Hóa ra đây chính là nữ hiệu trưởng mới nhậm chức của trường nữ sinh Sakuragaoka sao?
Erika từng nghe các giáo viên cùng trường nhắc đến, đó đã là chuyện của hai ba tháng trước rồi.
Quả nhiên là trăm nghe không bằng một thấy. Dù từng nghe đồng nghiệp cũ nhắc đi nhắc lại rằng vị nữ hiệu trưởng này ngay từ cái nhìn đầu tiên đã khiến người ta không nhịn được mà xem như một bình hoa di động vì vẻ ngoài xinh đẹp động lòng người.
Nhưng đối phương vừa nhậm chức không lâu đã tiến hành cải cách mạnh mẽ trường nữ sinh Sakuragaoka, nhanh chóng loại bỏ, hoàn thiện những căn bệnh trầm kha tích tụ mấy chục năm nay, thủ đoạn sấm rền gió cuốn thực sự khiến người ta líu lưỡi. Trải nghiệm như vậy quả thực là lý tưởng mà Shimizu Erika, người từ nhỏ đã muốn trở thành một giáo viên dạy học trồng người, luôn hướng tới.
Hiện tại cuối cùng cũng được gặp người thật, Erika ngược lại có chút "Diệp Công thích rồng" (thích trên danh nghĩa nhưng gặp thật thì sợ), đối với người phụ nữ lớn tuổi hơn có khí chất điển nhã, ung dung, chín chắn trước mặt này, cô chỉ cảm thấy áp lực to lớn đến tê da đầu.
Đối phương dường như không giống như vẻ bề ngoài dịu dàng, bao dung như người chị hàng xóm, mà là suốt quá trình đều dùng ánh mắt của người bề trên để xem xét cô, phảng phất như muốn nhìn thấu tâm can qua lớp da thịt non mềm, nhìn chằm chằm khiến Erika rất không tự nhiên.
"Cô Shimizu... Erika, trên sơ yếu lý lịch viết cô có gần hai năm kinh nghiệm làm việc tại trường, sau đó vì bệnh mà nghỉ việc. Tuy nhiên hiện tại xem ra tình trạng sức khỏe của cô có vẻ khá tốt, chỉ vì lý do này mà khiến cô muốn quay lại vị trí này sao?"
"Đương nhiên là không phải..."
Erika hơi sững sờ một chút rồi bắt đầu trả lời câu hỏi của Kawakami Ikue. Cô cố ý giấu đi lý do phần lớn là vì tình hình gia đình, vì sức khỏe của cô ngày càng sa sút, mà người chồng yêu dấu cũng thấy rõ là ngày càng mệt mỏi, vất vả.
Từ đầu đến cuối, Erika chỉ xuất phát từ tình yêu và niềm tin đối với nghề nghiệp này, không muốn năng lực của mình bị chôn vùi... để trình bày và trả lời câu hỏi của nữ hiệu trưởng.
Mặc dù chân thành mới là tuyệt chiêu tốt nhất, nhưng Erika cũng không phải là cô bé mới ra đời, tự nhiên hiểu được sự tàn khốc, đáng sợ của xã hội. Lãnh đạo nhà trường càng không ngốc đến mức tuyển dụng một ứng viên có điều kiện gia đình cũng không được coi là ổn định.
Hỏi xong câu này, Kawakami Ikue nhất thời chìm vào im lặng. Nhưng dù sao cũng đã mở đầu, các giám khảo khác lần lượt bắt đầu đặt câu hỏi theo quy trình, đa phần là kiểm tra về năng lực nghiệp vụ, đây hoàn toàn rơi vào lĩnh vực sở trường của Erika rồi.
Ngoại trừ có vài giám khảo hỏi đến tình trạng gia đình hiện tại của Erika, còn có người lén ám chỉ cô đã kết hôn ba năm rồi, vậy gần đây có ý định sinh con không...
Về việc này, Erika cúi đầu nhìn cơ thể thực sự không chịu cố gắng của mình, chỉ có thể cười khổ lắc đầu phủ nhận.
Phần còn lại thuận lợi hơn tưởng tượng rất nhiều, chỉ là trong thời gian đó, Hiệu trưởng Kawakami, người khiến Erika cảm thấy vô cùng căng thẳng và để ý, lại không lên tiếng hỏi thêm nữa.
