Chương 35 Nguy cơ của Thuyết thư nhân tóc đen – 4
Tại yến tiệc dành cho các nghệ nhân được Giáp Thủ Thương Đoàn mời đến.
『Rượu vào lời ra. Uống cạn nào!』
『Huynh trưởng, uống nhanh lên.』
『Chỗ này hết đồ nhắm rồi~!』
Các nghệ nhân được mời đến đang tụ tập bày tiệc rượu. Dĩ nhiên, ở đó cũng có tôi.
Đối với người kiếm tiền bằng việc biểu diễn kỹ nghệ cho kẻ khác xem, thời vụ là yếu tố sống còn. Việc ngày ngày ra trước đám đông bán nghệ tuy có thể đem lại thu nhập ổn định, nhưng khó lòng kiếm được khoản tiền lớn.
Các nghệ nhân đều phô diễn tài nghệ nơi phố chợ với hy vọng được những gia đình quyền quý mời đến.
Nếu ví việc bán câu chuyện nơi phố chợ là biểu diễn tự do lề đường, thì việc được kể chuyện trong tiệc mừng thọ sáu mươi này chẳng khác nào một buổi diễn tại nhà hát nhỏ danh tiếng.
Kẻ bán nghệ được mời vào nhà giàu, nghĩa là cuối cùng cũng đã được công nhận là một nghệ nhân thực thụ.
Hôm nay có thể xem như tôi đã chính thức ra mắt trên vũ đài của Trung Nguyên.
Nếu thể hiện tốt trên sân khấu chính thức này, những mối làm ăn khác sẽ tự tìm đến tôi.
Hôm nay tôi đã thể hiện rất tốt, chắc chắn sẽ có người tìm đến thôi.
Tôi bắt đầu dùng bữa với tâm trạng vui vẻ.
『Huynh đài Thuyết thư nhân đến từ đâu vậy? Trông không giống người Trung Nguyên.』
Một gã to con trong gánh xiếc bắt chuyện với tôi.
『Ta đến từ Triều Tiên.』
『Triều Tiên sao? Gần đây gánh xiếc của chúng ta cũng có một tân binh đến từ Triều Tiên đó. Ngươi có biết Okbun không?』
『Không. Lần đầu tiên ta nghe thấy cái tên đó.』
Nếu cứ cùng một nước là quen biết nhau, thì chắc tôi đã là bạn tri kỷ với tất cả các tuyển thủ chuyên nghiệp mà ta hâm mộ rồi.
『Đồng hương với nhau mà sống không biết mặt nhau sao được. Này! Okbun đâu rồi?』
『Vừa ra ngoài một lát rồi ạ!』
『Chậc. Để sau này có cơ hội ta sẽ giới thiệu cho.』
『Vâng. Nếu được gặp đồng hương sau bao ngày xa cách thì tốt quá.』
Phải tranh thủ hỏi xem có xin được ít kim chi không. Có cả mì gói thì càng tốt.
『Có dịp ta sẽ giới thiệu. Mà này huynh đài Thuyết thư nhân, dạo này ngươi nổi tiếng ở Thất Khúc Huyện lắm đấy. Thu nhập ở đây ổn chứ? Chúng ta được mời từ nơi khác đến nên không rõ.』
『Nhân tâm ở đây cũng không tệ.』
Chỉ là có vài kẻ muốn trấn lột cái “nhân tâm” đó thôi.
『May quá. Nơi chúng ta đến lần trước ấy à. Khán giả vỗ tay rầm rầm khen hay, nhưng lúc cầm thùng đi xin tiền thì chẳng ai nhả ra một xu.』
『Vất vả đến tận nơi mà bị như vậy thì đúng là sầu thảm thật.』
『Chúng ta đi theo đoàn, gặp cảnh đó là tương lai đen tối ngay. Ngươi có hiểu cảm giác cả đoàn cùng nhịn đói là thế nào không?』
『Ta chỉ từng nhịn đói một mình nên không rõ cảm giác đó.』
Chợt nhớ lại lúc nhịn đói trong hang núi. Nghe tiếng thú dữ đói bụng gầm gừ từ xa, tôi không thấy sợ mà chỉ mong chúng đến nhanh lên. Như thế thì ít nhất một trong hai đứa cũng được no bụng.
