Chương 302: Thay đổi (9)
Năm 195 đã đến và khá nhiều thời gian trôi qua.
Cái thứ trắng xóa rơi xuống như thể trời bị thủng lỗ thì cũng dần dần thưa thớt.
Cái lạnh thường xuyên hoành hành cũng dịu bớt chút ít.
Chẳng mấy chốc đã sắp đến nhập xuân (入春) rồi chăng.
Dù sao thì dù đã nhập xuân nhưng thời tiết vẫn lạnh lẽo chẳng khác gì trước.
Để tuyết được dọn sang một bên tan hết thì còn phải chờ khá lâu nữa.
“A, chào ngài!”
“…Ừ.”
Mã Siêu, người từng nói có một thỉnh cầu nên đấu luyện với Trương Phi, mỗi lần gặp tôi thì thân thể lại cứng đờ.
Cảnh con ếch trước mặt rắn thì chính là như thế này sao.
Tôi chẳng phải kẻ ăn thịt người mà cô ấy lại cứng người như gặp thiên địch nên tôi hơi ngẩn ngơ.
Rõ ràng đã hạ quyết tâm lớn lao để thỉnh cầu tôi nhưng chính người thỉnh cầu lại dè chừng trước mặt người được thỉnh cầu.
Thì thời gian cứ thế trôi qua vô ích thôi.
Mã Siêu đã giành được quyền thỉnh cầu tôi một chuyện nhưng cứ nói chuyện vô thưởng vô phạt rồi chia tay lặp đi lặp lại.
“Ha ha! Con gái thần xấu hổ nhiều lắm!”
Lời Mã Đằng nói với tôi ngay trước khi ông ấy trở về Tây Lương.
Khi hai người cùng nâng chén rượu thì khi nói đến Mã Siêu, Mã Đằng cười lớn mở miệng.
“Có lẽ vì giống mẫu thân nên chuyện nam nữ thì hoàn toàn giống thiếu nữ trong trắng vậy!”
Mã Đằng lộ đôi mắt mơ màng như đang nhớ lại quá khứ.
“Chỉ cần thấy thần là lại giữ khoảng cách nên thần còn tưởng nàng ghét mình nhưng rồi nhận ra nàng cứ luôn lảng vảng gần mình.”
“Xấu hổ nhiều thật.”
“Ha ha! Đúng vậy! Bản thân nàng thì cực lực phủ nhận đấy!”
Giờ mỗi khi nhắc đến quá khứ thì Mã Đằng lại cười lớn nói rằng lưng ông ấy lại in dấu tay.
Đại khái đã đoán được nhưng ông ấy bị bắt nạt thật.
Mã Đằng cũng vậy, Tôn Kiên cũng vậy, trước mặt phu nhân yêu thương thì chẳng làm gì được.
Ngoại hình gọi là mỹ trung niên cũng không quá.
Với một số sở thích thì chắc chắn rất được ưa chuộng.
Mã Đằng dùng đôi mắt xanh lam giống hệt Mã Siêu rồi nói.
“Có lẽ dù Đại tướng quân trực tiếp tiếp cận thì con bé cũng sẽ giật mình tránh xa đấy ạ.”
Tránh xa sao.
Như thể là động vật con non cảnh giác cao độ thì thật sự khiến tôi ngẩn ngơ.
Mã Đằng lại cười lớn một trận rồi tiếp tục.
“Vì vậy hãy thong thả chờ đợi đi ạ!”
“…….”
“Con gái thần chỉ hơi nhát gan thôi chứ một khi đã quyết tâm làm gì thì chưa bao giờ bỏ cuộc đâu ạ!”
Nhát gan sao?
Nếu đám Khương tộc bị Mã Siêu hành hạ hàng ngày nghe được thì chắc chắn sẽ phản ứng kiểu không tin nổi.
Quả nhiên cha mẹ bị đeo kính màu hồng với con cái là định mệnh sao.
Tình phụ tử hay mẫu tử thì cũng đều đáng sợ như nhau.
“Mã Siêu, có chuyện gì muốn nói với ta không?”
Tôi đang thư thả ở phủ Đại tướng quân ngoài hoàng cung thì nhìn Mã Siêu hỏi.
Tôi tuy là quốc tế nhưng chức vụ gốc là Đại tướng quân mà.
