[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Slayers Đặc Biệt

(Đang ra)

Slayers Đặc Biệt

Hajime Kanzaka

Tuyển tập các truyện ngắn xoay quanh thế giới Slayers.

42 1802

I Teach Self-Defense

(Hoàn thành)

I Teach Self-Defense

Ờ… thì, cũng đúng nhỉ?”

217 145

Futsu Ota Hairimasen!: Gakeppuchi Seiyuu, Radio de Jinsei Restart!

(Đang ra)

Futsu Ota Hairimasen!: Gakeppuchi Seiyuu, Radio de Jinsei Restart!

Toi Yuki

Câu chuyện về màn lật ngược tình thế trong sự nghiệp lồng tiếng của Kanae bắt đầu từ chính chương trình radio ấy.

2 5

Nếu một nhân viên quèn chuyển sinh thành tam hoàng tử ở thế giới khác.

(Đang ra)

Nếu một nhân viên quèn chuyển sinh thành tam hoàng tử ở thế giới khác.

Rina

bản gốc được đăng trên https://ncode.syosetu.com/n0063lr/. mọi người muốn đọc bản nhật gốc thì lên trên này nhé.

20 66

Lãnh chúa độc tài của Thành phố Mê cung

(Đang ra)

Lãnh chúa độc tài của Thành phố Mê cung

Cherry Blossom Latte

"Kẻ nào dám phản đối chính sách của ta, ta sẽ dùng búa Doom Breaker đập nát đầu kẻ đó".

7 9

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

17 16

101-200 - Chương 147: Quận Nam Dương, Kinh Châu (6)

Chương 147: Quận Nam Dương, Kinh Châu (6)

Lưu Bị nhận lệnh của tôi đã đi khắp căn cứ của Viên Thuật, vét sạch tài vật không chừa lại một hạt bụi.

Ngay cả viên ngọc nhỏ nhất cũng không bỏ sót, nhìn vậy là biết cô ấy đã quyết tâm vét sạch.

Tôi nhìn đống kim ngân châu báu chất cao trước mặt rồi hỏi Lưu Bị.

“Đây là toàn bộ sao?”

“Vâng.”

Lưu Bị cung kính đáp.

“Dựa vào lời khai của binh sĩ đã quy thuận mà phát hiện ra một phần, còn lại là do binh sĩ chúng ta lục soát kỹ lưỡng tìm được.”

“Trong quá trình đó có binh sĩ nào cướp bóc không?”

“Thuộc hạ tướng binh thường giống tính cách chủ tướng.”

Lưu Bị nói rồi nở nụ cười nhẹ với tôi.

“Binh sĩ theo Đại tướng quân sao có thể làm chuyện ấy được.”

“Ừm…”

Tôi lộ vẻ hơi lúng túng nhưng Lưu Bị vẫn tiếp tục nói.

“Ngược lại họ còn chia sẻ thức ăn của mình cho bách tính đang đói khát.”

“Vậy… à.”

“Đây cũng là nhân đức (仁德) của Đại tướng quân.”

Dù đã trở thành bộ khúc của tôi, Lưu Bị vẫn giữ được cái tính đột ngột đâm thẳng vào tim đen.

Tôi ngẩn ra một lúc rồi lại quay sang nhìn đống vàng bạc châu báu từng thuộc về Viên Thuật.

Từ những vật phẩm thông thường khiến người ta nghĩ đến kho báu, đến những thứ kỳ lạ khiến người ta tự hỏi để làm gì mà tích trữ.

Chắc chắn toàn bộ đều là cướp bóc từ bách tính.

Đúng là những báu vật toát lên lòng tham của Viên Thuật.

“Những tài vật này sẽ dùng để khôi phục quận Nam Dương.”

Tôi nhìn đống tài vật không thể nói là ít.

“Vì vậy tuyệt đối không ai được dùng riêng, đưa hết vào kho rồi khóa cửa cẩn thận.”

“…….”

“Dĩ nhiên ta cũng không ngoại lệ. Hiểu chưa?”

Tôi vừa nói xong thì Lưu Bị cung kính hành lễ với tôi.

“Tuân theo mệnh Đại tướng quân.”

“Ừ. Vậy thì vất vả rồi.”

Tôi xoay người hướng về trị sở thành Uyển.

Khi cảm nhận được ánh mắt Lưu Bị đang nhìn chằm chằm sau lưng, Lữ Bố, người đang hộ vệ gần tôi, lên tiếng.

“Đinh Lăng.”

“Sao?”

Lữ Bố gần như thì thầm nói.

“Đừng để lời lẽ ấy lừa gạt.”

“…….”

“Nhìn nụ cười mỉm mắt kia xem. Bị ả ta mê hoặc thì chắc chắn sẽ làm mất nhà mất nước.”

