Tái Sinh Thành Tên Bạn Thân Rác Rưởi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

653 4231

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

568 4863

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

(Đang ra)

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

jjangppareuntokki

Vậy mà tôi lại chuyển sinh thành một người như thế.

387 1805

Cẩm nang Speedrun của cô phù thủy

(Đang ra)

Cẩm nang Speedrun của cô phù thủy

Bu Luofeng

Chỉ là cô đặc biệt giỏi trong việc dập tắt hiểm nguy ngay trước khi nó kịp bắt đầu.

33 83

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

(Đang ra)

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

Yung Joon-Kang

Trong căn phòng tối nơi anh ấy biến mất, chiếc máy tính mất nguồn điện đột nhiên tiếp tục chạy, những dòng chữ lại lần nữa xuất hiện trên màn hình điều khiển...

491 3627

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

145 3101

Arc 3: Tiền Kiếp [ĐÃ HOÀN THÀNH] - Chương 28: Thanh Âm Mờ Nhoà

“Chào buổi sáng, Yumi.”

“Chào buổi sáng…….”

“Trông cậu nhợt nhạt quá. Ờ, chắc là không còn cách nào khác rồi…”

“Unn…….”

Minako không biết chuyện gì đang xảy ra với tôi nhưng cô vẫn nhìn tôi với vẻ thông cảm.

Biểu cảm của cô trông như thể hiểu tôi mặc dù tôi vẫn chưa nói gì với cô ấy.

“……”

“……”

Cứ như vậy, chúng tôi đến trường mà không trao đổi một lời nào.

Thấy tôi buồn bã như vậy, Minako ngượng ngùng mở miệng.

“Tớ đi trước đây. Có vẻ như Yumi vẫn cần thời gian để xử lý mọi chuyện cho đúng. Sau cùng thì một tháng có lẽ vẫn chưa đủ.”

“U, Unn.”

Tôi tự hỏi Minako đang nói về điều gì?

Thời gian để xử lý sao?

Một tháng vẫn chưa đủ sao?

Tôi không hiểu cô đang nói gì.

Khi tôi đến lớp, tâm trí tôi đột nhiên trở nên trắng xóa và đầu tôi như sắp nổ tung.

Có quá nhiều tiếng ồn trong đầu tôi.

“…….hở?”

Có một lọ hoa trên bàn cạnh chỗ ngồi của Minako——chỗ ngồi của Toyotomi Mitsuhide.

“Này!? Thế này là sao!? Ai là người bày trò này thế!?”

“Yumi, bình tĩnh nào.”

Tôi hét lên khi quét mắt khắp lớp học.

Bình thường, tôi sẽ quá ngại ngùng để làm điều đó.

Nhưng ngay lúc này, tôi chẳng quan tâm đến điều đó nữa.

Sau đó, tôi phát hiện ra một người bạn của Toyotomi-kun đang ở gần đó.

“Này!? Ai đã làm thế hả!? Ai đã đặt những bông hoa đó lên bàn của Toyotomi-kun!? Cậu là bạn của Toyotomi-kun đúng không!?”

“Cậu hỏi ai á? Tất nhiên là giáo viên chủ nhiệm của chúng ta rồi……”

“Hả? Nhưng tại sao…..?”

“Gì cơ, cậu không biết sao……? Mitsuhide, cậu ấy đã qua đời trong một vụ tai nạn vào ngày trước kỳ nghỉ hè.”

“Hả…..?”

“Đúng thế đấy, đi với tớ nào.”

Minako ngay lập tức chạy đến và kéo tôi ra khỏi lớp học.

Cậu đã chết?

Chết nghĩa là gì?

Tôi cũng không thể nhìn thấy Toyotomi-kun ở hành lang.

Cậu đã đi đâu……?

“Cậu không biết sao……?”

“Tớ không……cậu ấy đã hứa sẽ gửi tin nhắn cho tớ mỗi ngày……rằng cả hai sẽ chơi với nhau thật nhiều vào mùa hè này……..”

“Tớ hiểu rồi. Toyotomi-kun đã qua đời vào ngày cậu phẫu thuật. Họ cũng không nói về chuyện đó ngay trên báo chí……. Cậu chỉ không có cơ hội để biết thôi…….”

Tôi, đang gặp ác mộng sao?

“Tớ nghe nói Toyotomi-kun đang băng qua đường khi đèn xanh…….một chiếc xe tải vượt đèn và đâm vào cậu ấy……..có vẻ như cậu ấy không bị nhiều vết thương bên ngoài nhưng đầu cậu ấy bị đập vào và não cậu ấy—”

“Dừng lại…….”

“……xin lỗi.”

Toyotomi-kun hoạt bát không còn ở thế giới này nữa.

Tôi không hiểu những người khác đang nói gì nữa.

Hiệu trưởng cũng nhắc đến cái chết của Toyotomi-kun trong bài phát biểu chào mừng của mình.

Này, tại sao không ai phủ nhận cái chết của Toyotomi-kun cả…….?

“Đó là địa chỉ của Toyotomi. Em nên đến thăm cậu ấy lần cuối……”

Giáo viên chủ nhiệm đã cho tôi địa chỉ của cậu ấy.

Ngay bây giờ, tôi cảm thấy như mình chỉ đơn giản là trôi nổi một mình trong một thế giới trống rỗng.