『Thê thảm lắm. Phải lo cho tất cả những miệng ăn này, khiến ta nghĩ phải làm bất cứ thứ gì để sống. Nếu thực sự có tâm địa xấu xa, chắc chúng ta đã biến thành cướp rồi. Ngươi thân cô thế cô, chắc vẫn sống dư dả chứ?』
『Cũng đủ đắp đổi qua ngày thôi.』
Kể lể chuyện làm một tên man di sinh tồn ở Trung Nguyên với người lạ mặt cũng chẳng để làm gì. Tôi trả lời qua loa cho xong chuyện.
『Chỉ cần múa mép là kiếm ra tiền, đương nhiên là đủ đắp đổi rồi.』
Một gã ngồi bên cạnh, mặt đỏ gay vì say rượu, nhìn tôi với ánh mắt không mấy thiện cảm và nói.
『Người anh em này. Lại say rượu rồi muốn gây sự à. Đã bảo uống vừa phải thôi.』
Gã to con lên tiếng nhắc nhở gã say rượu.
『Không phải sao. Chúng ta ngày nào cũng luyện tập, bán mạng biểu diễn mới có cái ăn, còn tên man di này chỉ cần múa mép là xong, sướng biết bao nhiêu. Ta nói sai chỗ nào? Ợ.』
Gã to con liếc nhìn tôi thăm dò, sợ tôi sẽ phản ứng lại lời nói vô ý tứ của đồng bọn. Tôi không rảnh đi đánh nhau vì mấy chuyện cỏn con này.
『Haha. Đại thúc làm nghề gì vậy?』
『Ta hả? Đi dây. Ngươi biết đi dây không?』
Dựng một cây sào dài rồi leo lên đó biểu diễn kỹ nghệ. Quả thực là người có tài.
『Thật là một công việc phi thường. Ta sợ mấy trò đó lắm, đến nghĩ cũng không dám nghĩ tới.』
『Ngươi đang mỉa mai ta làm chuyện điên rồ đấy à?』
Cái thằng cha này. Muốn gây sự đến phát điên rồi sao. Hay là cuộc đời hắn quá nhiều uất ức?
Có nên đấm một phát cho hắn ngủ luôn không nhỉ? Tôi thoáng suy nghĩ nhưng rồi gạt đi. Nếu là một chọi một thì được, nhưng ở đây người của gánh xiếc hơi đông.
『Đâu có. Ta chỉ kiếm cơm bằng miệng lưỡi, nên luôn ngưỡng mộ những người có tuyệt kỹ chân chính như các vị trong gánh xiếc.』
Chính xác là tôi ngưỡng mộ những kỹ năng như của đại thúc thợ mộc kia kìa. Nếu biết trước sẽ rơi vào game Võ hiệp mô phỏng hẹn hò, tôi đã nghe lời bố đi học lấy một cái nghề rồi.
Trong thế giới này, kỹ năng tin học văn phòng và bằng lái xe chẳng biết dùng vào việc gì.
『Chỉ được cái mồm mép tép nhảy.』
『Dù ta sống bằng nghề kể chuyện, nhưng cũng có học được một món tạp kỹ, các vị có muốn xem thử không?』
『Tạp kỹ?』
Trong mắt gã say rượu hiện lên vẻ tò mò.
『Nếu ngài cho ta mượn một đồng tiền, ta sẽ biểu diễn.』
『Dùng của ngươi đi.』
『Phải dùng tiền của người khác thì tạp kỹ này mới linh nghiệm.』
『Không hay là chết với ta đấy. Cầm lấy.』
Gã say rượu móc trong ngực ra một đồng tiền rồi ném tới. Ồ. Là bạc vụn. Ngon.
『Trong lòng bàn tay ta hiện giờ có một đồng tiền. Ta nắm chặt lại thế này, rồi thổi phù một cái… Hô~! Biến!』
Đồng tiền trong nắm tay biến mất ngay trước mắt hắn.
『Cái gì? Nó biến đi đâu rồi?』
『Wa!』
『Hả. Là kỹ nghệ của Triều Tiên sao? Lần đầu tiên ta thấy đấy. Thần kỳ thật.』
Những người xung quanh vốn đang nơm nớp lo sợ xảy ra ẩu đả cũng phải trầm trồ kinh ngạc.
『Nào! Bây giờ trong tay này không có đồng tiền. Nhưng nếu ta vuốt nhẹ một cái! Tèn ten!』
Đồng tiền đột ngột xuất hiện trở lại trên bàn tay vốn trống không.
