[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

12 42

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

529 29608

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

130 2654

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

528 3628

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

145 2886

401-500 - Chương 439: Lang (郞) (2)

Chương 439: Lang (郞) (2)

Tôn Sách và Chu Du.

Hai người này trong lịch sử nguyên bản cũng là mỹ nam được chính sử công nhận ngoại hình.

Tôn Sách được gắn chữ Lang (郞) nghĩa là mỹ nam nên gọi là Tôn Lang (孫郞), Chu Du còn thêm chữ Mỹ (美) nghĩa là đẹp đẽ nên gọi là Mỹ Chu Lang (美周郞).

Đến mức có giai thoại Tôn Sách cười nói rằng hai tỷ muội Giang Đông Nhị Kiều lấy được chồng đẹp trai lại có năng lực thì còn lời hơn.

Hai người đều nói như vậy dù nhìn Đại Kiều Tiểu Kiều được nói là mỹ nữ đệ nhất quốc gia…

Có thể thấy Tôn Sách tự tin ngoại hình của mình đến mức nào.

…Dù nói vậy thì cuối cùng vẫn là cướp hôn nhưng mà.

“Chuẩn bị xong rồi! Giờ là lúc uống thôi chứ!”

“…Bá Phù, giữ lễ một chút.”

Nhìn kìa.

Những ngoại hình sáng chói kinh khủng ấy.

Dĩ nhiên không phải mặt thật sự phát sáng mà là nghĩa bóng.

Nói thẳng ra thì ngoại hình như tượng tạc thì chắc là cảm giác này.

Không có chỗ nào không tự nhiên ở ngũ quan.

Giọng nói đẹp khiến người nghe phải thốt lên kinh ngạc.

Làn da trắng sạch không tì vết cùng thân hình không chỗ nào chê được.

Hai người này hiện tại không chỉ nam nhân mà ngay cả nữ nhân cũng nổi tiếng đến mức đáng ngờ.

Đặc biệt Chu Du dù hướng khác nhưng mỹ mạo bản thân gần như sánh được với Điêu Thuyền.

Lương tâm của tôi quá đỗi trong sạch để có thể hét lên rằng những người như thế này là xấu xí.

Thành thật thì hai người này có lẽ đẹp hơn tôi.

“Hãy uống thoải mái! Uống cạn luôn đi!”

Tôn Sách đến tìm tôi vừa chuẩn bị xong thì cười hào sảng rồi bắt đầu uống rượu.

…Uống thế này thì mai làm sao chịu nổi đây.

Có tính toán gì không?

Tôi mở miệng nói.

“Uống điều độ chút. Say rượu thì khó chịu lắm chứ.”

“Không sao đâu! Thân thể thần khỏe lắm!”

“…Ưm.”

Người nói vậy thường sáng hôm sau úp mặt xuống sàn rên như thây ma…

Tôi dự đoán được sáng mai Tôn Sách sẽ thế nào nên hơi lo lắng trong lòng.

Tôi quay đầu nhìn Chu Du gần Tôn Sách.

“…….”

Khác với Tôn Sách đang quá mức hào sảng thì Chu Du ngồi rất đoan trang.

Ồ. Ngồi thôi cũng như một bức tranh.

Quả nhiên ngoại hình gian lận thật.

Nữ nhân có mái tóc bạch kim gần như phai màu và đôi mắt xanh trong trẻo thì giữ không khí cực kỳ nghiêm túc.

…Không phải đến để thân thiết sao?

Nhưng sao lại toát ra khí thế nếu đến gần sẽ bị chém vậy.

Một bên hét lớn uống đi uống đi rồi trông như đã nửa tỉnh nửa mê, bên kia thì nghiêm khắc và uy nghi kinh khủng.

“Đại tướng quân, ngài biết không ạ?”

Khi tôi đang băn khoăn phải xử lý tình huống này thế nào thì Tôn Sách mở miệng.

“…Biết gì?”

Tôi nhìn Tôn Sách đã hơi líu lưỡi rồi đáp.

