Tại sao người chồng hiền sau hôn nhân vẫn không quên quá khứ bị ác nữ bắt nạt

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2254

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 68

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 66

Toàn văn - Chương 18: Người phụ nữ si tình! Tôi và Yuuki-kun yêu nhau tha thiết

Arisu Michiko tìm được một công việc làm thêm ở cửa hàng tiện lợi, sống ở Tokyo đã tròn bảy tháng.

Một tuần phải làm việc sáu ngày, hơn nữa toàn bộ đều là ca từ nửa đêm về sáng đến sáng, chính vì điều kiện khắc nghiệt, cửa hàng trưởng mới chịu nhận cô.

Dựa vào đồng lương rẻ mạt kiếm được từ việc làm thêm, Michiko mới có thể thuê được một căn hầm, an cư tại trung tâm Tokyo tấc đất tấc vàng.

Căn hầm chỉ rộng mười lăm mét vuông, ngay cả cửa sổ cũng không có.

Phải khom người mới có thể đi vào trong nhà, vào cửa là một tấm chiếu tatami dùng để ngủ, bên tay trái là một phòng vệ sinh xây bằng xi măng, đây chính là toàn bộ bố cục của căn hầm.

Không khí không thông thoáng trong thời gian dài tỏa ra mùi ẩm mốc khó chịu, bức tường xi măng ẩm ướt chảy xuống thứ nước thải trắng đục, thậm chí còn có thể nhìn thấy rêu xanh nhớp nháp mọc ở góc tường.

Một khi đã sống trong căn nhà thế này, nhìn thế nào cuộc đời cũng coi như kết thúc hoàn toàn rồi nhỉ?

Ánh sáng yếu ớt chiếu lên khuôn mặt người phụ nữ ăn mặc hở hang.

Vẫn như mọi khi, Michiko tỉnh dậy một cách mơ màng trong không gian nhỏ bé tối tăm, chật chội này.

Mí mắt sưng húp, ánh mắt vô hồn, mặt không chút sắc khí.

Son môi rẻ tiền vừa lòe loẹt vừa quê mùa tô lem ra ngoài viền, chì kẻ mày cũng vẽ hai bên lông mày một bên cao một bên thấp.

Người phụ nữ trông không già lắm, nhưng lại mục nát như chính căn hầm này.

Nguồn sáng duy nhất còn sót lại trong căn hầm là một chiếc máy tính cũ kỹ đặt trên bàn trà, vừa chậm vừa cũ, còn không thể kết nối mạng.

Người phụ nữ bỏ tiền ra mua, dùng để đọc một số video và ảnh cục bộ, hoặc phát những đĩa phim thuê về.

Michiko rót một ấm nước đun sôi, lại không biết từ đâu lôi ra một gói mì ly ăn liền, nhìn hạn sử dụng, liền yên tâm lấy làm bữa sáng hôm nay.

Không phải lo lắng cho sức khỏe, chỉ là cô thực sự không còn tiền dư để đến bệnh viện nữa.

Vừa khuấy mì, vừa không ngừng lật xem những bức ảnh đã quá cũ và mờ đi trên màn hình máy tính.

So với thức ăn lấp đầy bụng, những thứ trong ảnh mới là liều thuốc độc tinh thần chống đỡ cho Michiko sống sót đến tận bây giờ, dần dần hình thành sự phụ thuộc tinh thần không thể cai nghiện trong đầu cô.

Người trong ảnh là dáng vẻ thiếu niên, ngũ quan đường nét tuấn mỹ tuyệt trần, vóc dáng cao ráo thẳng tắp, đứng giữa đám đông trông thật lạc lõng.

Đôi mắt đen bất kham kia lại mang vẻ cúi đầu thuận theo, khí chất yếu đuối ủy mị, lặng lẽ tỏa ra một vẻ đẹp khiến người ta muốn sa ngã.

Ánh mắt Michiko nhìn thiếu niên xinh đẹp trong ảnh điên cuồng cố chấp, không kìm được mà vươn tay sờ lên màn hình.