Phần lớn thời gian nếu không phải là xem điện thoại, thì là cúi đầu xem tài liệu, đây không nghi ngờ gì là dấu hiệu mất hứng thú đối với người ứng tuyển. Nhận ra điều này, lòng Erika lạnh đi một nửa.
Nhưng cũng may là cả buổi phỏng vấn vẫn hạ cánh an toàn. Erika cả người đều chìm trong khả năng phỏng vấn thất bại, có chút lơ đãng đứng dậy cúi chào, rồi chuẩn bị rời khỏi văn phòng.
Tuy nhiên, ngay khi tay cô vừa đặt lên tay nắm cửa, giọng nói của người phụ nữ từ phía sau thông thả truyền đến, giọng điệu bình thản rơi vào tai Erika lại giống như tiếng trời!
"Từ kết quả phỏng vấn cho thấy, năng lực cá nhân và phẩm hạnh của cô Erika đều khá tốt, ít nhất ấn tượng của tôi về cô rất tốt. Xác suất được nhận rất cao đó, không... phải nói là, hãy chuẩn bị sẵn sàng để thứ Hai tuần sau đến nhận việc đi."
Cùng với Erika vô cùng kinh ngạc quay đầu lại nhìn, còn có cả các giáo viên đang ngồi đó. Hành vi trực tiếp thông báo kết quả cho người ứng tuyển mà không qua quy trình xét duyệt, thảo luận như Kawakami Ikue rõ ràng là có vấn đề lớn, có thể nói là công khai "cơ cấu", đi cửa sau rồi.
Nhưng dù vậy, không một ai dám mở miệng nghi ngờ.
Từ vài tháng trước, trường nữ sinh Sakuragaoka vì nợ trong nợ ngoài do hai năm nay kinh doanh kém, gần như bên bờ vực phá sản. Hiệu trưởng tiền nhiệm còn giấu các cổ đông ôm tiền bỏ trốn, tầng lớp lãnh đạo nhà trường từ đầu đến cuối có thể nói là nát bét. Các giáo viên có trình độ cao một chút nhận được tin tức, từng người một đều lén lút chuẩn bị tìm đường lui.
Chính vào thời khắc nguy cấp tồn vong này, người phụ nữ tên Kawakami Ikue này từ trên trời giáng xuống, một hơi trả sạch toàn bộ nợ nần, không chút tranh cãi mà làm chủ trường nữ sinh Sakuragaoka. Sự quyết đoán mạnh mẽ thể hiện ra không biết là bút tích của quyền quý hào môn nào ở đảo quốc.
Tuy nhiên Erika hoàn toàn không biết gì tự nhiên không nghĩ nhiều như vậy, cô cả người đều chìm đắm trong niềm vui sướng khổng lồ khó lòng kiềm chế, che miệng nhất thời không biết nên nói gì.
Cũng tuyệt đối không phải cô hám danh lợi gì, chỉ là trong khoảnh khắc quay đầu nhìn Kawakami Ikue, cô dường như cảm thấy vẻ đẹp của người phụ nữ bất giác trở nên dịu dàng, thanh tú hơn nhiều. Khóe miệng luôn trễ xuống cũng rạng rỡ nhếch lên, ánh mắt nhìn lại dịu dàng như nước.
Không ngờ sau khi mất đi vẻ nghiêm túc, sắc sảo, người phụ nữ trang điểm đậm để che giấu làn da tái nhợt, lại toát ra một vẻ đẹp diễm lệ mà kiên cường, thậm chí còn giống một "mỹ nhân bệnh tật" mong manh trước gió hơn cả Erika đang mang trọng bệnh.
Không chỉ phong thái, dung mạo vừa cương vừa nhu, vẻ quyến rũ của phái nữ được thể hiện hoàn hảo từ mọi góc độ, mà còn là một nữ cường nhân chốn công sở nắm trong tay cả một ngôi trường cấp ba nữ sinh rộng lớn. Bất kể nhìn từ góc độ nào... quả thực đều là thần tượng cuộc đời mà Erika từng ảo tưởng muốn trở thành.
Erika thật sự rất vui khi có thể vào làm việc tại trường nữ sinh Sakuragaoka dưới sự lãnh đạo của Kawakami Ikue. Cô lại cúi người chào một lần nữa, rồi bước ra khỏi văn phòng, cũng ngay lập tức gọi điện thoại cho chồng Shimizu Yuuki.
