Tải Ứng Dụng Hẹn Hò, Các Cô Gái Dị Giới Bỗng Ám Ảnh Vì Tôi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

(Đang ra)

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

Dongle-kun

Tôi đã định rời đi giữa những tràng pháo tay, nhưng pháo tay vẫn không chịu ngừng lại.

233 3908

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

(Đang ra)

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

Faster, một Awakened cấp F, lúc nào Cũng bị đám Awakened nữ cấp S bắt nạt. Suốt 6 tháng liền, cậu dùng một ứng dụng thôi miên để khuất phục họ và biến họ thành đồ chơi tình dục.

51 74

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

681 8668

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

175 279

Chương 1 - 100 - Chương 24: Võ hiệp

Chương 24: Võ hiệp

Ting—

[Ghép đôi đã kết thúc]

[Sự thay đổi độ hảo cảm]

[Iris Lemeria Bayart Peledia 85♡ → 95♡]

[Sự thay đổi cấp độ nhân duyên]

[Iris Lemeria Bayart Peledia Lv.1 → Lv.3]

[Đang tổng kết…]

[Đã thanh toán 600 Love Coin]

[Coin còn lại: 1.850 Coin]

[Họ tên: Iris Lemeria Bayart Peledia

Tuổi: 524 tuổi

Chủng tộc: High Elf

Trực thuộc: EB-17

Nghề nghiệp: Đại pháp sư

Khuynh hướng: Thánh quân, Bất sát, Tận hiến, Ăn chay······]

[Thời gian còn lại cho đến lần ghép đôi tiếp theo: 143:59:45]

Ngay khi luồng không khí thay đổi, tôi đã trở về phòng mình.

“Phần thưởng tổng kết ngon nghẻ phết.”

Hơn nữa, có vẻ nhờ cấp độ nhân duyên với Iris tăng lên nên thời gian chờ đến lần ghép đôi tiếp theo đã giảm từ một tuần xuống còn 6 ngày.

Vừa cười vừa nhìn vô số màn hình hiện lên trước mắt, nhưng có lẽ do vừa đối mặt với ma thú cấp C+ xong lại được trở về vùng an toàn là căn phòng của mình, sự căng thẳng tan biến khiến tôi ngã vật xuống giường.

“A xót vãi chưởng... chết mất, chết mất thôi...”

Vì không được chữa trị đàng hoàng, máu từ những vết thương chém trên toàn thân đã nhuộm đỏ cả quần áo và giường.

Thâm tâm tôi muốn đi tắm rồi ngủ ngay lập tức, nhưng tôi phải đi chữa trị trước khi vết thương trở nên tồi tệ hơn.

Người bình thường khi ốm đau sẽ đến bệnh viện, nhưng với những người có tiền thì khác.

“Gần nhà mình có nhà thờ nào có tư tế chính thức không nhỉ...”

Tất nhiên là không rồi. Nhà thờ tôi tìm được trên ứng dụng bản đồ cách đây khá xa, phải đi taxi mất 30 phút.

Mới nghĩ đến thôi đã thấy lười và thở dài, nhưng tôi vẫn băng bó, dán urgo, thay quần áo rồi ra khỏi nhà.

Chiếc taxi tôi gọi qua ứng dụng chẳng mấy chốc đã đến.

“Cho cháu đến Nhà thờ Thánh Trung tâm Seoul ạ.”

“Vâng.”

Các tư tế sử dụng thần thánh lực - sức mạnh được phát động dựa trên niềm tin vào thần linh - để thực hiện phép màu chữa lành vết thương cho người khác.

Vì ma thuật khó làm được điều đó nên tôi nghe nói các pháp sư cũng từng có thời gian nghiên cứu ma thuật trị liệu rất chăm chỉ, nhưng giờ thì tôi không rõ nữa.

Dù sao thì, trở thành tư tế cũng khó khăn chẳng kém gì pháp sư, tài năng là điều cơ bản và sự thành kính với thần linh phải là nền tảng.

Những người được tuyển chọn như vậy lại phải trải qua nhiều năm đào tạo nghiêm ngặt tại Tòa thánh Vatican.

