Tái Sinh Thành Công Chức Bình Thường Ở Một Thế Giới Xa Lạ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

534 18696

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

(Đang ra)

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

고속도루

Và mười năm sau, cả thế giới này cũng sẽ diệt vong.

133 1033

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

주딱

Đừng có hắc hóa chỉ vì một ảo ảnh do chính các người tưởng tượng ra chứ...

75 192

Monster Girl Doctor

(Đang ra)

Monster Girl Doctor

Origuchi Yoshino

Tại thành phố Lindworm, nơi quái vật và con người cùng chung sống với nhau, bác sĩ Glenn điều hành một phòng khám y tế dành cho các quái vật cùng với cô trợ lý Lamia của mình, Sapphee. Dù là nhận được

85 565

Tôi lỡ nói với một mỹ nữ đang định nhảy từ sân thượng rằng ‘trước khi chết hãy lấy đi sự trong trắng của tôi đi’… và cô ấy đồng ý!?

(Đang ra)

Tôi lỡ nói với một mỹ nữ đang định nhảy từ sân thượng rằng ‘trước khi chết hãy lấy đi sự trong trắng của tôi đi’… và cô ấy đồng ý!?

Rindo

Một câu chuyện romcom tuổi trẻ xoay quanh việc “tốt nghiệp đời trai” với mỹ nữ số một trường, cứu cô ấy khỏi nạn bắt nạt, và cả hai cùng cố gắng thoát khỏi kiếp cô đơn để tận hưởng cuộc sống học đường

110 305

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

82 1174

Web Novel - Chương 01: Chạy Trốn (1)

Hồi nhỏ, hay nói đúng hơn, lúc còn con nít trong kiếp trước của tôi, má tôi có nói: “An toàn là trên hết nghen con. Nhất là an toàn trong công việc đó.” 

Lời đó, tôi không bao giờ quên, dù có chết đi sống lại. Nhất là tôi đã chết một lần rồi mà vẫn nhớ như in. 

Lý do tôi không quên được là vì đó không chỉ là kim chỉ nam của kiếp trước mà còn là di nguyện cuối cùng của má. Nghe thì buồn cười mà cũng tức cười, lời má càm ràm lại thành di chúc cuối, nhưng với thằng nhóc như tôi hồi đó, nó như là cú sốc lớn nhất. Chắc vì vậy mà suốt kiếp trước, tôi luôn sống với an toàn làm đầu. 

Tôi tốt nghiệp đại học, đậu kỳ thi công chức – nghề nổi tiếng ổn định. Sao hồi đó tôi không nhận ra thế giới này nguy hiểm thế nào? 

Hôm đó, tôi đang đi mua bia với đồ ăn vặt để ăn mừng thi đậu. Ai ngờ, một chiếc xe tải từ đâu lao tới, “hôn” tôi một phát, thế là tôi tỉnh dậy trong lốt một đứa bé sơ sinh. 

Ừ thì, nghe giống mấy câu chuyện thường tình, nhưng tôi vẫn tự hỏi liệu mình có phải nhân vật chính trong tiểu thuyết không. Những “trải nghiệm” kiểu này thường thấy trong truyện hay phim hoạt hình mà. Khi tỉnh táo lại, tôi vừa ngớ người vừa lo. Trong mấy câu chuyện thế này, thế giới thường lạc hậu, toàn xã hội quý tộc thời trung cổ. Nếu không sinh ra trong hoàng tộc hay quý tộc, cuộc đời tôi chắc thảm lắm…

Nhưng rốt cuộc, tôi lại lo nhiều hơn về cái mông nhạy cảm của mình. Không đùa đâu, mông tôi nhạy cảm thiệt. Không dùng vòi xịt là đau lắm. Có lần tôi mua giấy vệ sinh đắt gấp rưỡi ở siêu thị, mà vẫn đau! 