Tuy nhiên, ngay trong khoảnh khắc lướt qua nhau, Erika đang cúi đầu bấm điện thoại dường như đột nhiên cảm thấy có một cái bóng khổng lồ gần như che khuất cô bao trùm lên đầu cô đi qua.
Cơ thể bị áp lực mạc danh kỳ diệu này kích thích run lên một cái, cô tò mò quay đầu lại nhìn, lại chỉ thấy cửa phòng phỏng vấn mở ra rồi lại đóng lại.
Nóng lòng muốn báo tin tốt cho người chồng ở nhà, Erika không nghĩ nhiều liền xoay người rời đi, càng không nghe thấy sau đó từ trong phòng truyền ra một câu giới thiệu bản thân không có chút nhiệt tình, càng không có chút chuyên nghiệp nào.
"Chào mọi người, tôi là Kurosawa Yukie, đến ứng tuyển giáo viên thể dục."
...
Khoảng chừng buổi chiều, còn chưa kịp đi tìm đồng nghiệp thân thiết cũ để hàn huyên, chỉ vội vàng chào hỏi một tiếng, hẹn thứ Hai tuần sau gặp lại, Erika liền hỏa tốc về nhà.
Shimizu Yuuki nhận được tin nhắn điện thoại từ trước đã mở cửa ngay lập tức. Erika cao khoảng đến vai anh, khó giấu được tâm trạng kích động, nhào vào lòng anh, miệng không ngừng lẩm bẩm "Phỏng vấn qua rồi!", "Thật tốt quá!"...
"Chúc mừng cô Shimizu, cũng là người vợ xinh đẹp, dịu dàng, đáng yêu nhất của anh, Erika, cuối cùng cũng có thể đi làm việc mình yêu thích rồi!"
Dù trong lòng vẫn còn lo lắng, nhưng Shimizu Yuuki cũng thật lòng vui mừng thay cho Erika. Anh hiếm khi làm thay công việc của Erika ngày thường, ngồi xổm xuống thay giày trong nhà cho cô.
Mà liên tục từ trên đỉnh đầu rơi xuống, là tiếng cười lanh lảnh như chuông bạc mà Erika dù che miệng cũng không giấu được.
"Cứ cảm thấy nhìn thấy Yuuki-kun như thế này sẽ thấy rất kỳ lạ, Yuuki-kun biến thành 'ông chồng nội trợ' gì đó~~"
"Có thể tận tâm phục vụ sinh hoạt thường ngày cho cô Erika, cũng coi như là vinh hạnh của anh nhỉ?"
"Đương nhiên rồi, dù sao Yuuki-kun cũng đang sở hữu một người vợ thông minh, tài giỏi thế này mà!"
Shimizu Yuuki trợn trắng mắt, sau khi cởi giày tất, bàn tay nâng lấy mắt cá chân nhỏ nhắn của người phụ nữ vừa dịu dàng lại vừa cưng chiều. Nếu anh bây giờ cúi người xuống cắn nhẹ một cái, e là ngay lập tức có thể khiến Erika đang có chút đắc ý quên hình vỡ công, xấu hổ cầu xin anh tha thứ.
Chỉ là nghĩ đến lát nữa ăn uống no say còn có tiết mục hấp dẫn hơn, anh cũng đành phải kiềm chế trước đã.
Được phục vụ mang giày xong, Erika bước những bước nhỏ vụn giống như một con bướm đang nhảy múa chạy vào phòng khách. Mùi thơm nóng hổi của thức ăn lập tức xộc vào mũi, cô xoa xoa cái bụng trống rỗng, lập tức thấy thèm ăn.
Cũng phải nói là người gặp chuyện vui tinh thần sảng khoái, Erika vốn ăn uống không nhiều cảm thấy cho dù ăn mấy bát cơm cũng không thành vấn đề!
"Lâu rồi không được nếm thử tay nghề của Yuuki-kun nha~~"
"Không kịp đi mua nguyên liệu tươi ngon và chuẩn bị quà chúc mừng, chỉ có thể làm đại vài món, mặc dù anh cũng chỉ biết có ba món tủ đó thôi."