Móng tay đã phai màu không cẩn thận dính phải vài giọt dầu ớt đỏ au, lại càng không chú ý mà bôi vết dầu lên người thiếu niên.

Người phụ nữ kinh hãi thất sắc, vội vàng rút khăn giấy ra cứu lấy thiếu niên mà cô hằng mong nhớ.

Ngay sau đó lại không nhịn được mà tiếp tục lật xem những bức ảnh khác, tất cả đều là cùng một thiếu niên.

Không bao lâu sau, cảm giác nóng nảy quả nhiên lại ập đến. Ham muốn sinh ra từ ảo tưởng dâng lên từng đợt, hơi thở cũng nóng rực.

Cơ thể vừa mới lấp đầy bụng giờ đây lại trống rỗng đến cùng cực, dù cố gắng thế nào, cũng không thể giải tỏa được chút nào.

Rõ ràng hôm qua tan ca đêm về đến nhà, đã kéo lê thân thể mệt mỏi mà giải tỏa rất lâu mới miễn cưỡng dừng tay.

Cả người mệt đến ngất đi, đến bây giờ mới tỉnh, nhưng vẫn chưa đủ.

Gần như không chút do dự, Michiko nhìn thiếu niên trong ảnh, liền định dùng cách quen thuộc của mình để giải sầu.

"Yuuki-kun~ Anh rốt cuộc đang ở đâu?"

"Michiko vẫn luôn biết, anh nhất định không phải cố ý bỏ rơi em!"

"Cho dù là thân phận thầy trò, Yuuki-kun và Michiko cũng nhất định vẫn là yêu nhau tha thiết, yêu đối phương sâu đậm mà!"

Ngón chân đột nhiên dùng sức cào tấm chiếu tatami dưới thân, khoái lạc nảy mầm từ đau khổ.

"Chỉ cần nghĩ đến điều này, cho dù đang sống cuộc đời vất vả tồi tệ như bây giờ, Michiko cũng sẽ cố gắng kiên trì!"

Đạt được sự thỏa mãn trong chốc lát, Michiko từ từ duỗi thẳng tứ chi đang co quắp lại vì khoái lạc.

Cơ thể trơn mịn sống động tuyệt mỹ kia phơi bày trong không khí, là bảo vật tuyệt thế khiến bất kỳ người đàn ông nào cũng phải khô miệng khô lưỡi.

Cô đôi mắt tê dại nhìn chằm chằm một vết bẩn màu đen trên trần nhà.

"Em nhất định sẽ tìm thấy anh, Yuuki-kun~"

...

Liên tiếp hai lần tưởng thưởng điên cuồng, chìm đắm trong sự phóng túng này không thể tự thoát ra, Michiko ít nhiều cũng có chút không chịu nổi về mặt thể chất.

Nhưng đúng lúc này, cửa hàng trưởng đột nhiên gọi điện thoại tới, yêu cầu cô thay thế một nhân viên xin nghỉ vì có việc, đến cửa hàng tiện lợi làm ca sáng.

Mặc dù vạn lần không muốn, nhưng để giữ được công việc, Michiko vẫn phải chống đỡ thân thể mệt mỏi rã rời mà ra khỏi cửa.

Cô cầm bộ đồng phục trong tay, cúi đầu đi không tiếng động, đột nhiên dừng lại ở phòng thay đồ của cửa hàng tiện lợi.

Hai nữ nhân viên đến cửa hàng sớm hơn đang ở bên trong cười nói, nhắc đến tên của Michiko.

"Này... Cậu biết không? Con đàn bà Arisu đó tốt nghiệp đại học danh tiếng đấy! Tớ nhìn trộm trong hồ sơ nhân sự của cửa hàng trưởng."

"Hả? Đùa gì vậy, con mụ tính cách cổ quái âm u đó... Chỉ cần nói chuyện với loại người này thôi đã cảm thấy toàn thân trở nên nhờn nhụa rồi."

"Tớ thấy ít nhiều là tính cách có vấn đề lớn rồi, đa phần là loại gái otaku chết dẫm không thể nói chuyện bình thường với người khác, con đàn bà này lần trước còn cầm một tấm ảnh trai đẹp không biết chụp trộm từ đâu nhờ tớ để ý giúp, rất kỳ lạ phải không?"

