Chương 329: Man Vương (蠻王) (6)
Tôi nghe kế hoạch của Gia Cát Lượng rồi dùng quân cờ hình con ngựa để lật đổ quân cờ hình rắn biểu thị Đóa Tư Đại Vương.
Giờ chỉ còn lại bản doanh chính diện của Mạnh Hoạch và quân du kích mà Mạnh Hoạch ra lệnh riêng biệt.
Tôi gật đầu rồi hỏi.
“Tốt. Nếu Đóa Tư Đại Vương giải quyết như vậy thì các đạo quân còn lại thì làm sao?”
“Cái đó cũng không khó lắm ạ.”
Gia Cát Lượng sắp xếp một phần quân cờ ở phía sau bên phải bản doanh.
“Chúng đã cố gắng mang theo thương binh để đối phó kỵ binh nhưng thực tế kỵ binh lại đang tấn công quân địch ở vị trí hoàn toàn ngược lại với chúng.”
“…Vậy thì sao?”
“Đương nhiên kẻ địch sẽ sinh lòng sốt ruột rồi tấn công sườn của quân ta đang đối kháng với Mạnh Hoạch chứ ạ?”
Giống như trong cờ vua dù mất bao nhiêu quân thì cuối cùng bắt được vua là thắng vậy, kẻ địch cũng sẽ cố gắng phá vỡ bản doanh của tôi trước khi chiến cục đảo ngược.
Gia Cát Lượng khẽ cười bằng mắt rồi nói.
“Lúc ấy chúng ta chỉ cần di chuyển đạo quân đang chờ ở phía sau để bao vây kẻ địch là xong ạ.”
Nói xong Gia Cát Lượng di chuyển quân cờ đang chờ để bao vây đạo quân tấn công bên phải bản doanh theo hình chữ U.
Bên phải, chính diện, bên trái.
Đạo quân bị tấn công từ mọi hướng trừ hậu phương thì lập tức bại chạy rồi chịu tổn thất gần như diệt vong.
“Đến đây thì… không cần giải thích thêm nữa ạ.”
Đóa Tư Đại Vương và quân dự bị đã ngã xuống rồi giờ trên bàn chỉ còn lại đạo quân của Mạnh Hoạch mà thôi.
Kỵ binh và bộ binh từng đánh bại kẻ địch thì bao vây trận hình Mạnh Hoạch là kết thúc lời giải thích của Gia Cát Lượng.
Dự đoán kẻ địch sẽ bố trí đạo quân nào ở đâu rồi chuẩn bị đối sách tương ứng.
Khoảnh khắc trí mưu của Gia Cát Lượng từng đánh bại Mạnh Hoạch mỗi khi hắn xoay sở đầu óc trong Tam Quốc Diễn Nghĩa tỏa sáng.
Nếu diễn ra đúng như Gia Cát Lượng giải thích thì đạo quân Mạnh Hoạch chắc chắn sẽ chiến đấu cô độc rồi bị bắt làm tù binh.
“Hừ, thần cũng lập được kế hoạch mức độ ấy đấy.”
Lúc ấy Tư Mã Ý khoanh tay rồi dùng giọng cộc lốc nói.
Có vẻ không hài lòng khi Gia Cát Lượng nổi bật.
Đương nhiên Gia Cát Lượng không phải kẻ ngồi yên nghe vậy.
“Người lớn ghen tị với trẻ con thì thật sự xấu xí lắm ạ.”
“…Cái gì?”
“Thật không giống người lớn chút nào. Người lúc trước khoe khoang nhắc đến lễ thành nhân đâu rồi ạ?”
Gia Cát Lượng vẫn giữ trong lòng chuyện bị nhắc tuổi lúc ấy thì sắc bén mở miệng.
“…….”
Tư Mã Ý định nói gì đó rồi ngậm miệng lại.
Có lẽ nhận ra dù nói gì thì Gia Cát Lượng cũng sẽ lập tức đáp trả.
Tôi không biết trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy đầu óc Tư Mã Ý đã chạy mô phỏng gì nhưng ít nhất bề ngoài thì lần đấu miệng này Tư Mã Ý đã thua.
