[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Slayers Đặc Biệt

(Đang ra)

Slayers Đặc Biệt

Hajime Kanzaka

Tuyển tập các truyện ngắn xoay quanh thế giới Slayers.

42 1802

I Teach Self-Defense

(Hoàn thành)

I Teach Self-Defense

Ờ… thì, cũng đúng nhỉ?”

217 145

Futsu Ota Hairimasen!: Gakeppuchi Seiyuu, Radio de Jinsei Restart!

(Đang ra)

Futsu Ota Hairimasen!: Gakeppuchi Seiyuu, Radio de Jinsei Restart!

Toi Yuki

Câu chuyện về màn lật ngược tình thế trong sự nghiệp lồng tiếng của Kanae bắt đầu từ chính chương trình radio ấy.

2 5

Nếu một nhân viên quèn chuyển sinh thành tam hoàng tử ở thế giới khác.

(Đang ra)

Nếu một nhân viên quèn chuyển sinh thành tam hoàng tử ở thế giới khác.

Rina

bản gốc được đăng trên https://ncode.syosetu.com/n0063lr/. mọi người muốn đọc bản nhật gốc thì lên trên này nhé.

20 66

Lãnh chúa độc tài của Thành phố Mê cung

(Đang ra)

Lãnh chúa độc tài của Thành phố Mê cung

Cherry Blossom Latte

"Kẻ nào dám phản đối chính sách của ta, ta sẽ dùng búa Doom Breaker đập nát đầu kẻ đó".

7 9

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

17 16

201-300 - Chương 243: Thọ Xuân (3)

Chương 243: Thọ Xuân (3)

Cuộc họp bắt đầu từ ban ngày thì kéo dài khá lâu nhưng cuối cùng cũng kết thúc khi tôi bổ nhiệm Tôn Sách làm Thái thú Thọ Xuân.

“Hừm…”

Tôi trực giác nhận ra thời gian đã khá muộn nên khẽ quay đầu nhìn ra cửa sổ.

Bây giờ mặt trời đang dần lặn đất trời bắt đầu tối sầm.

Chắc chắn là muộn rồi.

Các tướng lĩnh thấy tôi nhìn cảnh vật bên ngoài thì đồng loạt im lặng.

Nhận ra họ đang chờ tôi nói gì thì tôi cười khẩy rồi nói.

“Giờ muộn rồi các ngươi về nghỉ đi.”

Tất cả những người trong tòa nhà đều hành lễ với tôi rồi rút lui một cách kín đáo.

Dĩ nhiên trừ hai tiểu mưu sĩ ở kia ra.

“…….”

Gia Cát Lượng bị Tư Mã Ý cướp mất cơ hội thể hiện bản thân trước mặt tôi.

Tư Mã Ý thì đang dần dần ghi điểm từng chút một với Gia Cát Lượng giống như lịch sử gốc.

Dù mắt không chạm nhau nhưng tôi vẫn nhận ra rõ ràng giữa hai đứa đang diễn ra cuộc đấu khí ngầm.

Giống hệt mối quan hệ đối thủ trong truyện tranh thiếu niên.

Vì không gây rắc rối công khai nên tôi quyết định coi đây là cuộc cạnh tranh lành mạnh.

“Oa a a…”

Tôi nhìn Bàng Thống đang kẹp giữa hai đứa ấy rồi từ từ khô héo mà quay đầu đi.

Cố lên nào.

Lúc ấy tôi chợt nhớ ra điều gì đó nên lẩm bẩm với nữ nhân trước mặt.

“A Tôn Sách. Nghĩ lại thì ta chưa nói điều này.”

“…?”

Tôn Sách đang định rời đi bằng bước chân lễ phép thì dừng lại tại chỗ rồi lại quỳ một gối.

“Xin ngài cứ nói ạ.”

Ôi nhìn dáng vẻ cung kính kìa.

Thật sự lễ nghi một cái là chắc chắn.

Tôn Sách thì với nghĩa muội Chu Du hay tướng lĩnh đồng liêu thì vô cùng nghịch ngợm nhưng với tôi thì giữ lễ đến cùng.

Không phải chứ… có lẽ đây mới là lẽ thường.

Thế giới này có nhiều nhân vật đối xử với cấp dưới hay cấp trên đều một kiểu mà.

Nhìn người phân biệt cấp bậc rõ ràng thế này thì mới thấy lạ.

“…Đột nhiên nhìn gì vậy?”

“Không có gì.”

Tôi liếc nhìn Lữ Bố đang ở bên cạnh rồi quay mắt đi.

“Tôn Sách.”

“Vâng ạ.”

“Ngươi có biết phụ thân ngươi ở Lạc Dương thường xuyên mời ta không?”

“…Vâng?”

Thật sự kinh ngạc.

Tôn Sách như lần đầu nghe thấy nên quên cả lễ nghi mà hỏi lại tôi.

“Cụ thể thì nói gì nhỉ… À đúng rồi.”

Tôi nhìn Tôn Sách đang trợn mắt tròn xoe rồi dùng biểu cảm đùa giỡn nói tiếp.