“Haha, thấy cậu bị thương mà lại đến nhà thờ, chắc cậu thanh niên đây thành đạt lắm nhỉ? Thằng con trai nhà tôi cũng phải sống chăm chỉ như cậu mới được, đằng này nó cứ ở nhà chơi suốt... haizz...”

Đúng như lời bác tài xế taxi nói, để được chữa trị một lần ở nhà thờ, số tiền ghi trên hóa đơn sẽ tăng lên một cách chóng mặt tùy theo tình trạng của bệnh nhân, cơ bản cũng phải từ vài triệu won trở lên.

Nhưng đối với vết thương ngoài da, họ chữa trị sạch sẽ đến mức không để lại sẹo, chưa kể còn chữa được cả những căn bệnh nan y như hói đầu hay ung thư, nghĩ lại thì cái giá đó cũng không phải là không thể hiểu được.

Tất nhiên, nghe nói mấy gã ngậm thìa kim cương thì cảm cúm cũng mò đến nhà thờ.

“Vâng, của cậu hết 23.000 won.”

“Cháu cảm ơn bác.”

Vừa bước xuống taxi, đập vào mắt tôi là tòa nhà nhà thờ tráng lệ.

Không biết họ đã đắp bao nhiêu tiền vào đây nữa.

“Trước tiên phải đi đổi tiền đã.”

Xin lưu ý là hiện tại tài khoản của tôi đang trống rỗng.

Vì tôi đã tiêu sạch tiền để mua giường và đủ thứ linh tinh trước khi đi gặp Iris rồi.

Tất nhiên là tôi không lo lắng gì cả. Tôi có tận 15 viên ma thạch thu thập được từ hầm ngục. Hơn nữa, đó không phải là ma thạch của ma thú cấp D+ bình thường, mà tất cả đều là của cá thể Elite.

Theo như những gì tôi đọc trên mạng, ma thạch của cá thể Elite đắt hơn ma thạch của ma thú cùng cấp.

Và ngay cạnh nhà thờ này là tòa nhà của Hiệp hội Hunter.

“Khách hàng số 54.”

Cảm thấy có chút quen thuộc, tôi ngồi xuống quầy giao dịch hiện số của mình.

Giống như ở Tháp Ma thuật, nữ nhân viên ở đây cũng có nhan sắc không phải dạng vừa.

‘Làm gì có nghề nào dễ chết như Hunter mà lương lại cao cơ chứ.’

Nói vơ đũa cả nắm thì hơi kỳ, nhưng thành thật mà nói, xinh đẹp cỡ đó thì làm việc ở Hiệp hội có lợi lộc gì đâu nhỉ?

“Tôi muốn đổi ma thạch.”

“Vâng, anh cứ đặt hết lên đây là được ạ.”

Chắc chắn nụ cười tươi tắn đó là yếu tố khiến những người đến làm việc cảm thấy vui vẻ.

Cỡ đó thì dù có lộ liễu, đối với các Hunter cũng là một điều tuyệt vời phải không?

Vừa đi cày ải trong Gate mệt bở hơi tai về mà có một cô gái xinh đẹp cười tươi chào đón thì tôi cũng thấy sướng.

“Anh đợi một chút nhé.”

Tôi lấy ma thạch từ trong chiếc túi chuẩn bị qua loa ra và đặt lên bàn.

“Ơ... kìa?”

“Tất cả đều là cấp D+ nhé. Tôi lấy từ cá thể Elite đấy.”

Cảnh tượng một cô gái xinh đẹp há hốc mồm ngạc nhiên, quả thực không phải là cảnh dễ thấy.

Một lúc sau, khi tôi vừa bước ra khỏi Hiệp hội Hunter, điện thoại của tôi vang lên một tiếng thông báo nhỏ.

[Ngân hàng S]

[Nạp tiền 31.200.000 won]

[Số dư 31.275.420 won]

Giá của một viên ma thạch cấp D+ là 1,3 triệu won, vì là ma thạch của cá thể Elite nên được cộng thêm 60%, tổng cộng 31,2 triệu won đã được chuyển vào tài khoản.

“...Đúng là bõ công đi săn thật đấy?”

Rõ ràng là đến hiện tại, tiền mặt vẫn tốt hơn Coin.