『Wa! Làm thế nào vậy?』
『N, nếu có năng lực tạo ra tiền, c, có muốn hợp tác làm ăn với ta không?』
『T, Tà thuật! Tên Thuyết thư nhân này dùng tà thuật!』
Gã say rượu kinh hãi hét toáng lên.
Tà thuật cái khỉ gì, người trong võ lâm cứ thấy võ công kỳ lạ không phá giải được là hét toáng lên là tà thuật. Cái này mà là tà thuật nỗi gì.
『Đây chỉ là món tạp kỹ đơn giản dùng trong các cuộc rượu ở Triều Tiên thôi. So với các vị trong gánh xiếc thì chỉ là kỹ thuật hèn mọn, không đáng nhắc tới.』
Tôi vừa cười vừa làm vài đồng tiền biến mất rồi hiện lại ngay tại chỗ.
Đám người gánh xiếc có vẻ cũng lần đầu thấy trò này, há hốc mồm thán phục. Lần đầu thấy chứ gì? Tôi đã phải luyện tập trầy da tróc vảy đấy.
Tôi đã học và luyện tập chăm chỉ để dùng trước mặt phụ nữ trong các cuộc nhậu. Một thằng bạn sành đời đã bảo tôi rằng dùng chiêu này thì không khí buổi rượu sẽ thăng hoa ngay.
一 Oppa thú vị quá đi.
一 Anh cho em xem cái khác nhé?
Tôi đã lên kế hoạch dùng ảo thuật đồng xu để giả vờ lấy tiền từ sau tai các nàng nhằm đụng chạm thân thể, rồi nhân tiện nắm tay các kiểu. Đến lúc không khí nóng lên thì rủ nhau đi tăng hai, quá tuyệt vời.
Nhưng thực tế là các nàng ghét đụng chạm, nên tôi chỉ diễn ảo thuật chay, các nàng xem xong vỗ tay cười nói vui vẻ rồi thôi.
Thấy không khí buổi rượu nóng lên, tôi cũng từng nuôi chút hy vọng. Nhưng rốt cuộc các nàng vẫn rời đi cùng mấy thằng đẹp trai sau khi tàn cuộc. Tạp kỹ vẫn chỉ là tạp kỹ. Không thể thắng nổi cái lý của cốt truyện.
『Wa! Cho xem cái khác đi!』
『Dạy cho ta trò này được không?』
Thấy màn ảo thuật thần kỳ, mọi người trong gánh xiếc xúm lại ồn ào. Giá mà kiếm sống được bằng mấy trò vặt này thì tốt biết mấy.
Đáng tiếc tôi không phải ảo thuật gia. Mấy trò đơn giản mà chỉ cần đổi góc nhìn là lộ tẩy ngay thế này không thể dùng để kiếm cơm ở đây được. Chỉ dùng để khuấy động không khí tiệc rượu thế này thôi.
Gã say rượu ban nãy còn hung hăng giờ đã bị đẩy ra một góc, ngồi co ro cúm rúm.
『Ợ-ợ.』
Ăn uống no say đến mức không thể nhét thêm rượu thịt vào bụng được nữa, tôi bước ra ngoài hóng gió.
Mải mê ăn uống theo lời mời, chẳng mấy chốc mặt trời đã lặn, màn đêm buông xuống.
『Còn kiếm thêm được chút đỉnh nữa chứ.』
Tôi búng đồng bạc lên cao rồi bắt lấy.
Đồng bạc mà gã say rượu vừa đưa đang nằm gọn trong tay tôi. Nguyên tắc của ảo thuật tiền bạc là đây: Không trả lại tiền cho kẻ mình không ưa.
Tên khốn. Sáng mai ngủ dậy đừng có đi tìm bạc của mình nhé. Tôi giữ lại coi như tiền phí đấm vào mồm ngươi đấy.
『Okbun! Ngươi đi đâu mà giờ mới về?』
『Ta ra ngoài một lát.』
Từ phía trong yến tiệc vọng ra một giọng nói lạ. Là người Triều Tiên mà bọn họ nhắc đến đã về rồi sao. Tôi đứng ngay trước cửa mà sao không chạm mặt nhỉ? Chắc đi lướt qua nhau rồi.