Shimizu Yuuki biết nấu ăn, chỉ là trước khi gặp Erika đều sống một mình, điều kiện kinh tế cũng không dư dả, anh luôn chỉ chọn những món ăn có thể duy trì sự sống và đủ dinh dưỡng, hơn nữa là thực đơn giống nhau ăn ngày này qua tháng khác, còn bị Erika phàn nàn cuộc sống như vậy quả thực không khác gì robot dựa vào pin để hoạt động.
"Có lẩu Sukiyaki thì thế nào em cũng được. Hơn nữa không biết có phải là ảo giác không, cứ cảm thấy nước chấm do chính tay Yuuki-kun pha chế có một vị ngon khác biệt, ừm... tương tự còn có cơm chiên trứng của Yuuki-kun cũng rất đặc biệt!"
Còn chưa nếm thử đã cho đủ giá trị cảm xúc trước, khuôn mặt lạnh lùng như Shimizu Yuuki cũng sắp không kìm được độ cong của khóe môi. Mà Erika đứng trước bàn ăn cảm thán một hồi lại quay đầu lại, đưa tay túm lấy cổ áo người đàn ông, nhẹ nhàng nâng cái cằm góc cạnh lên, ngay cả giọng nói cũng cố ý trầm xuống.
Có lẽ là nhìn thấy sức hấp dẫn nữ tính thu phóng tự nhiên của nữ hiệu trưởng Kawakami Ikue, Erika nhất thời hứng lên, học theo.
"Nè, lát nữa em nên thưởng cho Yuuki-kun đã làm nhiều việc cho em như thế nào đây?"
"Hửm? Erika nhanh như vậy đã quên dáng vẻ cầu xin anh đừng 'tàn phá hoa tươi' tối qua rồi sao? Anh thấy đúng là không nhớ lâu, cho dù có trở lại làm giáo viên, cũng cần người làm chồng là anh đây dạy dỗ lại cho đàng hoàng đấy!"
Một giây vỡ công (mất hình tượng), Erika bị ôm trong lòng người đàn ông nóng đến mức người mềm nhũn, cô vội vàng hạ thấp giọng: "Mấy chuyện này Yuuki-kun đừng có nhớ kỹ như vậy chứ. Vậy chúng ta ăn cơm trước được không? Người ta đói bụng rồi, hoàn toàn không còn sức lực nữa rồi~~"
Cũng là lo lắng lát nữa làm loạn thì cơm canh sẽ nguội, Shimizu Yuuki lúc này mới tạm thời thu tay. Lại mở một chai rượu Sake, hai vợ chồng ngồi đối diện nhau qua một chiếc bàn nhỏ.
Tâm linh tương thông nhìn nhau cười, liền chạm ly chúc mừng ngày đáng nhớ này của nhà Shimizu.
Erika tửu lượng kém bưng uống liên tiếp hai ba ly, chỉ cảm thấy rượu vốn cay nồng cũng trở nên ngọt ngào hạnh phúc như mật ong, khuôn mặt nhỏ nhắn trở nên đỏ bừng rất đáng yêu.
Không chỉ là có người chồng yêu cô nhất, cũng đẹp trai tài giỏi nhất thế gian này ở bên cạnh, sức khỏe của cô cũng đang dần dần tốt lên, lại tìm được công việc giải quyết khó khăn kinh tế gia đình, mọi bóng tối bao trùm lấy gia đình bọn họ dường như đều đang dần tan biến, cuộc sống ngày càng tốt đẹp thế này thật sự quá hạnh phúc rồi!
Lại thêm vài ly rượu xuống bụng, Erika bắt đầu nói nhiều hơn, nhắc đến vị nữ hiệu trưởng phỏng vấn cô hôm nay.
"Yuuki-kun anh biết không? Hiệu trưởng Kawakami lợi hại lắm, là một người phụ nữ rất khác biệt."
"Kawakami? Anh nhớ trước đây không phải người này, trường các em đổi hiệu trưởng rồi sao?"
"Không rõ nữa, các giáo viên khác đều gọi cô ấy là Hiệu trưởng, tên thật của cô ấy hình như là Kawakami Ikue!"
Shimizu Yuuki lập tức bị một ngụm rượu làm sặc, đồng tử đen láy co rút dữ dội, ngẩng đầu nhìn người phụ nữ đang say khướt, mơ màng.
"Nói chứ Erika có phải nhớ nhầm tên rồi không? Có thể nói cụ thể cho anh biết là mấy chữ nào không?"