“Công Cẩn thân hữu không ai thay thế của thần ấy á. Nàng xấu hổ kinh khủng đấy.”

“…….”

Trước câu hỏi của tôi thì Tôn Sách cười mỉm.

“Dù sao cũng là kẻ hèn nhát mà? Thích thì nói thích rồi lao vào mạnh mẽ…”

“Im, im miệng đi?!”

Bốp!

“Ư ức?!”

Chu Du chưa để Tôn Sách nói hết đã đánh mạnh vào lưng cô ấy.

Lần này thì hơi thiếu tinh tế thật.

Thành thật thì nhìn thái độ Chu Du thể hiện với tôi đến giờ thì tôi đại khái đoán được sẽ thế.

Chu Du lần trước khi hẹn lịch chẳng phải mỗi khi nhìn thấy tôi là lại ngập ngừng một cách kỳ lạ sao.

Bình thường chỉ thấy nữ nhân lao thẳng vào không do dự mỗi khi nhìn tôi nên gặp nữ nhân thế này thì cảm xúc mới mẻ.

‘…Chủ nhân. Xin ngài.’

‘Đinh Lăng──! Đi đâu rồi──?!’

…Thật sự.

Thường nói tình yêu là thứ người có dũng khí mới giành được nhưng mấy người này dũng khí hơi quá thì phải.

“Sao đột nhiên nhìn ta?”

“Không có gì.”

Tôi nhìn thoáng những đại diện lao thẳng không ngại xấu hổ rồi quay đầu lại.

Tôi quay đầu nhìn Tôn Sách và Chu Du thì thấy cảnh bất ngờ.

“Muốn đánh ta thì còn xa lắm!”

Tôn Sách đã hoàn toàn chế ngự Chu Du lúc nào không hay.

“Ư ức ức…! Sức mạnh vô ích thì mạnh thật…!”

Chu Du bị kẹp ở sườn Tôn Sách thì lẩm bẩm bằng giọng đau đớn.

…Trong Tam Quốc Diễn Nghĩa có tướng bị kẹp sườn Tôn Sách rồi kéo đi đến chết ngạt phải không?

Chu Du chịu được cái khóa đầu giết người ấy thế nào vậy.

Tình hình dần thành hỗn loạn nhưng tôi quen với tình huống này nên điềm tĩnh giữ chỗ.

Giờ thì không khó xử mà thấy hứng thú xem sẽ xảy ra chuyện gì.

“Vẫn chưa sẵn sàng tâm lý nhỉ.”

“Gì, gì cơ?”

“Vậy thì ta giúp cho!”

Tôn Sách đang đấu sức ngắn với Chu Du đang cố thoát khỏi lòng mình thì hét lớn bằng giọng vui vẻ.

Tôn Sách cầm bình rượu trước mặt đưa cho Chu Du.

“Nào! Đây là nước khiến dũng khí trào dâng! Uống cạn đi!”

“…….”

Tôi thoáng câm nín trước cách nói của Tôn Sách.

Ừm… Quả nhiên là nước ma thuật khiến dũng khí trào dâng.

Vấn đề là trào dâng hơi quá mức mà thôi.

Chu Du chắc cảm nhận giống tôi nên dùng giọng ngẩn ngơ nói.

“Cái này chỉ là rượu… Ư bư bư?!”

“Ơ hơ, đừng ngại như kẻ nhút nhát mà uống đi chứ?”

Tôn Sách dùng sức mạnh áp đảo ép bình rượu vào miệng Chu Du.

…Cái này cũng gọi là thói quen uống rượu sao?

Hay vì Chu Du hành động quá chậm chạp nên mạnh tay thúc giục?

“Uống được đấy.”

Dù sao thì với tư cách người xem thì thú vị nên tôi chỉ cầm đồ nhắm ăn rồi nhìn hai người.

“Ư, kh ức…!”

“Ồ. Uống hết rồi kìa.”

Cuối cùng Tôn Sách đổ hết một bình rượu vào dạ dày Chu Du rồi cười khẩy nói.

“Sao nào, dũng khí trào dâng chưa?”

“…Cái, …đó.”