Chắc tại có nhiều chỗ cần dùng đến ngay.

“Cũng sắp phải chuyển nhà rồi, mình cũng muốn mua một chiếc xe kha khá... ừm, chắc phải gom thêm chút tiền nữa.”

Toàn bộ tài sản 30 triệu won tuyệt đối không phải là số tiền nhỏ, nhưng cũng không nhiều đến mức vừa chuyển nhà vừa mua xe được.

Cuối cùng thì phải giải quyết một trong hai việc nhà hoặc xe trước, nhưng dù sao thì vẫn ưu tiên nhà cửa hơn.

Tôi muốn thoát khỏi cái phòng trọ chật hẹp, hôi hám và bất tiện này lắm rồi.

***

Chi nhánh trưởng chi nhánh Hàn Quốc của Hiệp hội Hunter Thế giới đời thứ 13, Kang Chul-ho.

Ông ta là một trong mười người quyền lực nhất khu vực Đông Á, đồng thời là một Hunter cấp S sở hữu cơ thể cường tráng có thể tay không chống lại cả một trận oanh tạc bằng tên lửa.

Biệt danh của ông ta là Thiết Nhân (Người Sắt).

“Chừng này ma thạch, mà lại do một chàng trai mới 21 tuổi mang đến sao?”

Đúng với biệt danh Thiết Nhân, bình thường ông ta không để lộ bất kỳ sự thay đổi cảm xúc nào ra bên ngoài, nhưng lúc này, sự chênh lệch cao thấp trong giọng nói của ông ta lại rất rõ ràng.

Tất nhiên đó chỉ là một sự khác biệt tinh tế mà chỉ những người thân cận mới nhận ra, nhưng rõ ràng là ông ta đang rất ngạc nhiên.

“Vâng, cậu ta vừa đổi tiền ở quầy tầng 1 rồi đi ạ.”

“Chắc là phát hiện ra Gate chưa được khám phá rồi.”

Nhờ sự phát triển của công nghệ, người ta đã có thể biết được vị trí và thời điểm xuất hiện của Gate, nhưng điều đó cũng không hoàn hảo 100%.

Thỉnh thoảng, những Gate có khả năng tàng hình sẽ thoát khỏi phạm vi của máy dò, chờ đợi thời cơ rồi bất ngờ gây ra Gate Break (Cổng vỡ), dẫn đến vô số thương vong.

Những Gate như vậy được gọi là Gate chưa được khám phá.

Ngay khi phát hiện, người ta được khuyến cáo phải báo ngay cho đồn cảnh sát hoặc Hiệp hội Hunter gần nhất, nhưng nếu có khả năng, tự mình dọn dẹp cũng được.

Chỉ giới hạn cho những người có giấy phép Hunter hoặc Hero.

Tất nhiên, nếu một người không có giấy phép dọn dẹp Gate thì cũng không bị trừng phạt vô điều kiện.

Về cơ bản, Gate chưa được khám phá được phân loại là Gate đặc biệt nên độ khó khá cao. Một siêu nhân có khả năng như vậy là nguồn nhân lực quý giá mà quốc gia cần phải giữ lấy, nên không có lý do gì để bới bèo ra bọ.

Khác với luật pháp, thực tế thì người ta ngầm chấp nhận chuyện đó.

“15 viên ma thạch của cá thể Elite cấp D+... Là Gate cấp C sao?”

“Hiện tại đội tình báo đang nắm bắt động thái gần đây của nhân vật đó, sẽ sớm có kết quả thôi ạ.”

“Không cần phải vội. Thay vào đó, hãy hành động bí mật để các Guild lớn không đánh hơi được.”

“Vâng, thưa Chi nhánh trưởng.”

Sau khi nhân viên báo cáo xong và rời khỏi phòng làm việc của Hiệp hội trưởng, Kang Chul-ho bước đến bên cửa sổ.

Ông ta lặng lẽ nhìn ra ngoài.

Ánh mắt của ông ta vượt qua vô số tòa nhà, chạm đến một người đàn ông ở cách đó hàng chục km.

Một dinh thự Hanok nằm ở ngoại ô tỉnh Gyeonggi, tự hào với cảnh quan tuyệt đẹp.