Hoàng cung vẫn còn lạ lẫm nên tôi cứ rảnh là đến phủ Đại tướng quân nghỉ ngơi.
Thật sự là chuyện trớ trêu.
Ngày xưa chỗ tôi ghét không muốn đến thì giờ lại thành nơi nghỉ ngơi.
“Chuyện đó…. Ờm….”
Mã Siêu nhận câu hỏi của tôi thì lại bắt đầu dè chừng như mọi khi.
Đôi mắt đảo liên hồi như lạc lối.
Môi cứ mấp máy như không thốt ra được lời.
Nhìn khuôn mặt đỏ bừng hơn cả cà chua của Mã Siêu, tôi điềm nhiên nhấp một ngụm trà.
Hôm nay cũng thất bại sao?
Không thể cứ kéo dài thế này mãi được.
Khi thời tiết bắt đầu ấm lên thì phải bắt đầu hành động nghiêm túc.
Ích Châu hay Giang Đông thì phải kết thúc trong năm nay.
Nếu tình hình thuận lợi thì có thể nhắm cả hai nơi.
Đến lúc đó thì dù Mã Siêu có lấy lại tinh thần thì tôi cũng không còn thời gian.
Có lẽ tâm tư tôi truyền đến nên Mã Siêu lộ biểu cảm kiên định một cái rồi mở miệng.
“Hôm, hôm nay Ngài có muốn dành thời gian với thần ự…?!”
Mã Siêu nói được nửa chừng thì dùng tay che miệng rồi đau đớn.
Cắn lưỡi rồi.
Chắc đau lắm.
Khi quá căng thẳng thì nói chuyện có thể cắn lưỡi thì tình hình của Mã Siêu giờ chính là vậy.
…Dù sao thì cô ấy đã mở miệng là quan trọng rồi.
Tôi uống hết trà rồi tiện tay đưa chén rỗng cho thị tòng gần đó rồi đứng dậy.
“Nếu đó là thỉnh cầu thì ta phải đáp ứng thôi.”
“…….”
“Ngươi đã nghĩ ra nơi nào để đi chưa?”
“Cái, cái đó thì…”
Mã Siêu nhận câu hỏi của tôi thì mắt ngân ngấn nước lộ vẻ đang suy nghĩ.
Chưa nghĩ sao?
Chỉ là thấy cơ hội thì bất chấp nói ra thôi.
“Không còn cách nào khác. Trước hết cùng dùng bữa…”
“Đại tướng quân.”
“……?”
Khi tôi đang cười khổ định mở miệng thì một nữ nhân xuất hiện.
Đôi mắt xanh lam gợi nhớ đến bầu trời trong xanh.
Mái tóc xanh lam như thể hiện biển cả vô tận.
Tôi nhìn nữ nhân mặc giáp bạc mang biểu cảm lạnh lùng rồi mở miệng.
“Triệu Vân?”
Cảm giác như lâu lắm rồi mới gặp lại cô ấy.
Dù làm Đại tướng quân đã gặp nhiều lần nhưng sao lại có cảm giác này nhỉ.
“Có chuyện gì vậy?”
Khi tôi hỏi thì Triệu Vân dùng giọng điềm tĩnh hợp với ngoại hình tiếp tục.
“Hiện có một người đang thỉnh cầu gặp Đại tướng quân ạ.”
“Ưm?”
Nghe báo cáo ấy thì tôi tự nhiên lộ vẻ nghi hoặc.
Triệu Vân đang theo quân dưới trướng tôi mà lại báo cáo thế này.
Điều này nghĩa là người kia chính thức thỉnh cầu gặp tôi.
Không phải chuyện riêng tư mà là công vụ.
Tôi liếc nhìn Mã Siêu đang mở to mắt rồi lại hỏi tiếp.
“Người đến gặp là ai?”
“Là Trương Tùng từ Thục Trung (蜀中, cách gọi khác của Ích Châu) mang cống phẩm đến ạ.”
……Trương Tùng (張松)?
Có phải Trương Tùng mà tôi biết không?
Nhân vật không thể tưởng tượng nổi lại đến vào thời điểm không thể ngờ tới nên tôi lộ vẻ kinh ngạc.
