Chương 522: Ký Châu (7) ♡♡♡
Tôi bắt đầu hành động chính thức thì trước hết chậm rãi kích thích Viên Thiệu.
Bộ phận cô ấy phản ứng nhạy cảm không gì khác chính là mặt trong đùi.
Bình tĩnh suy nghĩ thì đây cũng không phải chuyện lạ lùng gì.
Nếu loại trừ đầu vú hay bộ phận sinh dục, những nơi thường được nhắc đến khi nói về vùng nhạy cảm, thì bộ phận gần đó nhạy cảm nhất là chuyện đương nhiên chứ.
Cảm giác râm ran khi người khác chạm vào vùng nhạy cảm của mình thì khó mà quen ngay được.
Huống chi nếu là thiếu nữ chưa từng trải qua lần nào thì sao?
“Hấp?!”
Hiệu quả tốt thật.
Khi tôi chậm rãi vuốt ve đùi để giúp cô ấy thả lỏng thì Viên Thiệu giật mình kinh hãi rồi vội bịt miệng.
Mới chỉ bắt đầu thôi mà đã phản ứng thế này thì trêu chọc thật thú vị.
“Hừ.”
Tôi thành thật với cảm xúc của mình nên không biết từ lúc nào đã khẽ cười.
Tiếng cười phát ra từ miệng tôi mà nghe lại thấy khó chịu thật.
Dường như thói thích mỹ nhân đẹp thì cả đời này cũng không sửa được.
“…….”
Viên Thiệu xác nhận phản ứng của tôi thì đôi mắt khẽ run rẩy như động vật ăn cỏ đứng trước dã thú.
Nhưng không biết cô ấy có biết không.
Ở nơi hai thân thể chồng lên nhau xác nhận tình yêu thì dù là người nhút nhát đến đâu khi thấy dáng vẻ yếu ớt như vậy thì cũng sẽ biến thành sói lao tới.
“Thân thể vẫn còn cứng ngắc nhỉ?”
Viên Thiệu giờ căng thẳng đến mức nhịp tim đập thình thịch truyền cả đến ngực tôi.
Căng thẳng trước lần đầu tiên là chuyện tự nhiên nhưng nếu quá mức thì sẽ không thể hưng phấn đúng cách, cũng không cảm nhận được khoái cảm.
Với nam nhân thì thậm chí không cương cứng nổi nên là chuyện nghiêm trọng.
Nữ nhân cũng không khác gì.
Tôi để tránh tình trạng ấy nên ngay khi Viên Thiệu tập trung mọi thần kinh vào đùi thì tôi ôm eo cô ấy rồi di chuyển bàn tay đang nghịch ngợm.
Sượt.
“Hự ư ưng?!”
Đường cong uyển chuyển khiến người nhìn không thể rời mắt.
Khi bàn tay ta men theo đó lên chạm nhẹ vào phần dưới ngực thì Viên Thiệu lại run rẩy thể hiện phản ứng kinh người.
“…….”
Tôi không rời mắt khỏi Viên Thiệu mà tiếp tục quan sát thì có thể ước lượng được mức độ của cô ấy.
Phản ứng thế này thì đại khái tương đương với Lưu Bị.
Không phải mức độ quá yếu như Tư Dữ hay Lữ Bố chỉ chạm tay là rên rỉ cũng không phải mức độ yêu nữ như Tào Tháo hay Điêu Thuyền hút sạch khí lực nam nhân một cách đáng sợ.
Nói cách khác thì đúng mức trung bình.
Người ta thường nói mọi yếu tố hài hòa đối xứng đẹp đẽ là tỷ lệ vàng thì Viên Thiệu giống như màu sắc tượng trưng của cô ấy mà nằm ngay chính giữa.
Độ khó nếu cao thì cao nếu thấp thì thấp nhưng tôi là ai chứ.
Ta là người từng đối đầu liên tục với Điêu Thuyền thể hiện bản năng kỹ thuật tình dục kinh người như tên gọi khuynh quốc chi sắc (傾國之色) và Tào Tháo hóa thân dục vọng sinh đến hơn ba mươi đứa con được ghi chép trong sử sách.
Với tôi thì thiếu nữ bình thường không phải đối thủ.
“──?!”
Khi tôi khẽ chạm vào đầu vú đã dựng đứng rõ ràng qua lớp áo thì Viên Thiệu ngửa cổ ra sau run rẩy toàn thân.
…Quả nhiên nhìn bao nhiêu lần cũng kinh ngạc.
Việc đưa một nữ nhân lên đỉnh lại có thể dễ dàng đến như thế sao?
Thế giới này toàn nữ nhân nhạy cảm thật sao.
Tôi tò mò liệu nam nhân bình thường khác có nhạy cảm vậy không nhưng khoảnh khắc não bộ tôi định tưởng tượng quang cảnh kinh khủng nên tôi vội vàng xua đi suy nghĩ ấy.