Nơi được mệnh danh là nơi Thanh Long say ngủ này, thủ lĩnh của Thanh Long - một trong những Guild khổng lồ của Hàn Quốc - đang xây dựng tổ ấm của mình.

Hắn ta chẳng hề bận tâm đến ánh mắt của Kang Chul-ho đang hướng về phía mình, chỉ cười khẩy.

“Tên con người xấc xược.”

***

Với cái ví dày cộm, tôi đi thẳng đến tòa nhà nhà thờ.

Xung quanh nhà thờ đông nghịt người, nhưng bên trong lại khá vắng vẻ.

Và cực kỳ lộng lẫy.

‘Cỡ này thì thà làm tư tế chứ làm pháp sư làm gì cho mệt, tiền vào như nước thế này cơ mà?’

Tất nhiên, tư tế có quy định cấm tiếp xúc với người khác giới trong thời gian đào tạo ở Vatican, nên dù có ai cho làm thì tôi cũng chẳng muốn.

“Chào mừng, người anh em.”

Trong lúc tôi đang tham quan nhà thờ, một người đàn ông trông có vẻ là tư tế tiến lại gần.

“Tôi đến để chữa trị, tôi phải đi hướng nào ạ?”

“À, cậu đến để nhận ân điển của Chúa. Xin hãy đi theo tôi.”

Đi theo anh ta, một không gian được trang trí giống như bệnh viện hiện ra.

“Cậu có thể cho tôi xem vết thương được không?”

Tôi lập tức cởi áo.

Ở chân cũng có vết thương, nhưng tôi không muốn cởi trần truồng trước mặt một người đàn ông đâu.

“...Vết thương nặng đấy.”

“Ở chân cũng có ạ.”

Tư tế gật đầu một cái rồi đặt tay lên vai tôi.

“Lạy Cha chúng con ở trên trời.”

Khi anh ta bắt đầu đọc lời cầu nguyện, một ánh sáng màu vàng kim tụ lại trên tay anh ta, rồi ánh sáng đó truyền qua vai tôi, bắt đầu chữa lành những vết thương trên cơ thể.

“Xin ban lòng thương xót của Người xuống trên chúng con. Amen.”

Sau lời cầu nguyện ngắn gọn chỉ vỏn vẹn hai câu, cơ thể tôi đã thay đổi 180 độ.

Không chỉ những vết chém trên toàn thân, mà ngay cả cái tai trái bị đứt mất một nửa cũng được chữa lành mà không để lại một vết sẹo nào.

‘Đỉnh thật đấy.’

Thảo nào trên thời sự cứ đưa tin các Guild tranh nhau chi hàng tỷ won để chiêu mộ tư tế.

“Anh vất vả rồi.”

Tất nhiên, sức mạnh nào cũng có cái giá của nó.

Đổi lại việc chữa trị cho tôi, tư tế đổ mồ hôi như tắm. Thực tế thì sắc mặt anh ta cũng nhợt nhạt hơn lúc nãy.

Thần thánh lực là sức mạnh do thần linh ban tặng, không phải là thứ sức mạnh vạn năng mà con người có thể tùy tiện sử dụng chỉ bằng niềm tin.

“Của cậu hết 9.410.420 won.”

“...”

Chữa trị một lần mất 9,4 triệu won... Lần sau có bị thương chắc gọi người lo hậu sự còn hơn.

Và bảo là tiền dâng hiến mà sao lại có cả máy quẹt thẻ thế kia?

·

·

·

[Bạn có muốn mua Kiếm Ma Thuật Của Quân Đế Chế không?]

[Y/N]

[Y]

[Bạn đã mua Kiếm Ma Thuật Của Quân Đế Chế]

[Coin còn lại: 1.450 Coin]

Về đến nhà, tôi bận rộn chuẩn bị cho lần ghép đôi mới sắp tới.

Tôi lấp đầy Inventory bằng các loại dụng cụ sinh tồn, lương khô và một lượng lớn nước uống mua ở cửa hàng Hunter trên đường về. Khác với thức ăn, mỗi ô Inventory có thể chứa đến hàng tấn nước.