“Ta sẽ đến ngay nên hãy tiếp đãi thức ăn và rượu rồi bảo chờ một lát.”
“Tuân mệnh.”
Triệu Vân nhận lệnh của tôi thì cung kính hành lễ rồi lui khỏi chỗ.
Tôi nhìn dáng đi điềm tĩnh ấy một lúc rồi lại quay đầu về phía Mã Siêu.
“Mã Siêu.”
“Ngài, ngài gọi ạ.”
Có lẽ lưỡi vẫn còn tê vì cắn nên Mã Siêu nói hơi ngọng.
Nhìn dáng vẻ ngẩn ngơ ấy thì tôi cười khẩy rồi vỗ vai Mã Siêu.
“Tiếc thật nhưng việc cùng tiêu khiển thì phải để sau vậy.”
“…….”
“Có vẻ giờ chưa phải lúc.”
Nếu Trương Tùng mà tôi biết đã đến tận Lạc Dương thì đây là cơ hội không thể bỏ lỡ.
Với người biết chút ít về Tam Quốc thì chắc chắn đều đồng ý điều này.
Nhưng thời điểm thì đúng là thần sầu.
Sao ngay khi Mã Siêu hạ quyết tâm thì lại xảy ra chuyện này.
Có phải trời cao phán rằng ngươi vẫn chưa đến lúc không?
Nếu oan ức thì đúng là oan ức nhưng Mã Siêu đã có nhiều cơ hội rồi.
Sau khi đấu luyện với Trương Phi thì đã trôi qua ít nhất một tháng.
Số lần ba tỷ muội đào viên tìm đến tôi trong khoảng thời gian ấy thì Mã Siêu cũng chẳng còn gì để nói.
Vì vậy mới bảo phải nắm lấy cơ hội khi có chứ.
Tôi nhìn Mã Siêu đang lộ biểu cảm hụt hẫng rồi tiếp tục nói.
“Không cần chán nản quá. Cơ hội sẽ lại đến thôi.”
“…Vâng ạ.”
Mã Siêu đáp vậy nhưng cúi đầu nhẹ thì ai nhìn cũng thấy khí thế bị đè bẹp kinh khủng.
…Ưm.
Nếu cứ để vậy mà đi thì chút tự tin vừa nhen nhóm cũng mất hết mất.
───Ha ha ha!! Hãy chăm sóc con gái thần thật tốt nhé!!
Giọng cười sảng khoái vẫn hiện lên sống động mỗi khi nhắm mắt.
Tôi nhớ lại ông chú tốt bụng từng mắt sáng rực thề trung thành với tôi rồi tiến gần Mã Siêu.
“Ngẩng đầu lên.”
“…?”
Khi Mã Siêu nghe lời tôi ngẩng đầu thì tôi không chút do dự đặt môi lên môi cô ấy.
“Ưp…?”
“……?!”
Trước hành động của tôi thì không chỉ Mã Siêu mà cả Tư Dữ và Lữ Bố ở xung quanh cũng lộ vẻ kinh ngạc.
Tôi nhanh chóng rời môi rồi dùng giọng điềm tĩnh nói.
“Hôm nay thì đến đây thôi.”
“…….”
“Có thể lấy thêm chút dũng khí nữa cũng tốt.”
Tôi lại vỗ vai Mã Siêu một cái.
“Không có nam nhân nào nhận được thỉnh cầu từ ngươi mà lại không vui mừng đâu.”
“…Vâng ạ.”
Đại khái thế này là được rồi.
Tôi để Mã Siêu vẫn còn đang ngẩn ngơ vì dư âm lại rồi quay người.
“…….”
“Chẳng lẽ định cứ thế bỏ qua sao?”
Dĩ nhiên trên đường về thì bị Tư Dữ và Lữ Bố hành hạ là chuyện đương nhiên.
“…Chủ nhân.”
“Chưa hôn ta thì tuyệt đối không cho đi đâu!”
Tư Dữ đang nhìn chằm chằm tôi thì dùng giọng như mong đợi mở miệng.
Lữ Bố thì ôm chặt eo tôi rồi chìa đầu ra.
Không phải trẻ con làm nũng mà cái gì đây.
Tôi như bị nghìn cân đè thì thở dài rồi hôn lên môi bọn họ.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
