“Bình yên quá nhỉ…“
Dạo gần đây Ma tộc không hề xuất hiện, thế giới tràn ngập hòa bình.
Haizz... Chán quá... Lâu rồi mình còn chẳng được chiêm ngưỡng bóng dáng các Ma pháp thiếu nữ... Cứ thế này thì nỗi tuyệt vọng cũng chỉ là giấc mơ xa vời...
Trong anime đáng lẽ phải có những con Ma tộc khá mạnh chứ nhỉ, thế mà bọn chúng cũng chẳng thấy xuất hiện. Rốt cuộc là thế nào đây?
“Cậu hôm nay cũng một mình à?“
Khi tôi đang mải nghĩ vẩn vơ thì một giọng nói trong trẻo tựa tiếng chuông ngân vang lên.
“...Sao cậu lại đến đây nữa.“
“Đương nhiên là đến rồi. Vì đây là không gian ăn trưa của tôi mà.“
Cô ấy nở một nụ cười thong thả và thản nhiên ngồi xuống cạnh tôi.
Cứ tưởng cô ấy nổi tiếng ghét đàn ông nên sẽ không đến đây nữa, ai dè hôm nay vẫn mò đến... Mình đoán sai mất rồi.
“Này, sao lại ngồi cạnh tôi. Như thế này thì tôi không còn là nhân vật quần chúng nữa. Đừng cướp đi ý nghĩa tồn tại của tôi.“
“Cậu vẫn nói mấy thứ khó hiểu như mọi khi nhỉ. Mà này, cậu không sao chứ? Có bạn bè tử tế không đấy? Nếu cần tâm sự thì tôi nghe cho."
“Thừa hơi, tôi có bạn. Phải là Reina cậu mới cô độc thì có?“
“Tôi khác cậu, tôi không cần.“
“...Vậy à.“
Cảm thấy nói nữa cũng chỉ là một cuộc tranh cãi vô bổ, tôi lấy thanh dinh dưỡng và gói thạch năng lượng từ trong túi của cửa hàng tiện lợi ra.
Hôm nay không có hộp cơm nào ngon nên bữa trưa ăn tạm thế này. Tôi thuộc kiểu cứ bỏ được vào bụng là được nên thế này cũng chẳng sao.
“...Này, không lẽ nào... Cậu không định nói đó là bữa trưa hôm nay của cậu đấy chứ?“
Luna nhìn chằm chằm vào bữa trưa của tôi với ánh mắt như không thể tin nổi.
“Hử? Đương nhiên rồi. Có gì lạ à?“
“...Haa... Đây, nếu không chê thì cậu ăn đi.“
Thứ được đưa cho tôi là một hộp cơm bento được bọc trong tấm vải có thêu hình dễ thương.
Hử? Này, khoan khoan... Lẽ nào đây là...
“Cái này...“
“Sáng nay tôi lỡ tay làm hơi nhiều. Cậu giúp tôi xử lý đi.“
Sao lại thành cái tình tiết rom-com được nữ chính tặng bento nhà làm thế nàyyyyyy!!
Nguy rồi, thế này là nguy rồi... Nếu nhận cái này, tôi cảm giác mình sẽ không còn là một nhân vật quần chúng nữa...
“...Không, hôm nay tôi—“
“...“
“Tôi xin cảm kích nhận ạ!“
Tôi đã thua trước áp lực của Luna, rốt cuộc vẫn nhận lấy hộp cơm. Mở tấm vải bọc, nhấc nắp hộp lên, bên trong là các món ăn kiểu Nhật được sắp xếp đẹp đẽ với màu sắc rực rỡ.
Trông ngon quá...
Đầu tiên, tôi dùng đũa gắp miếng trứng cuộn được làm thật đẹp mắt và cho vào miệng.
Trứng mềm ẩm, mượt mà, hòa quyện đậm đà với vị nước dùng dashi hơi ngòn ngọt.
Tôi bất giác ăn luôn miếng thứ hai vì nó quá ngon.
Đây chắc chắn là món trứng cuộn ngon nhất tôi từng ăn.
Tiếp theo, tôi thử món ninh, và nó cũng ngon tuyệt. Nguyên liệu được ninh kỹ, thấm đẫm gia vị, vừa mềm vừa có hương vị tinh tế, đạt đến đẳng cấp có thể đem ra phục vụ trong nhà hàng cao cấp cũng không lạ.
“Thế nào, ngon không?“
“...Ừm, ngon.“
Tôi đã lỡ... quên mất thân phận quần chúng của mình mà mải mê ăn bento...
“Fufu, vậy à. Thế thì tốt quá rồi. Lần sau tôi lại mang cho cậu.“
“...Được chứ?“
“Ừ, không hiểu sao dạo này tôi hay làm thừa lắm.“
Lẽ nào... Cô ấy cố tình làm riêng cho mình à?
Nhìn kỹ lại thì đồ ăn trong hộp của tôi và của Luna khác nhau. Hộp của tôi trông có vẻ được chú trọng phối màu hơn.
...Không, không phải đâu. Ừ, chắc chắn là không phải.
“...Vậy, đến lúc đó tôi xin nhận.“
“Ừ, cứ làm thế đi.“
Ngay lúc cô ấy mỉm cười có vẻ vui, một tiếng nổ cực lớn dội vào tai tôi, và ngay sau đó, tôi thấy một tòa nhà trong thành phố đang bốc cháy.
Ồ! Đ-Đây là! Lẽ nào!!
Tim tôi đập thình thịch trước diễn biến mà mình mong chờ.
Khoan khoan, bình tĩnh đã.
Trước hết phải giả vờ là quần chúng đã.
“Gì thế!? Vụ nổ vừa rồi là sao!?“
“Chậc! Dạo này đang yên bình mà...!“
Hiểu ra tình hình, cô ấy lập tức lao đi, hướng về phía cánh cửa sân thượng.
“Ma tộc tấn công đấy! Cậu cũng mau chạy đi!"
Nói xong, cô ấy vội vã rời đi.
Chắc là định trốn đâu đó để biến hình.
(...Voldia)
『À, có phản ứng của hai Ma tộc với sức mạnh đáng kể. Có vẻ chúng đang quậy ở khu phố trung tâm... Tính sao?』
(Tất nhiên là đi rồi.)
『Kufufufu, đúng là không cần phải hỏi. Quả không hổ là con người ta đã chọn, Souta.』
Cuối cùng cũng đến, cuối cùng cũng được thấy các Ma pháp thiếu nữ... Lâu quá rồi...!
“【Giải Phóng Ma Thần Hóa】”
Ngay khi tôi niệm chú, chướng khí bắt đầu lượn lờ xung quanh rồi tụ lại vào tôi. Chướng khí đó hóa thành một chiếc áo choàng đen, và một chiếc mặt nạ kỳ dị hình thành trên khuôn mặt tôi.
“...Đi thôi.”
Nào, lần này cũng hãy cho ta thấy một màn dáng vẻ tuyệt vọng thật đặc sắc nhé!