Tuy nhiên, vì có quá nhiều loại dụng cụ sinh tồn nên tôi phải xếp riêng vào một cái balo. Thực ra làm vậy cũng tốt hơn.

Thông qua bài khảo sát ghép đôi, tôi có thể thu hẹp ngoại hình hay sở thích của đối tượng, nhưng không thể quyết định được đối tượng đang sống ở thế giới nào.

Ví dụ, khi tôi điền sở thích là hắc ma thuật, không ai biết tôi sẽ đến một dị giới thực sự có hắc pháp sư, hay đến nơi có một cô bé mắc hội chứng chuunibyou đang chìm đắm trong ảo tưởng về hắc ma thuật.

Điều đó đồng nghĩa với việc tôi có thể sẽ đến một thế giới không thể sử dụng ma thuật.

Dù tôi không giỏi dùng kiếm, nhưng thanh ma lực kiếm này có hiệu năng khá tốt, đến mức một kẻ mù tịt về kiếm thuật như tôi cũng có thể sử dụng được.

[Kiếm Ma Thuật Của Quân Đế Chế]

[Cấp độ: Rare]

[Khi truyền ma lực vào, độ sắc bén sẽ tăng lên]

“Nếu có thứ này trong hầm ngục thì có giúp ích được gì không nhỉ.”

Tôi cũng không rõ nữa. Lúc đó chỉ đối phó bằng ma thuật thôi cũng đã bở hơi tai rồi.

Đây chính là lúc tôi thấm thía lý do tại sao số lượng ma kiếm sĩ lại ít ỏi đến vậy.

Sau đó, tôi tiếp tục thu dọn hành lý và chuẩn bị kỹ lưỡng.

Ting—

[Bạn có muốn tiến hành ghép đôi không?]

[Y/N]

[Y]

[Cảm ơn bạn đã sử dụng ứng dụng này, vui lòng hoàn thành bài khảo sát trước khi tiến hành ghép đôi]

[Chủng tộc ưa thích]

[Giới tính ưa thích]

[Độ tuổi ưa thích]

·

·

·

Chủng tộc: Con người, Giới tính: Nữ, Độ tuổi: 20. Ngoài ra, tôi cũng chọn những tiêu chí chung chung để có thể gặp được một người bình thường.

[Cảm ơn bạn đã hợp tác làm bài khảo sát]

[Quá trình ghép đôi sẽ sớm được tiến hành]

[Quá trình ghép đôi có thể mất một chút thời gian, mong bạn thông cảm]

Tôi thủ thế để có thể rút kiếm và gậy từ Inventory ra bất cứ lúc nào.

Kính đơn và nhẫn thì tôi đã đeo sẵn từ trước rồi.

Bên trong lớp áo, tôi mặc thêm một bộ giáp vải làm từ da ma thú.

[Ghép đôi đã hoàn tất]

[Di chuyển đến hành tinh AXZ-174]

Một luồng ánh sáng khổng lồ bao bọc lấy tôi.

Chỉ mong lần này đừng bắt tôi nhảy dù không có dù nữa.

***

May mắn là lần ghép đôi này không bắt đầu bằng màn nhảy dù không có dù như lần trước.

Thay vào đó.

“...”

“...”

[Giáo trình Tư vấn Tình yêu được tiến hành]

[Đang phân tích khuynh hướng của Thiên Như Hoa]

[Đang phân tích···]

[Phân tích hoàn tất]

[Họ tên: Thiên Như Hoa

Tuổi: 20 tuổi

Trực thuộc: AXZ-174

Nghề nghiệp: Đệ nhị Công nữ Thiên Ma Thần Giáo

Khuynh hướng: ??]

Một hồ nước nhỏ trong rừng.

Tại đó, tôi chạm mắt với một cô gái đang trong tình trạng thiếu vải.

"...Xin chào?"

Đáp lại lời chào ngượng ngùng của tôi, cô gái rút ra một thanh kiếm từ đâu đó và từ từ bước lên khỏi mặt hồ.

Với ánh mắt đằng đằng sát khí như muốn ăn tươi nuốt sống tôi.

Không một chút do dự, tôi quay ngoắt lại và bỏ chạy thục mạng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!