“Ưm? Gì cơ?”

Trước dáng vẻ Chu Du cúi gằm đầu lẩm bẩm gì đó thì Tôn Sách hơi cúi người.

Đồng thời Chu Du ngẩng phắt đầu lên hét lớn.

“Cái này, thả ra──!!”

“Ư a a a?!”

Ầm!

“…….”

“Ồ, khá đấy?”

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy.

Tôi suy nghĩ một lát rồi dễ dàng nhớ lại tình huống vừa nãy.

Chắc chắn Chu Du dùng hai tay ôm eo Tôn Sách, sau đó thì…

A. Đúng rồi.

Dồn sức vào hạ thân rồi ném Tôn Sách ra sau.

…Bị khóa đầu mà còn làm suplex được sao?

Cái này có nên gọi là nồi nào úp vung nấy không nhỉ?

Chu Du cũng có võ lực vượt trội hơn người thường giống Tôn Sách.

Hừm, vậy nên mới cùng Tôn Sách xông pha chém Sơn Việt tộc ở tiền tuyến.

“…….”

Tôi nhìn Tôn Sách bay vèo ra sau rồi đập mặt xuống đất khá xấu xí mà nghĩ.

Hai người này thoải mái dùng kỹ thuật vật với nhau vậy.

Đây chính là sự hào sảng của nữ nhân xuất thân Giang Đông sao.

“…Nấc!”

“Ừ?”

Lúc ấy có âm thanh bất thường vang lên gần đó nên tôi quay đầu.

“Dũng khí… Dũng khí sao.”

“Chu Du?”

“Tốt! Chỉ cần cho xem là được chứ gì──!”

Chu Du đang lẩm bẩm một mình thì mặt đỏ bừng hét lớn.

Ừm… Lớn chuyện rồi.

Dù nhìn thế nào cũng say rồi?

Tôi vừa nghĩ vậy thì Chu Du đã bước chân thình thịch tiến lại gần tôi.

Chu Du đưa mỹ mạo chết người vào mặt tôi rồi hét.

“Chủ công──! Ngài có thể ôm thần không──!”

“…….”

Ném quả bóng thẳng vào thân thật.

Tôi cân nhắc trạng thái hiện tại của Chu Du rồi dùng giọng điềm tĩnh nhất có thể nói.

“…Điều đó thì không khó nhưng trước hết tỉnh rượu rồi nói sau sẽ tốt hơn…”

“Nếu ngài từ chối thì thần sẽ chết ngay──!”

“…….”

Dừng lại đi.

Đừng tạo thêm lịch sử đen tối nữa.

Dù tôi cầu xin tha thiết thì hành động của Chu Du vẫn không dừng.

“Ngài hiểu chứ?! Thần, thần thật sự sẽ đập đầu xuống đất chết đấy──!!”

Có lẽ là loại uống rượu thì không kiểm soát cảm xúc nên Chu Du mắt long lanh nước mắt hét lớn.

“Đúng rồi──! Chính tư thế đó!!”

Tôn Sách người đã bày sẵn bàn cờ không biết từ lúc nào đã nâng cơ thể lên rồi phấn khích và hưởng ứng theo.

Lúc ấy Tư Dữ đang quan sát cảnh này thì nói.

“…Bọn em xin lui ra một lát.”

“Ừ?! Giờ tình huống này mà phải lui ra sao?!”

Lữ Bố hét bằng giọng hoảng hốt rồi bị Tư Dữ nắm cổ áo kéo lê đi.

“Ơ, khoan đã! Cái này đúng không? Đúng không hả!”

“…….”

“Ao!! Không mở miệng với người khác thì đúng là một mực như cũ!!”

Hai hộ vệ theo tôi biến mất như vậy nên tôi nhìn căn phòng chỉ còn ba người.

Người ta nói uống rượu quá mức thì thành chó.

“Ư kh ức… Thật sự… Chết…”

“Đi thôi──! Có thể làm được──!”

Và hiện tại ở đây có hai người đã thành chó.

…Hai người này thói quen uống rượu kinh khủng nên phải ghi chú lại.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!