Cái bộ não đáng ghét này.
Đang có mỹ nhân tuyệt đẹp trước mắt mà nghĩ cái gì vậy.
“Hự ư ư…”
Tôi tựa người thoải mái nhìn Viên Thiệu đang điều hòa hơi thở rồi hỏi.
“Thế nào, tâm trạng đã thoải mái hơn chưa?”
“…Có vẻ vậy ạ.”
Viên Thiệu đã bình tĩnh hơn nên đáp lại bằng dáng vẻ căng thẳng đã hoàn toàn tan biến.
Nhưng dáng vẻ như vậy cũng chỉ trong chốc lát.
Thời gian nữ nhân bình tĩnh lại, tức là thời gian hiền giả, khác với nam nhân nên khoảnh khắc tôi chuẩn bị tiến vào chính thì cô ấy có khả năng cao lại căng thẳng trở lại.
Khi ấy thì ký ức đêm đầu tiên đáng lẽ phải là kỷ niệm đẹp lại trở thành đau đớn.
Quan hệ tình dục là quá trình trao đổi cảm xúc hình thành mối dây liên kết xã hội.
Một bên chỉ đơn thuần phóng tinh rồi kết thúc một cách đơn phương thì không được.
Biết được điều đó thì hành động tôi nên làm là gì.
Đơn giản thôi.
“Hừm… Theo ta thấy thì hoàn toàn không phải vậy.”
“…Vâng? Ý ngài là gì… Hự a a ang?!”
Trước đòn tấn công đột ngột của tôi thì Viên Thiệu chưa kịp bịt miệng đã phát ra tiếng rên lớn.
Tôi nhìn Viên Thiệu vội bịt miệng rồi nói.
“Giọng nghe rất hay mà xấu hổ gì chứ.”
“Chuyện xấu hổ như vậy thì thần làm sao dám…!”
“Vậy sao?”
Có lẽ vì cả đời luôn để ý ánh nhìn người xung quanh nên không thể bộc lộ tâm tư thật nên chăng.
Một điều chắc chắn là Viên Thiệu lạnh lùng hơn nhiều so với lúc gặp ở Lạc Dương trước đây.
Căng thẳng do công việc của nữ nhân thì phải do phu quân giải tỏa.
“Vậy thì để ta giúp ngươi.”
“Hự!”
“Thành thật thì ta hơi tò mò.”
Tôi nói với Viên Thiệu đang cố gắng bịt miệng không phát ra tiếng.
“Rốt cuộc ngươi chịu được bao nhiêu lần đây?”
“…!”
“Đừng lo. Vẫn chưa đến một khắc (一刻, 15 phút) đâu.”
Tại ngươi quá nhạy cảm đấy Viên Thiệu.
Khi tôi cười nói thì Viên Thiệu khẽ run rẩy đôi mắt.
Đây là biểu cảm thường thấy ở nữ nhân trải qua đêm với tôi.
Trong sợ hãi ẩn chứa chút mong đợi tôi sao có thể không biết.
Tôi đáp lại mong đợi ấy bằng cách đưa tay dần dần tiến sâu hơn.
“…!”
Tôi vuốt ve vùng kín một lát thì phát hiện âm hạch vốn đang e thẹn lộ ra đáp lại nhịp tim đập mạnh của chủ nhân.
“Khự ư…?!”
Khi ngón tay tôi lướt qua vùng nhạy cảm thì Viên Thiệu run rẩy toàn thân.
Nhìn độ ẩm ướt thì có vẻ có thể mạnh tay hơn nữa.
Tôi tựa đầu lên vai Viên Thiệu rồi nói.
“Thật sự chịu được sao?”
“…Vâng.”
Viên Thiệu người đang trải qua đêm tân hôn lần đầu tiên này đã kiên cường không chịu khuất phục trước lời cảnh báo mang tính đùa giỡn của tôi.
Nữ nhân chưa biết nỗi sợ của tôi thì thật dễ chịu.
Cảm giác tâm lý bạo dâm ngủ say sâu trong lồng ngực đang thức tỉnh dữ dội.
“Ừ, ta hiểu rồi.”
Tôi nở nụ cười rạng rỡ mà nếu Tư Dữ và Lữ Bố đang chờ ngoài phòng nhìn thấy chắc sẽ run sợ rồi nói.
Vài phút bắt đầu hành động chính thức.
“Hự ư a ang?!”
Dù đã đoán trước nhưng Viên Thiệu không chịu nổi lâu với tôi.
“Hự!”
Đại khái khoảng mười lần?
Việc đưa một nữ nhân chỉ cần vuốt ve đùi một chút rồi chạm vào nhũ hoa một cái là đã lên đỉnh ngay lập tức lại lên đỉnh thêm một lần nữa đối với tôi quả thực là dễ như trở bàn tay.