“Gần đây phụ thân lo lắng cho con gái đầu lòng của mình lắm.”

“Cái, cái đó là ý gì…”

Tôn Sách như trực giác nhận ra chuyện gì sắp nói nên giọng run rẩy.

“Vì giống mình nên tính tình quá mạnh mẽ nên không biết có nhìn thấy cháu nội cháu ngoại không…”

Không phải bịa chuyện mà là thật.

Ban đầu tôi cũng hơi căng thẳng khi nhận lời mời của Tôn Kiên.

Cũng phải thôi vì nhân vật ấy mà.

Tôn Kiên là ai chứ.

Chính là Mãnh Hổ Giang Đông ấy.

Trong lịch sử gốc thì liên tiếp thắng Đông Trác còn ở thế giới này thì là kẻ địch mạnh nhất từng đối đầu với tôi.

Tôi từng lo lắng không biết Tôn Kiên mời mình để nói gì.

Nhưng Tôn Kiên đã đập tan nỗi lo ấy của tôi.

‘Nào đây là danh tửu Giang Đông thần nhờ nhân mạch đích thân mang về! Uống cạn đi nào!’

‘…Ừ.’

‘Ha ha ha! Quả nhiên là nam nhi!’

Tôn Kiên đối xử với tôi hoàn toàn như ông chú hàng xóm.

Ban đầu tôi còn nghĩ có phải diễn không nhưng sau khi ở lâu trong hoàng cung nhìn đủ loại người thì tôi biết được.

‘Thế nào Đại tướng quân! Con gái Quyền (權) của thần thật sự xinh đẹp đáng yêu chứ?’

‘Phụ, phụ thân…! Người say rồi!’

Tôn Kiên chính là dáng vẻ thật ấy.

‘Thượng Hương (尙香) của ta! Lại đây ôm phụ thân nào!’

Phải nói sao đây.

Tính tình hào sảng nếu quá mức thì cũng hơi xấu.

‘Đại tướng quân, xin lỗi vì đã làm phiền.’

‘Ư ơ ơ?’

Tôi nhìn Tôn Kiên bị phu nhân đánh lưng rồi bị kéo lê mà im lặng.

‘…….’

Thì ra trong lịch sử gốc Tôn Quyền nghiện rượu là vì thế.

‘…Kia.’

Khi tôi tự kết luận rồi gật đầu thì gần đó có tiếng nói vang lên.

‘Hử?’

‘Xin, xin lỗi ạ…’

Thiếu nữ mắt xanh ấn tượng thấy ánh mắt tôi hướng về mình thì lập tức cúi đầu.

Tôi mỉm cười với cô bé rồi nói.

‘Không sao. Với ta cũng là trải nghiệm khá thú vị.’

‘…….’

Đứa trẻ còn nhỏ hơn Gia Cát Lượng là Tôn Quyền (孫權) thì xấu hổ không ngẩng đầu lên.

“…….”

Và hiện tại phản ứng của Tôn Sách cũng không khác mấy so với Tôn Quyền lúc ấy.

Nhìn đồng tử như động đất thì chắc chắn đang cực kỳ hoảng hốt.

Chu Du ở gần thì dùng ánh mắt tuyệt vọng nhìn Tôn Sách.

Có lẽ ý bảo bình tĩnh.

Dáng vẻ cố gắng đổ mồ hôi lạnh để lọt vào tầm mắt Tôn Sách trông thật đáng thương.

Có lẽ cảm nhận được tâm ý Chu Du nên Tôn Sách chậm rãi lấy lại tinh thần rồi hỏi tôi.

“Vì, vì lý do gì mà ngài nói điều đó với thần…”

“Chỉ là tò mò xem ngươi sẽ phản ứng thế nào thôi.”

Nghe tôi nói thật sự không có lý do gì đặc biệt thì Tôn Sách lộ vẻ nhẹ nhõm.

“…Vậy sao ạ.”

“Có vẻ ta đã nói thừa rồi. Ngươi về được rồi đấy.”

“Vâng ạ.”

Tôn Sách hành lễ với tôi rồi nhanh chóng rời đi.

Dáng vẻ vẫn giữ bước chân kiềm chế dù đang dao động đúng kiểu võ tướng được gọi là Tiểu Bá Vương trong lịch sử gốc.

Bước chân ấy xen lẫn cảm xúc xấu hổ thì mọi người ở đây đều nhận ra.

Với Tôn Kiên hiện đang ở Lạc Dương thì thật may mắn.

Nếu giờ gặp Tôn Sách thì chắc chắn Tôn Kiên sẽ bị đánh tơi bời với lý do huấn luyện.

──────────

“Vậy là lại dụ dỗ nữ nhân nữa sao?”

“…Sao lại ra kết luận như vậy chứ?”

Cuộc họp kết thúc mọi người đã về hết.

Tôi vui vẻ bước đi thì vừa về đến phủ đệ đã định nhốt mình trong phòng nghỉ ngơi đến ngày mai.