Khăn ướt thì đỡ hơn chút… mà quên khăn ướt đi, thời trung cổ này có giấy vệ sinh là mừng rồi. Có lẽ tôi lo xa, nhưng may sao tôi không phải lau bằng rơm như thời Joseon. Nhờ sức mạnh kỳ diệu gọi là ma thuật, tôi tái tạo được vòi xịt. 

Nghĩ lại giờ vẫn thấy nhẹ cả người. 

À, tôi làm quá một chút, nhưng ý tôi là kim chỉ nam an toàn từ kiếp trước vẫn theo tôi sang kiếp này. 

Lúc mới tái sinh, tôi nghĩ sẽ buông bỏ kiếp trước, mơ mộng một tương lai phiêu lưu như nhân vật chính trong truyện giả tưởng. Nhưng đó cũng chỉ là dĩ vãng. 

Mai tôi tròn 16 tuổi. Ở đế quốc này, 16 là tuổi được công nhận làm người lớn. 

Vì vậy, tôi quyết tâm, bước tới nhà làng nơi ba tôi – trưởng làng – đang làm việc. 

Tôi hít một hơi sâu, gõ cửa phòng ba đang làm việc. 

Cốc, cốc! 

Tiếng ba tôi vang lên, giọng nghe ghê ghê, bảo tôi vào. Tôi nuốt nước bọt, mở cửa. 

Ba tôi đang xem giấy tờ, dáng như người khổng lồ trong thần thoại. Nhìn cơ bắp căng phồng, tưởng chừng sắp xé toạc cái áo mỏng, tôi cảm giác như đang ngắm ngọn núi cao nhất lục địa từ đồi sau làng. Đặc biệt, chỗ ngực áo ba tôi căng như sắp bung cúc bất cứ lúc nào. 

“Ủa, Den, con tìm ba có chuyện gì không?”

Ba tôi cười tươi, gọi tôi bằng biệt danh. 

Là con út trong ba anh em trai và hai chị em gái, tôi được ba cưng lắm. Một phần cũng vì tôi hay bày tỏ tình cảm với ba, chuyện mà mấy chị tôi ít làm. 

Tôi hít thêm hơi nữa, mở miệng: 

“Ba, mai con tròn 16 tuổi rồi.” 

“Ờ, đúng ha. Con lớn rồi ha.” 

Ba tôi nói, mắt ánh lên vẻ hoài niệm. 

“Tưởng con mãi là con nít, ai dè lớn rồi. Nghĩ lại, mấy anh con cũng tới tìm ba lúc thành người lớn. Haha.” 

Nhìn ba cười rạng rỡ, nhớ lại chuyện cũ, tôi thấy hơi áy náy. Không biết chuyện này có tiếp tục là kỷ niệm đẹp không. 

Nếu tôi chỉ nói: “Cảm ơn ba đã nuôi con khôn lớn”, chắc chắn sẽ là kỷ niệm đẹp. 

Nhưng nghĩ tới anh cả, lúc trưởng thành vung rìu adamantium vào ba, hay anh hai bắt đầu múa kiếm mithril, thì kiểu hiếu thảo đó không có thật. 

“Haha, khác với mấy anh, con không có ý bất kính, đánh lén ba đâu,” tôi nói. 

“Hô, thiệt hả?” 

Nghe tôi nói, ba nhìn tôi, mắt đầy kỳ vọng. 

Ánh mắt ba làm tôi nổi da gà. Rõ ràng là ánh mắt của thú dữ nhìn con mồi. 

Tôi tiêu rồi. Chắc ba nghĩ tôi muốn thách đấu. Tôi kìm nỗi sợ bị ba đánh chết, nói: 

“Ba, con có chuyện muốn nhờ.” 

Ba tôi nhẹ nhàng duỗi người, hỏi: 

“Chuyện gì?” 

Chắc ba nghĩ tôi muốn thách đấu. 

“Con muốn lên kinh thành.” 

“Ờ, đấu thử cũng được… Cái gì?!”