chiến đấu mà chỉ đạt thành tích ấy thôi.

Tào Tháo ngăn chặn được đám ấy thì rốt cuộc là nhân vật thế nào.

Thật sự, thật sự chỉ là trường hợp nếu thôi, nhưng nếu xuất hiện nhân vật có thể thống nhất man di phương bắc thì sao.

Nếu thật sự xảy ra thì tôi chỉ có một việc có thể làm.

Cầu trời chúng đến muộn nhất có thể.

Dù hợp nhất nhà Hán để chống cũng không biết thắng nổi không, mà giờ nhà Hán đã bị xé thành nhiều mảnh.

Nhưng nếu vội vàng thống nhất thì tổn thất sẽ càng lớn.

Lúc này phải thực hành câu “càng gấp càng phải đi vòng”.

“…….”

…Dù sao cũng chỉ là trường hợp nếu thôi.

Tôi nhìn Tư Dữ đang hộ vệ gần đó một cái rồi bước đi.

Giờ thật sự là lúc về Lạc Dương.

──────────

“Muộn rồi đấy.”

Lời tôi nghe được khi cuối cùng trở về Lạc Dương sau hành trình dài.

“Để phu nhân ở nhà mong ngóng mà lang thang bên ngoài, thật là một tên chồng tệ bạc.”

Mỗi lời của hoàng đế bệ hạ đâm vào tim tôi như dao găm.

Cảm giác lạnh lẽo này là gì vậy.

Tôi đại khái cảm nhận được cảm giác của tay chơi bài ở sòng bạc thì hành lễ rồi nói.

“Thần thật đáng xấu hổ. Dù miệng có mười cái cũng không đủ lời…”

“Thôi.”

Chưa kịp nói hết lời xin lỗi thì hoàng đế đã cắt ngang.

“Trẫm làm vậy để nghe lời xin lỗi sao?”

“…?”

Gì vậy.

Có vẻ bệ hạ muốn điều gì đó.

Tôi vắt óc suy nghĩ nhưng cuối cùng không tìm ra đáp án nên cúi đầu.

“Thần tài hèn ý kém, không dám đoán ý bệ hạ.”

“Hừm… Vậy thì trẫm phải tự giải thích thôi.”

Hoàng đế như thường lệ đuổi hết người xung quanh dùng giọng điềm tĩnh mở miệng.

“Đại tướng quân ngươi từ nay phải ở cùng trẫm vài ngày.”

“…Bệ hạ?”

“Đến lượt làm việc quốc tế mà bấy lâu nay vì công việc bên ngoài nên bỏ bê chứ sao?”

Hoàng đế dùng quyền lực tuyên bố sẽ độc chiếm tôi vài ngày như điều đương nhiên.

Tôi vốn đã mang nợ lòng nên không dễ từ chối.

“Đây là hoàng mệnh nên đừng nghĩ đến việc từ chối.”

Hoàng đế phong tỏa hoàn toàn đường chạy trốn nên tôi chỉ còn một lựa chọn.

“…Thần sao dám cãi lệnh bệ hạ.”

“Tốt. Vậy bắt đầu từ việc gì đây?”

Hoàng đế đang làm bộ nghiêm trang vừa thấy tôi chấp nhận đề nghị thì lập tức cười tươi.

Mà bắt đầu từ gì chứ.

Ý là thời gian ở bên tôi quan trọng hơn xử lý quốc sự còn lại sao.

Có vẻ vài ngày tới sẽ bị hoàng đế bệ hạ giữ chặt không buông.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!