"Thật sao? Cô ta cũng nhờ tớ làm chuyện này kìa, đúng là đủ ghê tởm. Nói không chừng cô ta đang theo dõi chụp trộm người trong ảnh đấy? Loại đàn bà nhờn nhụa u ám này... cảm giác chuyện gì ghê tởm cực đoan cũng có thể làm ra được."

Michiko đứng ở cửa nghe hết toàn bộ cuộc đối thoại, ánh đèn từ trên đỉnh đầu chiếu xuống bóng tối dày đặc, sắc mặt người phụ nữ lúc tỏ lúc mờ, móng tay đâm sâu vào da thịt.

Nếu là vì Yuuki-kun... cô hoàn toàn có thể chịu đựng những điều này!

Gõ gõ khung cửa, phòng thay đồ lập tức yên lặng, Michiko không nói một lời đi vào.

Nữ sinh viên đại học Satō tiến đến bên cạnh Michiko, giọng điệu đầy vẻ kính trọng tiền bối.

"Cái đó... Michiko, chuyện thay hàng sáng nay giao cho chị làm nhé, dù sao chị cũng là tiền bối mà, đám người mới như bọn em vẫn nên ra quầy thu ngân thì hơn."

Michiko gật đầu: "Ừ, để tôi làm."

"Vậy thì tốt quá rồi, phiền tiền bối Arisu rồi!"

Satō che miệng cười duyên dáng, bàn tay vươn ra định vỗ vai Michiko đột nhiên dừng lại, dường như có chút ghét bỏ, lại do dự rồi rút về.

So với cô gái đại học hoạt bát trẻ trung, ăn mặc nóng bỏng như Satō, Michiko mặc bộ đồ thể thao rộng thùng thình, đội mũ lưỡi trai, đúng là giống hệt một nữ otaku chết dẫm âm u nhờn nhụa.

Thậm chí rất nhiều khách hàng cũng không muốn tìm Michiko thanh toán, thà rằng xếp hàng dài ở bên kia.

...

Cứ như vậy phân công xong công việc, Michiko đảm nhận công việc thay hàng, từ nhà kho ngột ngạt chật chội vận chuyển hàng hóa ra, rồi thay thế hàng hóa trên kệ, là công việc vô cùng vất vả.

Một mình cô đi đi lại lại rất nhiều chuyến, cơ thể thiếu nghỉ ngơi có chút không kham nổi. Sắc mặt trắng bệch như giấy, đầu óc choáng váng, đi đứng cũng không vững.

Michiko đẩy lô hàng cuối cùng đến quầy thu ngân, cảm thấy mình gần như sắp ngất đi.

Khóe mắt liếc nhìn hai người Satō đang ngồi trấn giữ quầy thu ngân, cả hai đều không làm việc, mà đang cầm điện thoại lén chụp ảnh.

Có người ăn trộm sao?

"Tớ chụp được rồi!"

Satō không thể dùng lời nói để diễn tả sự kích động, cứ dùng sức đập vào quầy thu ngân.

"Đẹp trai quá đi mất, tay tớ căng thẳng toàn mồ hôi này, chân dài thế, dáng người cân đối thật, dưới lớp quần áo chắc chắn toàn là cơ bắp nhỉ, cơn nghiện cơ bụng của tớ sắp tái phát rồi!"

Cô gái kia dội gáo nước lạnh: "Cậu không nhìn thấy người phụ nữ bên cạnh anh ta sao? Ánh mắt hai người nhìn nhau sắp đặc quánh lại rồi, nói không chừng đã là vợ chồng rồi đấy."

"Ai nói có thủ môn thì không thể ghi bàn? Ngược lại như vậy mới càng kích thích!"

Satō hoàn toàn đã mê mẩn, thậm chí còn đang chỉnh sửa bài đăng trên mạng xã hội.

"Gặp được crush ở cửa hàng tiện lợi, cả nhà ai hiểu chứ a a a~"