“Vẫn còn thiếu nhỉ.”
Khi tôi nói vậy định lại tiếp tục động tay thì Viên Thiệu giật mình kinh hãi vội hét lên.
“Chờ, chờ đã…! Xin nghỉ một chút…!”
“Nói gì vậy? Ta đã cho nghỉ đủ rồi còn gì.”
Năm giây là nhiều lắm rồi chứ.
Tôi chưa đợi Viên Thiệu nói thêm gì đã xoa nắn ngực đồng thời kích thích âm hạch.
“───?!”
Đây là lần thứ mười một.
Tôi vừa nãy nói trung bình nhưng trung bình theo tiêu chuẩn thế giới này thì với tôi quá yếu.
Với tôi, người từng đánh bại Tào Tháo và Điêu Thuyền liên tục, thì mức này chỉ như đồ ăn vặt một miếng.
“Tốt. Có lẽ đến đây là được rồi.”
Tôi nhìn Viên Thiệu giờ đã không còn sức để căng cứng cơ thể rồi lẩm bẩm một mình.
Có lẽ cảm nhận được gì đó từ dáng vẻ ta.
“…Đại tướng quân?”
Viên Thiệu chậm rãi quay sang tôi dùng giọng hơi run hỏi.
Tôi khẽ hôn lên môi Viên Thiệu đang quay đầu rồi cười.
“Sao vậy? Chẳng lẽ định kết thúc ở đây sao?”
“…….”
Viên Thiệu cũng biết nếu kết thúc ở đây thì chắc chắn không ổn nên lặng lẽ im thin thít.
Tôi không bỏ lỡ khoảnh khắc ấy mà đặt Viên Thiệu nằm xuống giường.
“A…”
Đa phần y phục Viên Thiệu đang mặc đã rối loạn.
Dù sao thì vốn là y phục lộ rõ da thịt nên cũng không khác biệt mấy tôi nghĩ vậy nhưng…
Suy nghĩ ấy của tôi bị đánh bại một cách đẹp đẽ.
Tôi nhìn thân hình uyển chuyển chỉ nhìn thôi đã khiến nam nhân hưng phấn rồi chạm mắt với Viên Thiệu một lần.
“Vậy thì bắt đầu nhé?”
“…Vâng.”
Chụt.
Càng tiến sâu thì càng cảm nhận rõ ràng cảm giác thịt mềm mại bao bọc.
Tôi thưởng thức cảm giác dễ chịu ấy rồi bắt đầu chậm rãi di chuyển.
──────────
Đại tướng quân nhà Hán và Ký Châu Mục cai quản Hà Bắc cùng ở trong một phòng đã trải qua bao nhiêu giờ với nhau.
Bạch! Bạch!
Bên trong căn phòng họ đang ở đã vang lên những âm thanh nghe thôi cũng xấu hổ.
Và những người đứng canh trước phòng phát ra âm thanh thô tục ấy chính là…
“…….”
“Ư, ư ư ư!”
…Chính là Tư Dữ và Lữ Bố.
Dù sao thì nhờ năng lực siêu nhân mà những âm thanh thô tục ấy đâm thẳng vào tai.
Lữ Bố nắm chặt Phương Thiên Họa Kích đến mức sắp bóp nát mà toàn thân run rẩy.
“Thật sự phát điên rồi──!!”
Nàng đã dặn dò cẩn thận như vậy mà cuối cùng vẫn gây ra chuyện!
Nếu bản thân có năng lực ấy thì chắc chắn sẽ ép hắn không thể nghĩ đến chuyện ấy dù có ép đến mấy ngày.
Nhưng hiện thực thật tàn khốc.
“Các ngươi còn đứng đó làm gì──!! Mau cút đi──?!”
“Xin, xin lỗi ngài ạ!!”
Lữ Bố, người chỉ cần bị người phu quân yêu dấu của mình chạm nhẹ một cái thôi là đã lập tức ngã quỵ, không còn cách nào khác ngoài việc trừng trừng đôi mắt và nhiệt tình xua đuổi những người xung quanh đi chỗ khác.
“…….”
Trong lúc Lữ Bố vung Phương Thiên Họa Kích đuổi người thì Tư Dữ lặng lẽ lắng tai tập trung vào âm thanh rất nhỏ vang lên.
Tiếng rên rất nhỏ lẫn trong tiếng kêu của nữ nhân.
“…Chủ nhân.”
Không biết có phải ảo giác không mà tiếng lẩm bẩm ấy mang theo chút nhiệt khí khó hiểu.
Điều đó chắc chỉ Tư Dữ mới biết.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Kenja time là một thuật ngữ lóng trên Internet của Nhật Bản dùng để chỉ khoảng thời gian sau khi đạt cực khoái, khi suy nghĩ của nam giới không còn bị chi phối bởi ham muốn tình dục nữa.