“…….”
Dĩ nhiên không khí trong lều trầm trọng thì không tránh được.
Tôi biết sẽ thế này nên đã đưa các tướng ra ngoài rồi.
“Ư ư…”
Bàng Thống hội quân sau khi đánh bại Ngột Đột Cốt thì thấy không khí sắp đấu khí thì không biết từ lúc nào đã trốn sau lưng tôi.
Dù trốn đâu cũng nổi bật nên giờ định dùng tôi làm lá chắn sao.
Tôi không biết cụ thể chuyện gì xảy ra nhưng thân thiết thì cũng có thể gọi là thân thiết tôi gật đầu.
──────────
Chiến trường diễn ra đúng như Gia Cát Lượng dự đoán.
Ngay khi giương cờ thì Mã Siêu và Trương Liêu xuất hiện bên trái rồi bắt đầu đánh bại Đóa Tư Đại Vương.
Đội quân rắn độc mặc giáp nhẹ thì không chống đỡ nổi gì.
Dù bị đột kích bất ngờ mà vẫn giữ bình tĩnh thì có lẽ từng đánh bại kỵ binh nhưng lần này đối thủ không tốt.
“Ư a a!”
Kỵ binh tinh nhuệ Tây Lương nơi Tào Tháo từng tránh chính diện giao chiến dù đã nuốt gần hết thiên hạ.
Khi Tào Tháo và Mã Siêu va chạm thì Tuân Úc cùng vô số mưu sĩ nói không nên chiến đấu mà nên chiêu hàng nhưng Tào Tháo không nghe rồi thực tế đại bại ở Đồng Quan.
Tào Tháo cắt râu chạy trốn vội vã rồi dùng phản gián kế khiến Mã Siêu và Hàn Toại ly gián thì nổi tiếng.
Trương Liêu dùng vài trăm người đánh bại mười vạn đại quân Tôn Quyền thì không cần nói.
Nhân vật chính của trận công phòng Hợp Phì nổi tiếng mà.
Có lẽ bị tổn thương tâm lý vì mười vạn đại quân bị xuyên thủng một cách khó tin nên sau đó Tôn Quyền luôn ý thức đến Trương Liêu.
Khi Cam Ninh lập công thì ông còn vui mừng nói mình cũng có tướng giống Trương Liêu nữa…
Hơn nữa đạo quân do Trương Liêu dẫn dắt cũng là kỵ binh tinh nhuệ không hề thua man di.
Binh sĩ ở Tinh Châu nơi trải rộng núi non từng chơi trốn tìm vui vẻ với man di.
Dù bị bắt thì chết là vấn đề nhưng kỵ binh sống sót trong tình huống cực hạn ấy thì luôn hoạt động như đạo quân đáng tin cậy.
Ngay cả binh sĩ mặc giáp nặng để đối phó kỵ binh cũng khó mà đối đầu chúng thì bộ binh mặc giáp nhẹ càng không nói.
Tôi nhìn Nam man tộc bay tứ tung như bị xe tải tông rồi gật đầu.
Lúc ấy một truyền lệnh báo cáo với tôi.
“Chủ công! Phía bên phải đội quân kẻ địch đang chờ cơ hội bắt đầu tiến quân ạ!”
“Biết rồi.”
Giờ kẻ địch cũng nhận ra tình hình đang diễn ra thế nào.
Chúng từng chỉ dò xét vì ý thức quân dự bị phía sau thì giờ cảm thấy sốt ruột như lời Gia Cát Lượng rồi tiến quân.
Oa a a a──!!
Chết đi──!
Nam man binh hai tay cầm thương nặng nề như thể khiên là xa xỉ thì bắt đầu xung phong về sườn quân ta.
Thực tế bị tấn công từ hai hướng thì đã khá nguy hiểm.
Dù nói bao vây tiêu diệt toàn bộ nhưng đó cũng chỉ khi bản doanh đảm nhận vai trò đe đỡ chịu nổi.
Nam man tộc khác với quân đội bình thường ở chỗ bỏ qua phòng ngự rồi lao tới nên càng nguy hiểm.
