Tái Sinh Thành Tên Bạn Thân Rác Rưởi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Khi Ve Sầu Mùa Hạ Cất Tiếng Khóc

(Đang ra)

Khi Ve Sầu Mùa Hạ Cất Tiếng Khóc

Trang Chu Đang Ngủ

Đây là một câu chuyện về lòng dũng cảm, về đúng sai, về sự cứu rỗi lẫn nhau, một chút bí ẩn, một chút lãng mạn và một chút bất chấp tất cả.

78 2

Con Đường Y Học Tại Tokyo

(Đang ra)

Con Đường Y Học Tại Tokyo

Tôi sẽ thấy đói khi thức dậy

Ba là, nghệ thuật quản lý thời gian là vô cùng quan trọng."

25 34

Sakuchishi: Lễ Tế Của Kẻ Dị Giáo

(Hoàn thành)

Sakuchishi: Lễ Tế Của Kẻ Dị Giáo

Nakanishi Kanae

Ngay khi chuỗi án mạng kỳ bí, tôn giáo, những giấc mơ cùng ký ức đã mất của chính Nui bắt đầu hé lộ những mối liên kết đan xen phức tạp, thì nghi lễ bản địa nhằm tế bái vị thần của làng Sakuchishi-sam

9 17

anh hùng giả mạo

(Đang ra)

anh hùng giả mạo

thất thập nhị biên

đào lại truyện cổ thật ra đây là truyện dịch đọc từ rất lâu rồi.

6 9

Tiểu Mục Sư Sao Lại Là "Bạch Nguyệt Quang" Của Nam Chính Bị Đuổi Khỏi Đội Cơ Chứ!

(Đang ra)

Tiểu Mục Sư Sao Lại Là "Bạch Nguyệt Quang" Của Nam Chính Bị Đuổi Khỏi Đội Cơ Chứ!

小v希

Sống ở thế giới này đã lâu, Letia vẫn luôn đinh ninh rằng đây chỉ là một thế giới giả tưởng phương Tây bình thường như cân đường hộp sữa. Còn cô, cũng chẳng qua chỉ là một mục sư bình thường trong một

389 3276

Công Chúa Phép Thuật Makina

(Đang ra)

Công Chúa Phép Thuật Makina

Trong hành trình cùng người bạn thanh mai trúc mã để khôi phục lại vương quốc, cô đã trải qua vô số cuộc "phiêu lưu dâm loạn" – những cuộc ân ái lén lút sau lưng anh ấy.

11 16

Arc 3: Tiền Kiếp - Chương 29: Mẹ Của Toyotomi Mitsuhide

Sau khi đổi tàu vài lần, tôi lang thang khắp nơi để tìm điểm đến.

Sử dụng smartphone để tra cứu địa chỉ mà Sensei đã đưa cho tôi, tôi đã tìm thấy nhà của Toyotomi-kun.

Khi tôi nhấn nút trên hệ thống liên lạc nội bộ, một người phụ nữ bước ra khỏi nhà.

Bà có lẽ là mẹ của Toyotomi-kun.

“H, Hân hạnh được gặp cô! Tên cháu là Kurusu Yumi. Cháu là bạn cùng lớp của Toyotomi……. của Mitsuhide-kun…….Cháu, cháu đến để tỏ lòng thành kính……”

“Vậy à. Chào mừng cháu. Mitsuhide sẽ rất vui khi cháu đến đấy.”

"Xin lỗi vì đã làm phiền ạ.”

Nỗi buồn quá lớn đến nỗi tôi chỉ muốn khóc ngay bây giờ.

Nhưng tôi vẫn phải đối mặt với thực tế.

Đây là lần đầu tiên tôi đến nhà người mình yêu.

Tuy nhiên, dù đây là nhà của cậu ấy, nhưng cậu không còn ở đây nữa.

Đúng vậy, tôi đến đây để thắp hương và tỏ lòng thành kính của mình.

Tôi cảm thấy như cuối cùng mình cũng có thể bắt đầu chấp nhận thực tế rằng Toyotomi-kun không còn ở thế giới này nữa.

Sau khi tôi hoàn thành việc tỏ lòng thành kính với cậu và chuẩn bị về nhà, mẹ của Toyotomi-kun gọi tôi lại.

"Kururu-san, hai ta có thể nói chuyện một chút không?"

“T, Tất nhiên rồi ạ…..nếu cô ổn với một người như cháu.”

“Cô muốn trò chuyện vì đó là cháu đấy. Kurusu-san là người duy nhất cùng tuổi với Mitsuhide đến đây để tỏ lòng thành kính với thằng bé.”