Người Triều Tiên ở Hồ Bắc à. Người Triều Tiên thường thấy nhiều ở Liêu Đông hay các thành phố cảng, nhưng càng đi sâu vào nội địa thì càng hiếm gặp.
Không biết ở Hồ Bắc có hội đồng hương Triều Tiên không nhỉ.
『Ngươi! Ta đã bảo không được nói trống không cơ mà! Mới vào nghề mà dám tự ý rời vị trí không báo cáo với cấp trên! Ngươi có đầu óc không hả?』
Bên trong có vẻ đang diễn ra màn chỉnh đốn kỷ luật lính mới.
Người Triều Tiên xuất hiện ở Thất Khúc Huyện à. Tôi cũng thấy lạ, định vào làm quen, nhưng không khí có vẻ căng thẳng nên tốt nhất là về chỗ trọ.
『Nhiều sao thật.』
Trên đường về chỗ trọ. Nhìn lên bầu trời, tôi thấy vô vàn vì sao đang tỏa sáng. Ở Trung Nguyên này chắc cũng có nhiều nữ nhân như những vì sao kia.
Và một trong những vì sao đó chắc chắn là Chân (Đích Thật) Nữ Chính.
Khoảng cách giữa tôi và Chân Nữ Chính cũng xa vời vợi như bầu trời kia vậy. Nhưng không cần phải quá bi quan. Vẫn còn cách mà.
Việc chìm đắm trong cảm xúc và sầu não triền miên thì lúc nào làm chẳng được.
Không, từ giờ không nên như thế nữa.
Không biết vận may như hôm nay có tiếp diễn hay không, nhưng hãy cứ kiếm tiền đều đặn bằng nghề Thuyết thư nhân đã.
Chỉ cần làm tốt công việc Thuyết thư nhân, danh tiếng và tiền bạc sẽ tích lũy dần. Bản thân công việc hiện tại cũng là một bước tiến để chinh phục Chân Nữ Chính.
Viết “Phong Vân Hiệp Khách Truyện” là quá nóng vội. Hãy tích tiền rồi viết sách. Một cuốn không được thì viết nhiều cuốn. Trong số đó kiểu gì chẳng có một cuốn thành công. Lúc đó tôi sẽ nổi tiếng trở lại.
Vực dậy tinh thần nào! Kang Yunho!
『Mà không biết ai mới là Chân Nữ Chính nhỉ.』
Khi con người ta suy nghĩ tích cực, manh mối để công lược cũng dần hé lộ.
Tôi thử điểm qua vô số nhân vật nữ trong đầu. Ngoài Hoàng nữ và Muryong Sang-ah ra thì còn ai nữa? Có rất nhiều nhân vật đáng ngờ. Hãy loại trừ những nhân vật chắc chắn không phải trước.
『Con điên đó tuyệt đối không phải rồi.』
Nhân vật đã giúp tôi biết được thiết lập người Triều Tiên trong game này có mái tóc đen.
Con điên cuồng sát đó.
Cô ta chắc chắn không phải.
『Thương đoàn chủ bị ám sát rồi!!!』
『Trong đám nghệ nhân có sát thủ!』
『Sát thủ chạy đằng kia kìa! Bắt lấy hắn!』
Từ phía xa, ánh đuốc bừng lên sáng rực kèm theo những tiếng la hét thất thanh.
Ai chết cơ? Hội viên trả phí của tôi qua đời rồi sao?
Không được! Tôi còn định mời ông ấy đăng ký gói dài hạn mà.
Ngay khoảnh khắc tôi định quay lại nhìn về phía ánh lửa hỗn loạn phía sau, bỗng nhiên có một thân ảnh lướt qua bên cạnh tôi.
Ơ?
Ơ ơ ơ?
Ơ ơ ơ ơ ơ?
Tóc ngắn đen và đôi mắt đỏ?
『Cheon Sohui?』
Một trong số ít người trên thế gian này mà tôi biết tên. Bắt gặp nàng ở nơi không ngờ tới nhất, tôi kinh ngạc thốt lên tên nàng.
Bóng người đang bỏ chạy lập tức phản ứng với câu nói vô thức của tôi.
Cô quay lại, ánh mắt chạm nhau.
Chỉ trong một cái chớp mắt, lưỡi dao của nàng đã kề sát cổ tôi.
『Ngươi. Là ai? Sao lại biết tên ta?』
A.
Bỏ mẹ rồi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