Có lẽ là ý chí dù ta chết cũng kéo ngươi làm bạn đồng hành xuống âm phủ.
Không biết chúng trải qua cuộc đời gì ở rừng rậm nhưng chắc chắn không phải cuộc sống dễ dàng.
Nếu là đạo quân bình thường thì sẽ không chịu nổi khí thế như dã thú núi mà chỉ lùi bước lặp lại.
Ừ. Nếu là đạo quân bình thường thì vậy.
“Tuyệt đối không được lùi bước.”
Tướng lĩnh quan sát chiến trường gần tiền tuyến thì ra lệnh cho binh sĩ dưới quyền.
Nữ nhân mắt xanh lam tóc xám buộc bằng trâm tóc dùng giọng điềm tĩnh nói.
“Kẻ quay lưng chạy trốn thì không phải kẻ địch mà là bị ta chặt đầu.”
“Vâng!”
Binh sĩ đáp lời nữ nhân thì cố định khiên lớn xuống đất rồi giữ tư thế.
Đội mũ trụ, mặc giáp cứng toàn thân, cầm khiên lớn trông thật đáng tin cậy.
Việc mặc trang bị nặng nề như vậy rồi di chuyển thì đã nói lên họ đã trải qua bao nhiêu huấn luyện.
Binh tinh nhuệ cầm khiên bảo vệ thân thể rồi chĩa kiếm vào kẻ địch.
Nếu kỵ binh có Mã Siêu và Trương Liêu thì bộ binh có vị tướng này.
“Cao Thuận.”
“…Ngài gọi ạ.”
Nữ nhân búi tóc cao thì lập tức đáp lời tôi.
“Có chịu nổi không?”
“Vâng ạ.”
Cao Thuận đáp không chút do dự rồi dùng đôi mắt xanh lam nhìn tôi tiếp tục nói.
“Dù thần có mất mạng thì cũng nhất định sẽ chịu đựng.”
“Tốt. Đáng tin thật.”
Dĩ nhiên có Triệu Vân và Từ Hoảng cùng các tướng xuất sắc thì tình huống tồi tệ nhất Cao Thuận nói sẽ không xảy ra.
Trừ khi đột nhiên kéo hổ hay voi ra thì trận thì không có lý do gì sụp đổ.
Khoảnh khắc Mộc Lộc Đại Vương từng điều khiển những dã thú ấy lại trông thật đáng gờm.
Ngay sau đó Nam man tộc dính chặt chính diện và sườn đồng thời tấn công thì đạo quân giữ trận hình cũng bắt đầu ứng phó.
Tôi xác nhận hậu quân Gia Cát Lượng bố trí đang di chuyển rồi điềm tĩnh giữ vị trí.
Vai trò của tôi trong trận chiến thì đơn giản.
Chỉ là trụ tăng sức mạnh mà thôi.
Trong game chiến tranh quân chủ ở gần thì sĩ khí đạo quân tăng mà phải không.
Giống hệt vậy.
Chỉ khác là khoảnh khắc định phá trụ thì hai tướng lĩnh đáng sợ lập tức lao tới.
Vừa nãy cũng có một sát thủ định giết tôi nhưng chỉ nhận về đống tên.
“Hừm…”
Tôi xem xét lại con dao cao cấp dính độc rồi cảm thấy cảm giác quen thuộc kỳ lạ.
Tướng lĩnh Nam man tộc giỏi dùng dao nhỏ…
Nếu ký ức tôi chính xác thì chỉ có một người như vậy.
Sau này xác nhận là được nên tôi không để tâm lắm.
Lúc ấy tôi quan sát chiến trường thì nhận ra trận hình Nam man tộc đột nhiên rung chuyển.
Tiền tuyến Nam man tộc vẫn giao chiến ác liệt nhưng hậu quân bảo vệ bản doanh thì bắt đầu xáo động.
Như thể rơi vào hỗn loạn.
Chưa đến lúc quân dự bị Gia Cát Lượng nói bắt đầu bao vây mà chuyện gì vậy.
Tôi cảm thấy nghi hoặc nhưng vẫn điềm tĩnh giữ vị trí.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