Cô lại nói gì vậy.

Tôi đang ngẩn người thì Lữ Bố tiếp tục nói.

“Ngày xưa có ai đó… Dù sao cũng có vị vua bị nữ nhân mê hoặc rồi mất nước.”

Nghe Lữ Bố nói vậy, tôi thoáng trầm ngâm.

Có lẽ đang nói đến những nữ nhân khiến quốc gia suy vong trong lịch sử.

Khi nhắc đến ác nữ Trung Quốc thì người ta thường nhắc đầu tiên đến một người.

Đát Kỷ (妲己) của nhà Thương.

Đát Kỷ là cái tên nổi tiếng, ai có chút quan tâm đến lịch sử Trung Quốc cũng từng nghe qua một lần.

Vì nghe nói chú của Trụ Vương là bậc thánh nhân (聖人: người có trí tuệ và đức hạnh xuất chúng, xứng đáng để đời đời ngưỡng mộ và noi theo.) nên tim có bảy lỗ mà nàng từng xúi giục Trụ Vương (紂王) rằng muốn kiểm chứng xem có thật không, rồi trực tiếp moi tim.

Nhưng trường hợp Đát Kỷ thì đa số nhận định rằng dù không có bà thì nhà Thương cũng vẫn diệt vong, vì Trụ Vương quá điên rồ.

Vậy nên nếu loại Đát Kỷ ra thì…

Tôi suy nghĩ một lúc rồi lẩm bẩm.

“…Ý ngươi là Bao Tự (褒姒) hay Tây Thi (西施)?”

“Đúng rồi!”

Bao Tự (褒姒).

Yêu nữ được truyền lại thời nhà Chu.

Bao Tự sở hữu dung mạo khuynh quốc khuynh thành nhưng chưa từng cười, khiến vua đau lòng.

Rồi một ngày nàng nghe tiếng lụa rách thì nói cảm thấy thoải mái.

Không hiểu sao tiếng lụa rách lại thấy vui, nhưng cứ cho là vậy.

Nghe thế, U Vương liền sai người xé hết các loại lụa để khiến Bao Tự cười.

Nhưng vì liên tục xé lụa đắt tiền nên quốc khố nhà Chu trở nên trống rỗng.

Trong lúc ấy, Bao Tự thấy pháo đài báo hiệu binh sĩ hỗn loạn thì lại cười.

U Vương làm sao chịu nổi.

Đã xé hết lụa quý làm cạn quốc khố thì việc đốt pháo giả để nàng cười có gì khó.

Sau đó pháo giả liên tục được đốt, chư hầu nghĩ “Tên này lại giở trò” rồi dần bỏ qua pháo hiệu.

Cuối cùng U Vương trở thành cậu bé chăn cừu, khi tình thế thực sự nguy cấp thì không ai đến cứu, bị man di giết chết.

Thành thật thì tôi nghi ngờ đây là chuyện bịa đặt, nhưng vì được ghi trong chính sử nên đành chấp nhận.

Cũng có thể Bao Tự thực sự thích tiếng lụa rách.

Lữ Bố nói với tôi.

“Phải cẩn thận. Chỉ cần sơ sẩy một chút là…”

“…….”

Tôi nắm lấy má Lữ Bố đang nói tiếp rồi kéo dài ra.

Trước hành động bất ngờ của tôi, Lữ Bố hoảng hốt nói.

“Nhao nhậy? (Sao vậy?)”

“Lữ Bố.”

Tôi gọi tên Lữ Bố, tay nắm má khẽ lắc lên xuống.

“Ưm?”

Lữ Bố phát ra tiếng gió thoát qua kẽ môi hơi hé.

“Ta đã nói không thích ngươi nói xấu người khác rồi đúng không?”

“……!!”

Đồng tử Lữ Bố mở to như đèn lồng.

Tính tình Lữ Bố là thế nên thỉnh thoảng lại lệch khỏi quỹ đạo, mỗi lần vậy tôi đều quở trách rồi kéo cô ấy về đúng đường.

Người ta có thể hỏi làm sao quở trách được Thiên Hạ Vô Song Lữ Bố, nhưng ít nhất với tôi thì đó là việc rất dễ dàng.

Tôi dùng giọng nghiêm khắc giả vờ nói với Lữ Bố.

“Cứ tiếp tục thế này thì có khi ta không nhìn mặt ngươi nữa đấy.”

“Nhin, nhin nhỗi!”

Lữ Bố nghe tôi nói thì giật mình như sắp bật dậy khỏi chỗ ngồi.

Bộ dạng ấy trông chẳng khác gì người chồng rất thương vợ nên không dám mạnh lời.

…Hay gọi là sợ vợ nhỉ?

Tôi dùng giọng dỗ trẻ con nói.