"Vậy, vậy sao ạ……”

Rốt cuộc thì cậu không lừa dối hay tìm một cô gái nào khác mà cậu thích.

Với những lo lắng của tôi trong suốt mùa hè đã tan biến, tôi đã có chút nhẹ nhõm.

“Cháu biết không, Mitsuhide nói với cô rằng thằng bé đã tìm thấy một cô gái mà mình thích. Nhìn thấy Kurusu-san ở đây, cô nghĩ rằng đó có thể là cháu.”

"Haha, ra là vậy…….Cháu cũng thích Toyotomi-kun…….không, xin lỗi, nói đúng hơn là, cháu vẫn yêu cậu ấy."

Khi tôi nói vậy, mẹ của Toyotomi-kun mỉm cười vui vẻ với tôi và bắt đầu khóc.

“Thằng bé đó, sau khi mất kendo, nó sống như một cái xác không hồn."

“Vâng…….lý do cháu yêu Toyotomi-kun là kendo. Ngay sau khi cậu ấy bị thương, cậu ấy đã mất đi nguồn sống của mình……."

"Nhưng có vẻ như thằng bé đã hồi phục nhờ một cô gái đấy.”

"Hở…..?”

Tôi luôn nghĩ rằng Toyotomi-kun đã tự mình ổn lại theo thời gian.

Vì chỉ trong một thời gian ngắn mà cậu trông buồn bã như vậy, nên tôi nghĩ rằng cậu không hối hận nhiều về điều đó.

“Thằng bé nói rằng có một cô gái dù bị bệnh nhưng vẫn đến trường với nụ cười mỗi ngày. Nói với cô rằng sức mạnh của cô gái đó quá chói lọi đối với thằng bé đến nỗi không thể không nghĩ rằng cô gái đó vừa ngầu vừa xinh đẹp."

"Không đời nào……."

Tôi nghĩ rằng Toyotomi-kun không bao giờ để ý đến tôi cho đến khi chúng tôi được xếp vào cùng một lớp.

Ý là, năm ngoái cậu đã hồi phục sau cơn trầm cảm……

“Thằng bé bắt đầu nói điều gì đó như [Vì con không thể tập kendo nữa nên con sẽ thử thứ gì đó khác! Mẹ nghĩ sở thích nào sẽ khiến con được các cô gái yêu thích?]. Đó không phải là điều mà con cái có thể hỏi cha mẹ mình mà ha. Khi cô nói với thằng bé [Thế còn đàn guitar hay trò ảo thuật thì sao?] thì thằng bé nói [Vậy thì là trò ảo thuật!] và bắt đầu tự học……”

Có lẽ điều đó quá đau đớn đối với bà, mẹ của Toyotomi-kun đã lấy khăn tay lau nước mắt.

“Thằng bé có biểu diễn ảo thuật của mình cho cháu xem không?”

“Vâng ạ. Thật tuyệt khi cháu bị chúng mê hoặc. Cháu đã thích Toyotomi-kun ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy cậu ấy ở câu lạc bộ kendo nhưng trước khi cháu biết điều đó, cháu đã phải lòng cậu ấy…….. Cháu nên, cho cậu ấy biết tình cảm của mình sớm hơn. Bằng cách đó, cả hai có thể đã bắt đầu hẹn hò rồi…….”

Còn rất nhiều điều tôi có thể làm trong suốt thanh xuân đi học của mình.

Tuy nhiên, tôi không nghĩ mình có thể cười từ tận đáy lòng nữa.

[[Này, tôi đã đến đám tang của Toyotomi, thật là buồn khi mất cậu ấy.]]

[[Đúng rồi, cậu đã là bạn với cậu ấy từ hồi tiểu học nhỉ.]]

Tôi nghe ai đó nói về Toyotomi-kun ở hành lang trường học.

Tôi chưa bao giờ biết bạn bè của Toyotomi-kun nhưng kể từ khi cậu tham dự đám tang của Toyotomi-kun, có vẻ như cậu là một người bạn tốt với cậu ấy.

Chỉ là ngẫu nhiên tôi nghe thấy.

Thực ra, tôi không nên nghe lén cuộc trò chuyện của người khác như thế này nhưng những cuộc trò chuyện như vậy cứ tự nhiên chảy vào tai tôi.

——và lúc đó tôi không biết điều đó sẽ mang lại cho tôi bao nhiêu hối tiếc.

[[Uwaa……vậy là cậu ấy có thể đã sống sót nếu cậu ấy không bị thương à. Thật đáng tiếc.]]

……hả?