Đúng vậy cho đến khi một nhân vật đột ngột tìm đến tôi.

“Ban quyền lực rồi đùa giỡn nói chuyện để dụ dỗ nữ nhân chứ gì?”

“Không phải.”

Tào Tháo Mạnh Đức.

Nữ nhân tóc bạc mang rượu đến vào đêm khuya thì dùng thái độ đùa giỡn như mọi khi nói chuyện với tôi.

“Hừm… Thật đáng tiếc.”

Tào Tháo vuốt cằm rồi nói.

“Ta chắc chắn ngươi đã nếm mùi vị nữ nhân nên đi dụ dỗ nữ nhân khác chứ.”

“…….”

Mùi vị cái gì. Mùi vị.

Dù diễn đạt thế nào cũng dùng từ tục tĩu thế này thì thật kinh ngạc.

Tào Tháo cười rồi nói tiếp.

“Dù sao nếu thật sự muốn thì đã sớm đè người ta ra rồi nên chắc chắn là thật.”

Cô nghĩ tôi là cái gì vậy.

Ai nghe cũng tưởng tôi là tay chơi trăng hoa lão luyện.

Bề ngoài thì nữ nhân trông thần bí mà cứ chọn lời như vậy thì thật sự hoang mang.

Tôi thở dài rồi hỏi.

“…Vậy lý do tìm đến là gì.”

“Đại tướng quân chắc cũng đã đại khái nhận ra rồi chứ.”

Tào Tháo xoay xoay chén rượu rồi nói tiếp.

“Liệu ta có thể cùng ngươi đi tiếp được không.”

“…….”

“Vì không có sự chắc chắn về điều đó nên mới kéo thân thể mệt mỏi đến đây nói chuyện chứ sao?”

“…Vậy sao.”

Tôi gật đầu.

Hiện tại thế lực Tào Tháo là thế này.

Tào Tháo đã ngược lại đánh bại Lưu Đại, Thứ sử Duyện Châu tiền nhiệm từng mưu đồ âm hiểm với mình, rồi nuốt trọn Duyện Châu.

Tào Tháo đập tan Viên Thuật ở trận Khuông Đình thì nhân cơ hội vươn tay một chút vào Dự Châu.

Gần đây liên tiếp thắng Đào Khiêm từng tính toán sau lưng mình rồi chiếm nửa Từ Châu.

Tức là trung tâm thiên hạ nằm trong tay Tào Tháo cũng không ngoa.

Thật may mắn là Tào Tháo chiếm một phần Từ Châu thì không thực hiện đại hiếu.

Chỉ cai quản bình thường như các vùng khác mình chiếm được thôi.

Phụ thân Tào Tháo là Tào Tung hiện đang sống sung sướng trong Duyện Châu.

Nghe đồn thích nữ nhân… hơi to con.

Sở thích dị thường là đặc trưng gia tộc họ Tào sao.

Dù sao thế lực Tào Tháo đã ở mức không thể xem thường nhưng trước đây tôi từng quyết định tin Tào Tháo một lần.

Miễn Tào Tháo không đâm sau lưng thì tôi cũng không chủ động đối địch Tào Tháo.

Tào Tháo không phụ lòng tin ấy của tôi.

Khi tôi tấn công Lưu Biểu thì Tào Tháo giả vờ giúp Lưu Biểu với thái độ hờ hững rồi quay đầu bỏ đi.

Khi tấn công Viên Thuật thì bỏ qua cơ hội chiếm trọn Từ Châu để giúp tôi.

Thực tế giống như cùng thế lực đến mức đáng ngờ.

Nhưng…

“Chỉ vậy thôi thì khó tránh khỏi lo lắng chứ?”

Tào Tháo lộ vẻ mặt tinh nghịch.

Những hành động tôi vừa nhắc thì Tào Tháo không chịu tổn thất lớn.

Dù mất đồng minh nhưng bản thân lại chiếm được Từ Châu.

Dù không chiếm trọn Từ Châu nhưng vẫn tạo ấn tượng trung thần theo hoàng thất bên ngoài.

Nói là lùi một bước để tiến hai bước thì lại hợp lý.

“Vì vậy hôm nay ta mới đến để xóa tan nỗi bất an của ngươi.”

“…Thú vị đấy.”

Tôi nhìn Tào Tháo rồi hỏi.

“Vậy. Phương pháp là gì?”

“Hư hư, đơn giản thôi.”

Khi tôi hỏi vậy thì Tào Tháo tiến lại gần.

“Chẳng phải kết nối bằng cùng huyết mạch là xong sao.”

“…Cái gì?”

“À, không phải ý bảo kết hôn đâu.”

Ánh mắt Tào Tháo hướng về một chỗ.

“Có cách chắc chắn hơn chứ.”

“…….”

Hương thơm đặc trưng của nữ nhân dễ chịu lan tỏa gần tôi, tôi im lặng.

Tào Tháo thì thầm với tôi.

“Hãy cho ta thấy quyết tâm của ngươi đi.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!