“Ta không ép các ngươi phải giả vờ thân thiết, nhưng ít nhất đừng nói xấu. Hiểu chưa?”

“…….”

Lữ Bố nghe tôi nói thì không đáp, chỉ gật đầu liên tục.

Khi tôi buông tay thì má Lữ Bố đỏ lên rồi nhanh chóng trở lại màu cũ.

Tôi hơi quay đầu nhìn Tư Dư.

“…….”

“…….”

Tư Dư vẫn giữ vẻ mặt vô cảm như thường lệ, nhìn tôi chằm chằm.

Ừm… Lại sắp thành đọ mắt rồi.

Tôi nhìn Tư Dư một lúc rồi quay lại phía trước, tiếp tục bước chân đã dừng lại.

──────────

“Sao lại có chuyện như vậy được!”

Bên trong thành Tương Dương, nam nhân triệu tập nhân tài dưới trướng, phẫn nộ gầm lên.

“Chúng ta chịu tổn thất, vậy mà quận Nam Dương lại rơi vào tay Đinh Lăng mà không đổ một giọt máu!”

Nam nhân cao tám thước, ngoại hình tuấn tú tiếp tục lộ vẻ giận dữ, hắn chính là Kinh Châu Thứ sử Lưu Biểu, một trong Giang Hạ Bát Tuấn (江夏八俊).

Lưu Biểu nói tiếp.

“Ta nghe theo ý các ngươi mà tấn công thành Uyển, cuối cùng chỉ chuốc lấy tổn thất.”

Lưu Biểu dùng giọng kích động nói rồi đảo mắt nhìn những người có mặt.

“Nếu có gì muốn nói thì nói đi.”

Lão hồ ly lăn lộn đủ loại chính trường dùng ánh mắt sắc lạnh quét qua các tướng lĩnh.

Các tướng lĩnh đối diện ánh mắt Lưu Biểu cảm thấy lạnh sống lưng, toát mồ hôi lạnh.

Trước đây Kinh Châu là nơi các hào tộc danh tiếng tranh giành quyền lực, ai cũng muốn nắm giữ.

Kinh Châu rơi vào tình trạng ấy có nhiều nguyên nhân.

Thứ nhất là Kinh Châu Thứ sử tiền nhiệm Vương Duệ bị Trường Sa thái thú Tôn Kiên giết, khiến vị trí lãnh đạo trống không.

Thứ hai là sau Loạn Khăn Vàng, Đổng Trác nắm quyền triều đình khiến lực lượng kiểm soát của triều đình suy yếu nghiêm trọng.

Trong tình thế hỗn loạn ấy, triều đình bổ nhiệm Kinh Châu Thứ sử mới, chính là Lưu Biểu Cảnh Thăng (劉表 景升).

Lưu Biểu không có chút căn cơ quyền lực nào vẫn vào Kinh Châu, lợi dụng chính trị quan xuất chúng, từ từ mở rộng thế lực, rồi một lần thanh trừng toàn bộ thế lực đối nghịch.

Cuối cùng người thống trị Kinh Châu là Lưu Biểu, các hào tộc sống sót sau thanh trừng đều phải quỳ phục dưới chân hắn.

Ai dám đối đầu với hắn.

Khi mọi người chỉ dám nhìn sắc mặt thì một nam nhân bước ra tiến gián với Lưu Biểu.

Hắn là người xuất thân họ Khoái, gia tộc đã giúp Lưu Biểu nắm thực quyền Kinh Châu.

“Chủ công. Hiện tại nên ưu tiên bàn bạc cách ứng phó tình hình phía trước.”

“…….”

“Trách nhiệm có thể truy cứu sau cũng không muộn, xin chủ công tạm thời kiềm chế cơn giận.”

Nghe lời nam nhân họ Khoái, Khoái Việt, Lưu Biểu thở dài.

Lưu Biểu đặc biệt sủng ái họ Khoái và họ Thái, hai gia tộc đã giúp hắn thống trị Kinh Châu.

“Không còn cách nào khác. Vậy thì tạm thời bỏ qua.”

“Đa tạ.”

Khoái Việt hành lễ rồi lùi lại phía sau.

Lưu Biểu nhìn hắn rồi mở miệng.

“Vậy thì bàn về đối sách tiếp theo…”

“Chủ công. Có tin khẩn.”

Khi Lưu Biểu định mở lại hội nghị thì quân sĩ nhận tin từ binh sĩ, dùng giọng nhỏ nói.

Ánh mắt nghi hoặc của Lưu Biểu hướng về quân sĩ, rồi hắn truyền một tin khiến người ta giật mình.

“Có sứ giả hoàng thất đến.”

“…Cái gì?”

Với Lưu Biểu đây là tin tức hết sức vô lý.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!